“Chờ ta học xong sẽ dạy cho ngươi.”
Tiểu An hơi mỉm cười nói.
“Ngươi cứ từ từ học, không cần vội vàng, dù sao ma long kiếm của ta đã bị hủy.”
Lý Thanh Sơn buông tay, hắn ở trong hình thái yêu ma không cần dùng đến bảo kiếm gì cả, chỉ cần đấm một đấm là được, nhưng trong lúc muốn duy trì thân phận con người thì một thanh vũ khí cấp pháp bảo vẫn rất quan trọng.
Hắn vuốt cằm, đang suy nghĩ xem có nên đi cướp thanh bạch hồng kiếm của Vu Vô Phong không, nhưng mà nghĩ đến sau này phải đi đến Nam Hải, còn phải giao tiếp với người của Kiếm Các, có lẽ còn phải mượn sức, không thể vì một thanh kiếm mà lật mặt được, chỉ có thể chờ sau này quay về Thanh Châu, lại đến Tàng Kiếm Cung lấy vậy!
“Ngươi có thể đến tìm Ân Tinh, để nàng ta nghĩ cách.”
Tiểu An đảo mắt, lập tức đưa ra ý kiến.
“Nàng ta có cách gì sao?”
Lý Thanh Sơn ngạc nhiên nói.
“Có rất nhiều binh khí mạnh của binh gia đều có nguồn gốc từ tu la đạo, được xưng là thần binh tu la, khác với những pháp bảo pháp khí khác, nó càng thích hợp cho đánh cận chiến hơn.’
Lý Thanh Sơn không biết rõ những tri thức này, Tiểu An lại hưởng thụ giáo dục tốt nhất từ còn nhỏ, hiểu biết rộng rãi.
Lý Thanh Sơn không khỏi nhớ đến thanh hoàn nhận của Ân Tinh, rất khó để phán đoán xem đó có phải là một món pháp bảo hay không, bởi vì nó không có quá nhiều cách sử dụng và biến hóa, nhưng nếu bàn về độ bền và sắt bén thì tuyệt đối không thua gì ma long kiếm. Nếu có thể có được một thanh kiếm tu la tiêu chuẩn, cũng đủ để đền bù tổn thất của ma long kiếm.
“Được rồi, ta đi hỏi nàng thử xem sao.”
...
Trong tu la tràng, dưới chân núi tuyết, xuất hiện một mảng kiến trúc, cửa son tường cao, cao đường đại viện, trước cửa còn có hai con sư tử đá và một khối đá để buộc ngựa, trông không giống như động phủ để tu hành, càng giống như nơi ở của phàm nhân hơn.
Lý Thanh Sơn bồi hồi trước cửa một lúc lâu, miệng liên tục tấm tắc bảo lạ, mới một đoạn thời gian không để ý đến, vậy mà Ân Tinh đã xây dựng ra một kiến trúc như thế này rồi.
“Vương thượng, tướng quân đang chờ ở đại đường, ta dẫn người qua đó.”
Một tên tu la mặc áo giáp đi ra cửa nghênh đón, nói với Lý Thanh Sơn.
“Tướng quân? Ha, biết chơi thật đó.”
Lý Thanh Sơn nói, sau đó đi theo hắn đi vào, nhanh chóng đi đến chính đường, Ân Tinh đang chờ ở phía trước, nàng mặc một bộ võ phục kính trang, nàng vốn đã cực kỳ xinh đẹp, ăn mặc như thế này lại càng thêm vẻ hiên ngang hào phóng, tiêu sái hành lễ xong mới nói:
“Ta còn tưởng rằng vương thượng đã quên mất ta rồi?”
“Tại sao lại nói như thế?”
Lý Thanh Sơn noi.
“Lúc trước vương thượng nói muốn giúp ta khôi phục thực lực, ta đau khổ ở trong tu la tràng chờ đợi gần một năm, nhưng lại không thấy gì.”
Ân Tinh hơi nổi giận, lại mang đến một nét đẹp riêng.
“A, đúng là có chuyện này, lần này ta đến đây không phải cũng là vì chuyện này sao?”
Lý Thanh Sơn sờ mũi có chút xấu hổ. Người ta vào sinh ra tử vì ngươi, ngươi dùng người ta xong lại quăng sang một bên, đến cả chuyện mình hứa cũng quên mất, đúng là rất không nên.
Hắn rơi vào trong ác mộng của Huyễn Hải, cảm giác giống như chỉ mới trôi qua một đêm, thật ra thời gian lại dài đến mấy tháng, dù mộng cảnh thay đổi tùy theo suy nghĩ, nhưng mà muốn độ hết một đời kia thì cũng cần tốn vài tháng, sau khi trở về lại bế quan tu luyện hơn nửa năm, cộng lại cũng đã gần một năm trời.
“Ta chỉ đùa chút thôi, vương thượng không cần để trong lòng, mời vào!”
Ân Tinh nhoẻn miệng cười, với tính tình của nàng, chuyện liên quan đến thực lực của bản thân, sao nàng có thể hoàn toàn trông cậy vào người khác được chứ?
Lý Thanh Sơn hơi mỉm cười:
“Ngươi đã thay đổi rất nhiều.”
Có vẻ đã bình thường hơn lúc vừa mới bước ra khỏi tu la đạo, không còn là một thích khách lạnh nhạt nữa, đã có tình người hơn rất nhiều.
“Vậy sao? Vương thượng thấy phủ đệ này của ta thế nào?”
Ân Tinh giơ tay giới thiệu.
“Sao ngươi lại xây dựng một tòa nhà như thế này?”
Lý Thanh Sơn hiếu kỳ hỏi.
“Đây là nhà trong quá khứ của ta, rảnh rỗi không có việc gì xây dựng chơi thôi.”
Ân Tinh nhẹ nhàng nói, Lý Thanh Sơn lại nhìn thấy được một chút buồn bã trong mắt nàng, thầm nghĩ:
“Nói lại thì nàng cũng coi như là người xuyên việt hai lần, trước khi tiến vào tu la đạo làm a tu la, chắc hẳn nàng cũng có một đoạn chuyện cũ.”
Nhưng mà hắn cũng không muốn tìm hiểu đời tư của nàng, quay trở về vấn đề chính:
“Phải làm cách nào mới có thể giúp ngươi khôi phục thực lực? Ta cũng không thiếu đan dược.”
Dù sao Ân Tinh cũng đã rèn luyện trải qua vô số cuộc chiến sinh tử, lập tức lấy lại bình tĩnh nói:
“Ta là a tu la, lẽ ra dù có bị thương như thế nào thì một năm cũng đều phải khôi phục lại, nhưng nơi này nói thế nào cũng không phải là tu la đạo. Hơn nữa đối với a tu la mà nói, đan dược không có tác dụng quá lớn, ngươi vẫn là nghĩ cách tiếp tục cường hóa tu la tràng này, làm cho nó càng giống tu la đạo hơn, như thế thì tốc độ khôi phục của ta sẽ tự nhiên tăng nhanh, nếu lại triệu hồi ra thêm vài tên tu la soái để ta giết, nói không chừng thực lực còn sẽ lại tiến bộ thêm nữa!”