Trước mắt lóe lên ánh sáng, Vạn Độc Lão Tổ đã đi đến trước mặt hắn, trong mắt lập lòe độc quang:
“Thì ra là Vu tiểu cẩu của Kiếm Các, gặp lão tổ của ngươi còn không mau quỳ xuống bái lạy, muốn chết đúng không?”
Vu Vô Phong không nói hai lời, nhân kiếm hợp nhất, biến thành một vệt kiếm quang trắng hồng, nhanh chóng lui ra sau.
Vạn Độc Lão Tổ như bóng với hình, như dòi trong xương, theo sát không bỏ. Sau khi chuyển sang quỷ tu, tốc độ của hắn lại càng nhanh hơn trong quá khứ, cười khặc khặc dữ tơn, liên tục phát ra đủ loại sát chiêu, làm Vu Vô Phong cảm nhận được nguy hiểm chưa từng có.
Vu Vô Phong vốn còn cho rằng có được pháp bảo bạch hồng kiếm, lại thêm bản thân đã có được tu vi thiên kiếp lần thứ hai đỉnh phong, cho dù không phải là đối thủ của Vạn Độc Lão Tổ thì cũng có thể thong dong bảo vệ tính mạng, hiện tại mới phát hiện đôi bên rốt cuộc chênh lệch lớn đến mức nào.
Cái gọi là bảo vệ tính mạng chính là từ đằng xa nhìn thấy Vạn Độc Lão Tổ lập tức ngự kiếm chạy trốn, hiện tại bị Vạn Độc Lão Tổ đuổi giết gần người như thế, có thể bị đánh chết bất cứ lúc nào.
“Được rồi, Vạn Độc, đừng trêu chọc hắn.”
Giọng của một thanh niên đột nhiên vang lên, lạnh nhạt lại chứa đầy uy nghiêm.
“Vâng, vương thượng!”
Vẻ mặt của Vạn Độc Lão Tổ lập tức trở nên cung kính, dừng lại không đuổi giết Vu Vô Phong nữa.
Vu Vô Phong bay ra xa một đoạn rồi mới dừng lại, trong lòng vô cùng kinh ngạc, là ai mà lại có thể sai khiến một vị đại tu sĩ giống như nô bộc chứ? Chỉ thấy người nói chuyện chính là Lý Thanh Sơn, mà Vạn Độc Lão Tổ đã bay đến trước mặt Lý Thanh Sơn.
“Vương thượng cẩn thận!”
Vu Vô Phong lớn tiếng nói, Vạn Độc Lão Tổ chắc chắn không phải là người sẽ ngoan ngoãn nghe lệnh, thậm chí, ai dám sai khiến hắn, hắn sẽ giết chết người đó.
“Chó con câm miệng!”
Vạn Độc Lão Tổ mấp máy môi, Vu Vô Phong nghe như sấm sét, tinh thần chấn động, nhưng mà lại có một cảnh làm cho hắn càng thêm chấn động xuất hiện ở trước mặt, Vạn Độc Lão Tổ hành lễ với Lý Thanh Sơn, khoanh tay đứng yên, giống như một vị lão quản gia đối mặt với chủ nhân duy nhất của đời mình, hiền hòa có lễ lại không thiếu cung kính, làm gì còn có chút hung ác nào.
Lúc này, các động chủ khác cũng nghe được tiếng động, mỗi người đều bước ra khỏi động phủ, nhìn thấy cảnh này cũng trợn mắt há hốc mồm.
Lý Thanh Sơn chỉ nói Vạn Độc Lão Tổ muốn gia nhập với bọn họ, bọn họ còn tưởng rằng tình huống tốt nhất cũng chỉ là Vạn Độc Lão Tổ vì giao dịch nào đó mà buông bỏ mối hận diệt môn mà thôi, nào ngờ Vạn Độc Lão Tổ lại thật sự thần phục Lý Thanh Sơn, mọi người đều bắt đầu nghi ngờ không biết mắt của mình có phải đã xảy ra vấn đề gì rồi hay không.
“Không có việc gì, các ngươi quay về tu hành đi!”
Lý Thanh Sơn nói, lại nói với Vạn Độc Lão Tổ:
“Đi thôi, chúng ta đi vào nói chuyện.”
“Tu vi của ngươi đã khôi phục được bao nhiêu rồi?”
Đi vào trong điện bát hoang, Lý Thanh Sơn hỏi.
Vạn Độc Lão Tổ nói:
“Cũng nhờ có Quỷ Vương Kinh của Tiểu An đại nhân, đã khôi phục lại khoảng tám phần, đã hoàn toàn chuyển sang quỷ tu, có thể xưng là Quỷ Vương Nhiếp Độc, nếu như tiếp tục tìm hiểu tu hành tiếp thì cũng không phải không có khả năng khôi phục lại hoàn toàn.
Trong thế giới này, Quỷ Vương Kinh cũng coi như công pháp quỷ tu đứng đầu, là bí mật bất truyền của Huyền Âm Tông, sau khi chuyển sang quỷ tu rồi không chỉ có thể khôi phục toàn bộ thực lực, thậm chí còn có cơ hội truy tìm cảnh giới càng cao.
Nhưng mà Vạn Độc Lão Tổ đã bị Lý Thanh Sơn biến thành trành quỷ sẽ tuyệt đối phục tùng hắn, nhiều nhất cũng chỉ có thể đột phá một chút tiểu cảnh giới, con đường phi thăng đã bị chặt đứt hoàn toàn.
Nhưng mà đối với Lý Thanh Sơn mà nói, như thế đã đủ rồi, Vạn Độc Lão Tổ không chỉ có cảnh giới cao hơn hẳn, thực lực cũng mạnh hơn một bậc. Lúc trước nếu không phải Tiểu An giúp đỡ đánh lén, hắn có lẽ không phải là đối thủ của Vạn Độc Lão Tổ. Dù hiện tại tu vi của hắn càng tiến bộ hơn, nhưng nếu đánh nhau một chọi một, dưới tình huống đôi bên đều hiểu biết lẫn nhau thì xác suất hắn chiến thắng cũng không cao hơn ba mươi phần trăm.
Cho nên Lý Thanh Sơn vô cùng hài lòng với tên trợ thủ này, lại hỏi thăm thêm vài câu, cử Vạn Độc Lão Tổ đến chỗ Như Tâm giúp đỡ, quay đầu nói với Tiểu An:
“Ngươi tìm hiểu Tam Tuyệt Thư đến thế nào rồi?”
“Kiếm đạo ẩn chứa bên trong vô cùng tinh diệu, trong khoảng thời gian ngắn còn không có cách nào thông hiểu được đạo lý bên trong.”
Tiểu An đang cầm Tam Tuyệt Thư đã mở ra, tập trung tinh thần tìm hiểu, đến cả Vạn Độc Lão Tổ tiến vào nàng cũng chưa phân tâm nhìn hắn lần nào.
“Sao ta cứ có cảm giác vừa nhìn là lĩnh hội được gần hết chứ, vẫn là ngươi thông minh hơn!”
Lý Thanh Sơn thò lại gần nhìn thoáng qua Tam Tuyệt Thư, thật sự không phát hiện ra được có chỗ nào có thể lĩnh hội tìm hiểu, sờ đầu Tiểu An khen ngợi.
Lúc trước khi có được tàn quyển của Tam Tuyệt Thư, hắn chỉ xem như một cuốn thư pháp hỗn độn, Tiểu An lại có thể ngộ ra một bộ kiếm pháp, thiên tư ngộ tính đều cực cao mới có thể nhìn đến biến hóa càng thêm tinh vi bên trong kiếm đạo.