Số lượng so với người trước còn hơn một bậc, bất luận là người tu hành lúc còn sống đi con đường tu hành nào, sau khi chuyển thành quỷ tu đều có thể tìm được con đường tương ứng.
Bộ công pháp này do Tiểu An tùy ý tham khảo, nhưng với sự thông minh của nàng, chỉ cần bản thân đã thấy qua thì không có chuyện quên mất, nàng nói với Vạn Độc lão tổ:
“Ta sẽ truyền bộ “Quỷ Vương Kinh” này cho ngươi, với tu vi của ngươi có thể rất nhanh chuyển sang quỷ tu chi đạo, thành công trở thành “Nhiếp Độc quỷ vương”, thủ đoạn dùng độc nói không chừng còn hơn một bậc.”
“Đa tạ đại nhân!”
Vẻ mặt Vạn Độc lão tổ lộ ra sự vui mừng, mặc dù hắn bị Lý Thanh Sơn khuất phục, hóa thành quỷ, nhưng bản thân linh trí vẫn không mất, cũng biết được hỉ nộ ái ố.
“Sẽ không làm ngươi khó xử chứ?”
Lý Thanh Sơn hỏi Tiểu An, đối với đại tông môn mà nói, công pháp bậc này tuyệt đối là bí mật không truyền.
“So sánh với nơi chúng ta muốn đi, đây chẳng qua chỉ là một chi tiết nhỏ.”
Tiểu An nói.
“Nói cũng đúng.”
Lý Thanh Sơn cười nói, từ trên chín tầng trời nhìn xuống, Huyền Âm tông này, thậm chí Cửu Châu này, thì tính là gì chứ? Rất nhiều điều không có gì phải kiêng kỵ, có thể làm thì cứ làm.
Thần sắc Lý Thanh Sơn bỗng nhiên khẽ động, nói với Tiểu An:
“Thụ vương đang gọi ta, ngươi cứ truyền công pháp cho lão đầu này đi.”
Sau đó hắn lại nói với Vạn Độc lão tổ:
“Từ nay về sau, thấy nàng như thấy ta.”
Vạn Độc lão tổ cung kính lĩnh mệnh.
Lý Thanh Sơn đi ra khỏi lòng núi, mười động chủ cùng nhau hành lễ, ầm ầm nói:
“Tham kiến vương thượng.”
Lý Thanh Sơn nhìn lướt qua một vòng, mặc dù không cố ý để lộ khí thế, mỗi một động chủ đều cảm giác được một cỗ áp lực, không khỏi cúi đầu thật sâu.
Lý Thanh Sơn suy nghĩ gì đó, muốn lấy bọn họ thử năng lực mới “vẽ đường cho hươu chạy”. Nếu là có thể khuất phục người sống thì tốt rồi, tương đương với một cái Huyết Thệ Thư sử dụng vô hạn, hơn nữa còn không phiền phức như vậy.
“Vạn Độc lão tổ đã thần phục ta, lựa chọn gia nhập bên ta. Từ nay về sau, ngoại trừ Hỏa Dung sơn ra. Ta ở Nam Cương không còn kẻ thù nào nữa.”
Mười đại động chủ đồng thời lộ ra vẻ kinh ngạc, nếu như nói Vạn Độc lão tổ bị Lý Thanh Sơn giết chết đã xem như là chuyện không thể tưởng tượng nổi nhất, vậy tin tức này càng chấn động không thể nghi ngờ.
Sau khi Lý Thanh Sơn huỷ diệt Vạn Độc Giáo gần như chỉ trong chốc lát, Vạn Độc lão tổ lại sẽ thần phục hắn ư, đây quả thực là lời nói vô căn cứ.
“Vương thượng. Xin thứ Vô Phong vô lễ, Vạn Độc lão tổ quỷ kế đa đoan, phải cẩn thận đề phòng, không chừng hắn có âm mưu đấy.”
Vu Vô Phong mở miệng nói. Trên đời này có thể không có “Huyết Thệ Thư” trói buộc được một đại tu sĩ hay không.
Những động chủ khác mặc dù không nói gì, cũng nghĩ đến khả năng cuối cùng này, chỉ là lo lắng đến thể diện của Lý Thanh Sơn nên không tiện mở miệng. Nếu Vu Vô Phong đã mở đầu, bộn họ cũng nhao nhao phụ họa. Đồng thời cẩn thận quan sát sắc mặt Lý Thanh Sơn, nếu Vạn Độc lão tổ bỗng nhiên phản bội, bọn họ đều phải lấy mạng đi liều chết.
Nếu như không có thần thông hổ ma “Vẽ đường cho hươu chạy”, Lý Thanh Sơn cũng không dám tin lòng trung thành của Vạn Độc lão tổ, lúc này cũng không giải thích nhiều:
“Các ngươi không cần lo lắng, việc này ta tự có tính toán, tóm lại, Vạn Độc giáo đã bị phá, Hỏa Dung sơn chính là người tiếp theo!”
“Vâng!”
Các động chủ không dám nhiều lời, chỉ có kẻ mạnh nhất mới đáng được tôn kính.
Vu Vô Phong không biết có nên vì sư môn xa xôi ở Nam Hải mà vui mừng hay không, tử địch mấy ngàn năm thế mà đã bại như vậy. Nhưng mà Dã Nhân sơn quật khởi như sao chổi, chỉ sợ sẽ càng thêm bá đạo.
Lý Thanh Sơn đi tới dưới tán cây đại dung thụ, trong một cái động ẩn giấu trong hốc cây, hắn ngồi khoanh chân, nói những chuyện đã trải qua ở Huyễn Hải cho Đại Dung Thụ vương nghe, nhưng cơn ác mộng kia có rất nhiều chi tiết, lại lờ mờ thoáng qua, không phải hắn không tin được Đại Dung Thụ vương, mà đó là sự riêng tư sâu nhất hắn ẩn sâu trong đáy lòng.
Nghe Lý Thanh Sơn kể lại, Đại Dung Thụ vương trầm mặc, giống như đang suy nghĩ gì đó, khoảnh khắc đó, chỉ có tiếng gió thổi tán cây, xào xạc rung động.
Hồi lâu sau, hắn mới tán thưởng nói:
“Ta lo lắng ngươi ở trong Huyễn Hải gặp phải nguy hiểm, không ngờ ngươi lại trong hoạ gặp phúc, ta đã uổng phí tâm tư rồi.”
“Tấm lòng quan tâm yêu thương của tiền bối, tiểu tử suốt đời khó quên.”
Lý Thanh Sơn nói, cho dù là mang theo rất nhiều lừa gạt, nhưng Đại Dung Thụ vương cũng đều là vì tốt cho hắn.
“Không, đây là phúc duyên của ngươi, càng là ngươi xứng đáng. Con Thanh Ngưu kia, à không, vị tiền bối tuệ nhãn thức châu kia, ta tin tưởng cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi có thể gặp lại hắn.”
Trong nhiều năm kết giao, Đại Dung Thụ vương cũng mơ hồ đoán được sự tồn tại của Thanh Ngưu, nhưng đối với ý chí cửu thiên của Lý Thanh Sơn, hắn vẫn còn nghi ngờ, đến cảnh giới này của hắn mới biết được rốt cuộc là địa phương đó xa xôi cỡ nào, nhưng nghe Lý Thanh Sơn nói những chuyện đã trải qua trong mộng, lại sinh ra cảm giác “Có lẽ hắn thật sự có thể đi tới bước kia”.