Sau khi phát điên một trận thì Thẩm Mộng Điệp lại đi tới trước mặt Lý Thanh Sơn, bước đi nhẹ nhàng, tao nhã trầm mặc, mỹ lệ tựa như mộng, khiến người ta không thể tưởng tượng được dáng vẻ khi nàng phát điên. Huyễn Hải Thần Vương cất tiếng:

“Ta phải đi rồi.”

“Đi đâu?”

Lý Thanh Sơn hỏi theo bản năng, hỏi xong thì lập tức hối hận, cái này mắc mớ gì đến hắn chứ.

“Long Châu, ta còn muốn tính một món nợ.”

Thẩm Mộng Điệp lộ ra nụ cười âm trầm khiến người ta không rét mà run, sau đó không đợi Lý Thanh Sơn nói gì thì thân hình đã vỡ tan tựa như bọt khí, biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn dư lại câu nói sau cùng vang vọng trên biển, dưới ánh trăng và ở trong lòng.

“Đừng quên ta.”

Gió biển lẳng lặng thổi, bầu trời đêm vạn dặm không mây bị mặt trăng màu bạc to lớn đến kỳ lạ chiếu sáng, những ngôi sao xa xôi lưu chuyển thành một tinh hà óng ánh.

Lý Thanh Sơn cầm Đại Diễn thần phù, thật lâu sau cũng chẳng nói gì. Tất cả những thứ trải qua trong Huyết Hải tựa như ảo mộng, hắn tự nhủ:

“Thẩm Mộng Điệp!”

Bỗng nhiên Lý Thanh Sơn nở nụ cười, e rằng cũng chẳng đoán được sau khi mụ điên bị nhốt trong Huyễn Hải mấy ngàn năm trải qua thiên kiếp thứ tư thì lại mang đến biến đối kịch liệt nào cho thiên hạ, Long Châu sẽ rối loạn từ đây.

Đương nhiên, mãi đến hiện tại hắn vô cùng hoài nghi mấy câu nói kia của nàng, cảm thấy nàng mê muội ảo cảnh mơ mộng quá sâu nên mới điên đến mức này, tựa như tin tức về tác giả bị tiểu thuyết khủng bố do chính mình viết dọa chết trong kiếp trước.

Chẳng qua, chính vì có sự tồn tại kỳ lạ như vậy nên thiên hạ Cửu Châu này mới thú vị như vậy, khiến người ta mong mỏi trong lòng.

“Được, ta chờ mong được gặp lại ngươi ở Long Châu, chẳng qua đến lúc đó ta muốn “bắt nạt” lại thật hung ác.”

Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ rồi cất Đại Diễn thần phù đi, hắn thù dai lắm đó.

Nói xong câu đó thì hắn nhìn chung quanh, khắp nơi đều gió yên sóng lặng, không khỏi lộ ra nụ cười khổ, chẳng mấy chốc đã bị nữ nhân điên này làm cho hơi thần kinh rồi, luôn cảm thấy dường như nàng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

“Thanh Sơn, ngươi xem đó là gì?”

Tiểu An bỗng chỉ về phía nam.

Lý Thanh Sơn nhìn sáng hướng theo tay nàng chỉ, chỉ thấy trên mặt biển có một nửa hình tròn nhô ra trên mặt biển:

“Hẳn là hải đảo!”

Khoảng cách xa thế này thì dường như chỉ có lời giải thích như vậy thôi.

“Nhưng lúc nãy không có…”

Tiểu An còn chưa nói dứt lời thì Lý Thanh Sơn cũng phát hiện ra tình huống khác thường. Rõ ràng “Hải đảo” kia đang nhanh chóng biến lớn, đang tiếp cận với tốc độ không thể tưởng tượng được, biển rộng vốn gió êm sóng lặng bỗng trở nên nổi sóng chập trùng.

Lý Thanh Sơn gọi Tiểu An rồi lập tức phi hành trốn về hướng bắc, thanh thế như vậy thì chắc chắn không phải kẻ dễ đối phó. Đáng mừng chính là, tuy bọn họ trải qua nguy hiểm lớn lao ở trong Huyễn Hải nhưng gần như không bị thương gì, lúc này dốc toàn lực chạy như bay nên tốc độ cực nhanh.

Nhưng khi Lý Thanh Sơn liếc mắt về phía sau một cái thì ngơ ngác phát hiện tốc độ tiếp cận của tòa “hải đảo” kia càng nhanh hơn một bậc, càng ngày càng lộ rõ vẻ to lớn.

Ngay khi Lý Thanh Sơn nghi ngờ mình lại chọc phải tai họa gì thì “hải đảo” kia dừng lại ở chỗ Huyễn Hải Thần Vương độ kiếp, sau đó bơi quanh quẩn đó.

“Hóa ra mục tiêu không phải là chúng ta, mà là vì mụ điên kia!”

Lý Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm rồi lại chạy như bay một khoảng, sau đó hắn ẩn giấu khí tức rồi sử dụng “Huyền Quang Tận Chiếu”, mất một lúc đã đưa được cảnh tượng ở ngoài mấy trăm dặm đến trước mặt.

“Lớn quá!”

Lý Thanh Sơn thốt ra tiếng kêu kinh ngạc, không ngờ “hải đảo” kia lại là một con cá voi dài đến vạn trượng. Nó nhẹ nhàng đong đưa cái đuôi gây nên sóng biển ngập trời, phun ra cột nước xông thẳng lên trời tựa như muốn cọ rửa mặt trăng mặt trăng trên trời. Đối mặt với sinh vật kỳ lạ lớn đến mức khó mà tin nổi, hắn cũng không khỏi than thở như nhìn thấy thần linh.

“Là Đại Kình Ngư Vương trong bảy mươi hai đạo yêu vương, tư liệu ghi chép rằng hắn lặn ở dưới biển sâu, xưa nay không tới gần biển nên rất ít người nhìn thấy. Truyền thuyết kể rằng kình ca của hắn vô cùng hữu ích đối với thần hồn, nghĩ chắc cũng tương tự với tăng vương thiên kiếp thứ ba dốc toàn lực thi triển Thiên Long Thiện Xướng, chẳng qua là tuyệt đối khó nghe.”

Tiểu An bình tĩnh giới thiệu, vị này cũng giống như Huyễn Hải Thần Vương, đều là quái vật khổng lồ bên trên Nam Hải, nhưng mà một kẻ lặn trong biển sâu còn một kẻ thì bị vây trong Huyễn Hải. Thông minh như nàng cũng không ngờ rằng sẽ gặp bọn họ.

Đột nhiên, kình ca thâm thúy cuồn cuộn tuôn trào cùng biển rộng, bay qua hải vực mấy trăm dặm, truyền vào trong tai Lý Thanh Sơn.

Hắn từng nghe vô số ca khúc, có nhạc thịnh hành đại chúng, cũng có nhạc cổ điển tươi đẹp, nhưng mà không có bất kỳ một loại âm thanh nào sánh được với kình ca mênh mông này, dường như linh hồn của biển rộng đang ca hát, tâm thần cũng run rẩy theo.

Kình ca truyền đến từng đợt một, sóng biển như kiểu sóng sau cao hơn sóng trước. Lý Thanh Sơn nhắm mắt lại lắng nghe, cảm nhận biển rộng mênh mông bao la, tâm thần uể oải dần yên tĩnh lại, tất cả những gì trải qua trong Huyễn Hải đều xem như mây khói, cuối cùng chỉ còn dư lại kình ca nghiêm nghị mà lại mờ ảo này không ngừng vang vọng trong đầu.