Sự kiên trì của hắn không phải là loại kiên trì tuyệt vọng đi vào chỗ bế tắc, ngược lại thường làm cho người ta có cảm giác không sao cả, giống như cho dù không đến được cửu thiên cũng không phải chuyện gì to tát. Nhưng mà chỉ cần hắn còn sống, sẽ tiếp tục tiến lên, cho dù cuối cùng thất bại, cũng có thể thản nhiên cười, nói một tiếng “Không hối hận”.

“Chỉ hy vọng như thế đi!”

Lý Thanh Sơn nhún nhún vai:

“Nhưng ta rất tò mò, rốt cuộc Thận Vương Huyễn Hải nàng đã phi thăng chưa? Nếu như vượt qua bốn lần Thiên Kiếp mà chưa phi thăng, chẳng phải là thiên hạ vô địch sao.”

“Không phải nàng đã nói với ngươi sao? Thẩm Mộng Điệp! Bay đi tự nhiên là giấc mơ của nàng!”

Đại Dung Thụ vương cười nói.

“Nói cách khác, chân thân của nàng vẫn còn lưu lại phía thế giới này.”

Lý Thanh Sơn kinh ngạc.

“Đối với nàng mà nói, có lẽ giấc mộng mới là chân thật.”

Đại Dung Thụ vương nói.

“Được rồi! Ta chỉ sợ đến lúc đó ta đánh không lại nàng thôi.”

Oán niệm của Lý Thanh Sơn rất sâu.

“Chuyện này thì không cần lo lắng, Cửu Châu thế giới này tự có phép tắc tồn tại, đừng nói là một phi thăng giả, cho dù là khách từ thế giới cao hơn tới cũng phải chịu phép tắc này, thậm chí bị toàn bộ thế giới áp chế, trừ phi là đạt tới trình độ của vị tiền bối kia mới có thể hoàn toàn không để ý.”

Đại Dung Thụ vương nói.

“Nhưng sức mạnh lực của nàng thật sự quá kỳ diệu, cho dù chỉ là trình độ ba lần Thiên Kiếp đỉnh phong, cũng có thể khuấy động Long Châu đến long trời lở đất, chỉ mong vị Hồ đạo hữu kia có thể ngăn chặn nàng thôi!”

Đại Dung Thụ vương đối với sự điên cuồng của Thận vương Huyễn Hải, hình như cũng có cảm nhận sâu sắc, tỏ vẻ lo lắng cho tương lai, một khi nàng bắt đầu làm bậy, chỉ sợ cục diện sẽ rơi vào tình trạng mà “trí tuệ” của hắn cũng không thể nào định lượng được.

Nói chuyện sâu sắc với Lý Thanh Sơn một phen, hắn lại nói:

“Nếu ngươi đã hàng phục được Vạn Độc lão tổ, vậy có thể để cho hắn trao đổi với Như Tâm thử, có một số việc dù sao thuật nghiệp hữu chuyên công, ta cũng không phải người toàn trí toàn năng.”

“Vậy sao? Nàng rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Cứ thần thần bí bí.”

“Ôi, vẫn nên chờ nàng tự mình đến nói cho ngươi biết đi!”

“Được rồi, ta đi xem thử!”

Trong động phủ sâu thẳm, Lý Thanh Sơn cẩn thận tránh chai lọ dưới chân, trong không khí tràn ngập mùi hương quái dị, khắp nơi đều như một mớ hỗn độn, hoàn toàn khác với phong cách gọn gàng trước sau như một của nàng.

Sâu trong động phủ bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương, Lý Thanh Sơn chạy thật nhanh đi vào, nhìn thấy Như Tâm mặc bạch y đứng ở nơi đó, tiếng kêu thảm thiết từ trước người nàng truyền đến.

Lý Thanh Sơn vỗ vai nàng, Như Tâm quay đầu lại, lộ ra một gương mặt màu xanh vô cùng dữ tợn khiến Lý Thanh Sơn hoảng sợ, nhưng lập tức thấy rõ, đó chẳng qua chỉ là một cái mặt nạ bằng đồng.

