Mà Chử Sư Đạo nắm giữ bí mật này, mấy tên đệ tử đã phản bội của lão cũng biết lão đang giữ bí mật này, vậy mà lão lại vẫn có thể sống hết tuổi thọ chết đi, trong chuyện này đã nói lên rất nhiều chuyện.
Sau khi trải qua đủ việc, hoặc là nói là có được tu vi càng cao, những thứ Lý Thanh Sơn nhìn thấy được càng trở nên sâu xa, nếu chỉ có một ít truyền nhân của Họa gia thì còn đỡ, nhưng hắn vẫn còn một nỗi lo lắng âm thầm, đó chính là Long Vương Mặc hải, hình như lão ta cũng có mối quan hệ rắc rối gì đó với Ngũ Tuyệt Tiên Nhân.
Nhưng mà ngẫm lại lại cảm thấy yên tâm, họa trủng cũng không phải chỉ mở ra một hai lần, nếu Long Vương Mặc Hải muốn ra tay thì đã ra tay từ lâu rồi.
---
“Được, đến lúc đó chúng ta cùng nhau vào xem!”
Mặt Chử Đan Thanh đỏ bừng, càng nói giọng càng nhỏ, nằm gục trên bàn đá ngủ mất.
“Đan Thanh, Đan Thanh.”
Lý Thanh Sơn gọi vài tiếng, không nhận được câu trả lời, cười lắc đầu, để lại một lọ linh dược và một miếng ngọc thạch dùng để đưa tin, xoay người bay về phía chân trời.
Hắn đứng trên trời cao, quần áo bị gió to thổi bay phấp phới, ánh trăng chiếu sáng các ngọn núi tầng mây ở gần xa.
Hắn nhìn về hướng Thanh Hà Phủ, hơi trầm ngâm:
“Dựa theo thư gửi đến từ mấy tháng trước, hiện tại chắc Quỳnh Chi còn đang bế quan, phải đợi thêm nửa năm nữa mới có thể xuất quan, có đi cũng không gặp được nàng, chỉ có thể đến thăm Hàn nhạc phụ, vậy chẳng có gì thú vị cả.’
Tuy rằng hắn cũng muốn đi thăm Thu Hải Đường, nhưng mà nếu như nàng mãi vẫn không gửi tin đến, vậy thì một là đang bế quan còn chưa độ kiếp, hoặc là đã độ kiếp thành công, không còn để ý đến hắn nữa, cho dù là tình huống nào thì hắn cũng không cần thiết phải cố ý chạy đến nơi đó. Đến nỗi Linh Vương Kim Thiền, chỉ sợ hiện tại lão ta mới là người không được quấy rầy nhất, nghĩ tới nghĩ lui, Lý Thanh Sơn vẫn quyết định quay về Vụ Châu trước lại tính.
Vạn Độc Giáo.
Cửa điện ầm ầm mở vang, âm phong tuồn trào, cuốn lên độc hỏa màu xanh đen, một lão già từ trong điện bước ra, vẻ mặt lạnh lùng, khí thế ngập trời.
“Sư phụ, người đã xuất quan, chúc mừng tu vi của sư phụ lại cao hơn một tầng!”
Thiên Lương Mộc vội vàng đến gần, giả vờ vui sướng khom người hành lễ, hắn loáng thoáng cảm thấy Vạn Độc Lão Tổ trở nên khác thường, khí chất giống như càng trở nên âm u lại mờ ảo khó nắm giữ. Nếu như Bắc Việt Vương đến nơi này, chắc chắn sẽ nhận ra được Vạn Độc Lão Tổ đã chuyển sang quỷ tu, Thiên Lương Mộc lại chưa có đủ nhãn lực để nhìn ra.
“Trong khoảng thời gian này ngươi có rất nhiều công lao, ta phải đi xa một chuyến, từ nay về sau Vạn Độc Giáo sẽ giao cho ngươi xử lý, hy vọng một ngày nào đó ngươi có thể vượt qua lần thiên kiếp thứ ba, kế thừa ngôi vị giáo chủ, phát dương quang đại Vạn Độc Giáo của chúng ta.”
Vạn Độc Lão Tổ dặn dò.
Trong lòng Thiên Lương Mộc vô cùng vui vẻ, đây chính là chuyện hắn thương nhớ ngày đêm, hiện tai trong cùng thế hệ đã không có ai có thể cạnh tranh với hắn, hắn cũng không cần tốn công đi tranh đấu, có thể tập trung vào chuyện tu hành. Tuy rằng trong giáo đã tổn thất không ít đệ tử, nhưng chỉ cần tốn một ít thời gian thì cũng có thể từ từ khôi phục lại. Đối với riêng hắn mà nói, kiếp nạn lần này của Vạn Độc Giáo cũng không coi như là chuyện xấu.
“Suốt đời này Lương Mộc cũng sẽ không quên ân đức của sư phụ, sẵn sàng vượt lửa qua sông vì Vạn Độc Giáo!”
Thiên Lương Mộc bày tỏ lòng trung thành, lại âm thầm lo lắng, nếu Vạn Độc Lão Tổ bảo hắn đến Bắc Việt Vương Phủ mời cứu binh đến đối phó Dã Nhân Sơn, vậy thì chuyện này sẽ rất phiền phức, hiện tại hắn cực kỳ không muốn đối đầu với Lý Thanh Sơn.
Vạn Độc Lão Tổ nhìn chăm chú vào Thiên Lương Mộc, trong mắt bốc lên ngọn lửa xanh:
“Tốt lắm, có những lời này của ngươi là đủ rồi, đầu tiên người chỉnh đốn lại sự việc trong giáo trước, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày báo được thù!”
“Vâng!”
Thiên Lương Mộc thở phào nhẹ nhõm, lại ngẩng đầu lên, Vạn Độc Lão Tổ đã biến thành một vệt sáng xanh biến mất ở đường chân trời. Tuy rằng hắn rất tò mò không biết Vạn Độc Lão Tổ định đi đâu, nhưng nếu Vạn Độc Lão Tổ không nói, hắn cũng không dám hỏi thăm lung tung, hắn đoán có lẽ là đang nghĩ cách trả thù Dã Nhân Sơn.
Vạn Độc Lão Tổ bay về phương tây hơn ngàn dặm, thu liễm khí tức, lặng lẽ đi vào Dã Nhân Sơn, không đợi hắn thông báo, Đại Dung Thụ Vương đã mở pháp trận ra, thả hắn đi vào.
Vạn Độc Lão Tổ bước vào trong Dã Nhân Sơn, đầu tiên là hành lễ với Đại Dung Thụ Vương, trong lòng thầm thở dài:
“Không ngờ lại có thể làm Đại Dung Thụ Vương chủ trì pháp trận trông coi sơn môn, chẳng trách lần trước không thể công phá được, vương thượng mới hơn ba mươi tuổi mà đã có được tu vi như thế, đúng là có đại khái vận, ta đi đối địch với hắn, đúng là tự chuốc lấy khổ, nhưng mà hiện tại có thể đi theo hắn, cũng coi như là nhân họa mà được phúc, còn được đến bí pháp quỷ tu Quỷ Vương Kinh này nữa.”
Vu Vô Phong đang ở trong động phủ tu hành, đột nhiên cảm giác trong lòng bất an, giống như có mãnh thú xông vào phòng lúc hắn đang ngủ vậy. Hắn lập tức đứng lên đi ra bên ngoài động phủ, nhìn lướt qua đã lập tức nhìn thấy lão già mặc áo đen đứng trong sơn cốc, không khỏi mở to hai mắt, kinh ngạc hô to:
“Vạn Độc Lão Tổ!”