Không biết qua bao lâu, kình ca ngừng lại. Đại Kình Ngư Vương dường như xuyên qua Huyền Quang Tận Chiếu mà liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn một cái, con ngươi tối tăm như lắng đọng toàn bộ biển sâu, thâm thúy mà yên tĩnh, sau đó cũng không dừng lại mà bơi vào trong biển sâu.

Trong lòng Lý Thanh Sơn bỗng trào dâng một sự khát vọng không thể ức chế, muốn dứt bỏ tất cả những thứ này, theo hắn tới nơi sâu trong biển rộng vô tận, chìm nổi theo sóng biển, dạo chơi trên mặt nước, không cần tranh chấp gì thêm, không cần có thêm buồn phiền.

Nhưng hắn tỉnh táo lại rất nhanh, hiện tại vẫn chưa phải lúc, hắn còn phải gánh vác trách nhiệm nặng nề, tiếp tục tiến lên mãi đến tận chín tầng trời trên kia, sóng vai cùng bóng người kia.

Thế là hắn nhìn cá voi dần nhỏ đi, cuối cùng biến mất trên mặt biển.

“Có lẽ là đến tiễn đưa Thẩm Mộng Điệp! Nhưng lại không biết mụ điên kia đã đến Long Châu rồi.”

Lý Thanh Sơn nghe ra ý tiễn biệt trong kình ca, loáng thoáng còn có cả vẻ hân hoan, vì cuối cùng nàng cũng phá tan vùng Huyễn Hải này, phá kén thành bướm.

“Nàng vẫn luôn nghi ngờ sự tồn tại của bản thân, muốn ta nhớ kỹ nàng để chứng minh, nhưng lại không biết có người vẫn luôn nhớ kỹ nàng.”

Sau đó Lý Thanh Sơn phát hiện trong lúc vô tình mình đã thông hiểu Đại Hải Vô Lượng Công, môn công pháp từng được hắn vô cùng coi trọng, còn chưa tu đến tầng thứ chín thì đã bị loại bỏ. Hình như hiện tại lĩnh ngộ thì cũng không có tác dụng gì, chẳng qua là có liên quan gì đâu?

Quan trọng chính là hắn vĩnh viễn không quên kình ca dưới ánh trăng này, mà để nó vang vọng mãi ở đáy lòng, mãi đến tận một ngày nào đó dỡ bỏ trọng trách trên người, tiếp tục nghe lời vẫy gọi từ nó.

Trước đó, hắn sẽ kiên trì chiến đấu tiếp với giấc mơ, với nỗi sợ.

Dưới ánh tà dương chiếu rọi, Lý Thanh Sơn và Tiểu An nhìn đường bờ biển mà tiếp tục chạy như bay về phía Dã Nhân sơn.

“Thanh Sơn.”

Tiểu An bỗng nhiên gọi.

“Ừm, chuyện gì?”

Lý Thanh Sơn quay đầu lại, mỉm cười nhìn nàng.

“Có phải ở trong mơ ngươi muốn hôn ta?”

Đôi mắt trong suốt của Tiểu An nhìn thẳng vào hắn, dường như có thể nhìn thấy đáy lòng của hắn.

“Cũng đâu phải ta chưa hôn ngươi bao giờ?”

Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi hồi hộp, miệng vẫn nói dửng dưng như không.

“Không phải mặt mà là miệng nha!”

Tiểu An rất giỏi quan sát vẻ mặt của hắn, dù cho nét mặt nhỏ bé nhất cũng không gạt được con mắt của nàng, vì thế mà nàng mới cường điệu, còn cố ý chỉ lên môi mình.

“Đừng nói bậy, ta đâu có đâu!”

Đôi mắt Lý Thanh Sơn trợn lên tựa như con trâu.

“Mặt ngươi đỏ rồi.”

Tiểu An nói, trong lòng còn bổ sung một câu:

“Hơn nữa còn cực kỳ đỏ.”

“Đó là do bị ánh sáng chiếu vào.”

Lý Thanh Sơn bác bỏ.

“Nhưng bên mặt không bị ánh sáng chiếu vào cũng đỏ.”

“Được rồi, đừng nói những thứ vô dụng này nữa, chúng ta mau chạy trở về thôi!”

Lý Thanh Sơn tăng tốc chạy như bay, hắn luôn luôn tự xưng dũng mãnh mà bóng lưng cũng có chút chật vật, sau lưng thì truyền đến tiếng cười như chuông bạc của Tiểu An.

Trở lại Dã Nhân sơn, chuyện thứ nhất Lý Thanh Sơn làm là lấy nguyên anh của Vạn Độc lão tổ ra, chuẩn bị chế tạo cho mình một nô bộc cảnh giới thiên kiếp thứ ba.

---

Dã Nhân sơn, Bát Hoang điện.

Tiểu An yên lặng canh giữ bên ngoài điện, vừa đảm bảo không quấy rầy Lý Thanh Sơn, lại có thể viện trợ bất cứ lúc nào.

Trong điện trường man hoang phong cách cổ xưa, Lý Thanh Sơn trợn tròn mắt, chăm chú nhìn Nguyên Anh của Vạn Độc lão tổ, trên người toát ra lệ khí ngập trời, tản ra khí thế thuần phục hết thảy, con ngươi càng trở nên đỏ tươi như máu, bắn ra hai đạo quang mang yêu dị.

Nguyên Anh đang ngủ say bỗng nhiên động đậy, lộ ra vẻ thống khổ không cam lòng, tuy rằng ý chí và thể lực bị Thẩm Mộng Điệp áp chế, chìm vào một giấc mộng bất tỉnh, nhưng vẫn dựa vào bản năng có thể chống cự, kiêu ngạo không muốn thần phục.

Vẻ mặt Lý Thanh Sơn càng thêm nghiêm trọng, lông mày rậm nhướng lên, trong miệng phát ra tiếng gào thét trầm thấp, từng tiếng vang vọng trong Bát Hoang điện, phía sau người mơ hồ hiện ra ảo ảnh hổ ma, răng nanh nhô ra, cả người dữ tợn.

Tiểu An có chút lo lắng, Nguyên Anh không giống hồn phách, giữ lại phần lớn sức mạnh của một vị đại tu sĩ, về cảnh giới cũng cao hơn Lý Thanh Sơn, tuy là có Huyễn Hải Thần vương hỗ trợ, hành động này vẫn rất nguy hiểm, muốn chuyển hóa nó thành quỷ cũng không đơn giản.

Nhưng mà rủi ro cao đồng thời cũng có nghĩa là hồi báo cao, một khi thành công, là có thể đoạt được cơ nghiệp của Vạn Độc giáo, đó là một vùng đất còn tốt hơn Dã Nhân sơn rất nhiều, cộng thêm một bộ đại trận thủ sơn, giá trị cũng cao đến mức không thể định giá.

Hơn nữa, tài nguyên của Vạn Độc giáo cũng là một khối lớn, Vạn Độc lão tổ không thể nào mang theo tất cả tài nguyên trên người, nếu không thì một khi hắn bế quan, Vạn Độc giáo sẽ không thể nào vận chuyển, tất sẽ có kho báu trong giáo. Hơn nữa còn có một mảnh lớn dược trường, trồng không biết bao nhiêu linh thảo trân quý.

Chỉ cần có được sự trung thành của Vạn Độc lão tổ là có thể nuốt vào toàn bộ nội tình của một đại tông môn tổ chức mấy ngàn năm. Mà ngoại trừ những chỗ tốt bên ngoài này, bản thân Vạn Độc lão tổ mới là quan trọng nhất.