“Ngươi đang làm gì vậy?”

Lý Thanh Sơn oán giận một tiếng, nhìn thấy người phía trước nàng.

Một Thôn Hoả nhân bị vây chặt ở trên thạch đài, ngực mở bụng bể, lộ ra tạng phủ, đặc biệt là một trái tim đỏ tươi, càng lóe lên hồng quang, trong tay Như Tâm đang cầm một cái bình nhỏ, lấy chất lỏng không biết tên đổ lên trái tim, tiếng kêu thảm thiết của Thôn Hoả nhân càng thêm thảm thiết.

Mà ở xung quanh động phủ, có hơn mười cỗ quan tài thuỷ tinh được dựng thẳng, hơn mười Thôn Hỏa nhân được đặt trong đó, nam nữ già trẻ đều có, bọn họ đều nhắm chặt hai mắt, mơ hồ vẫn còn hô hấp.

Tay Như Tâm khẽ run lên, lấy chất lỏng trong bình nhỏ đổ lên người Thôn Hỏa nhân, trong nháy mắt, Thôn Hỏa nhân ngừng kêu thảm thiết, trên người bao bọc một lớp bụi màu xám trắng.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Giọng nói của Như Tâm từ phía sau mặt nạ bằng đồng truyền đến, có vẻ hơi lạnh lẽo.

“Ta đến xem ngươi đang làm cái gì, ngươi đeo cái thứ này làm gì?”

Lý Thanh Sơn nhìn Như Tâm, luôn cảm thấy nàng hiện tại hoàn toàn khác với vẻ thường ngày.

“Mặt nạ phòng độc thôi, ta tìm được ở chỗ Vạn Độc lão tổ kia, ngươi không có việc gì thì tự mình chạy đi chơi đi, đừng tới quấy rầy ta.”

Như Tâm không kiên nhẫn xua tay.

“Ngươi đang làm gì đây, thí nghiệm trên người sống à?”

Lý Thanh Sơn gõ gõ vào Thôn Hoả nhân trên thạch đài, phát hiện thân thể của hắn cứng rắn giống như nham thạch, ngay cả máu cũng đông lại, líu lưỡi:

“Thật cổ quái, độc tính mãnh liệt thế!”

“Với trí tuệ của ngươi, dù ta có nói ngươi cũng không hiểu đâu.”

Như Tâm mở hai tay ra, thanh đồng não đại lay động.

“Ngươi có thể xúc phạm nhân cách của ta, nhưng không thể xúc phạm chỉ số THÔNG MINH của ta.”

Lý Thanh Sơn nổi giận, bị Huyễn Hải Thần Vương mắng ngu xuẩn thì thôi đi, hắn không cùng tri thức giống như người điên. Thật vất vả mới về nhà, cũng bị mắng.

“Ha ha, đáng tiếc là cả hai cái ngươi đều không có.”

Lý Thanh Sơn dứt khoát không để ý tới nàng, dạo một vòng trong động phủ, gõ vào quan tài thủy tinh, quan sát những chai lộ một hồi, mơ hồ có chút hiểu ra, hỏi:

“Ngươi muốn đầu độc Hỏa Dung sơn?”

“Không, không phải độc, mà là bệnh dịch, hoặc có thể gọi là virus.”

Như Tâm nói.

“Virus gì?”

Lý Thanh Sơn nói.

“Một bệnh dịch hạch ác tính, có khả năng lây nhiễm mạnh mẽ, hiện nay có hai hướng, một là biến thành đá như thế này. Còn có một loại thân thể không ngừng phát nhiệt, mãi đến cuối cùng “bùm” một tiếng, ha ha ha!”

Như Tâm khoa tay múa chân, giọng nói lộ ra một tia cuồng nhiệt. Trong mắt lóe lên hỏa quang, phối hợp với mặt nạ bằng đồng dữ tợn, lộ ra khí tức hắc ám.