Thông qua Ân Tinh, Lý Thanh Sơn đã biết được a tu la sẽ thu hoạch được sức mạnh trong chiến đấu và giết chóc, nhưng mà chỉ có giết chết a tu la đồng cấp trở lên mới được, càng lấy yếu thắng mạnh thì thực lực đạt được lại càng lớn. Nếu chỉ đơn phương hành hạ đối thủ đến chết thì sẽ đạt được sức mạnh rất nhỏ, hơn nữa còn sẽ làm hao mòn chiến tâm, mất nhiều hơn nữa. Một khi chiến tâm biến mất, sức mạnh không chỉ sẽ trì trệ không tiến bộ, thậm chí còn thụt lùi, hơn nữa một khi chết trận cũng không thể sống lại.

“Pháp tắc của đạo a tu la này thật sự giống hệt như trong game online, giết quái được kinh nghiệm, chết rồi có thể sống lại, nếu ta đến nơi đó, thật sự có khả năng sẽ nhanh chóng “thăng cấp”, đầu tiên là chiến tâm chắc chắn là không thành vấn đề rồi, lấy yếu thắng mạnh càng là chuyện ta làm thường ngày.”

Lý Thanh Sơn lắc đầu vứt suy nghĩ này ra khỏi đầu óc, nhìn Ân Tinh nói:

“Đây đúng là cách hay, trong khoảng thời gian này, ta sẽ tìm mấy người này đến tu la tràng tranh sát.”

Triệu hồi tu la soái đến cho Ân Tinh giết khôi phục sức mạnh, hắn lại có thể lấy được các binh khí trong tay tu la soái đó, có thể nói là đẹp cả đôi đàng.

Vấn đề duy nhất chính là phải bắt người nào đến mới được đây? Nhất định không thể bắt phàm nhân đến rồi, tuy rằng họ rất dễ bị tu la tràng cảm nhiễm, sinh ra sát ý cuồng loạn, nhưng chắc chắn không thể so sánh được với người tu hành, Lý Thanh Sơn cũng không muốn làm loại chuyện này.

Người dùng kiếm chết dưới kiếm, nếu đã bước vào con đường tu hành này, tranh sát lẫn nhau là chuyện rất bình thường. Nhưng hắn vẫn không muốn chỉ vì luyện chế một món pháp bảo mà tàn sát phàm nhân trên quy mô lớn giống như mấy tên ma tu.

Thôn hỏa nhân tộc nóng nảy hiếu chiến, có lẽ là lựa chọn tốt nhất, nhưng hiện tại còn chưa phải là lúc thích hợp để lật mặt, Lý Thanh Sơn đột nhiên nhớ đến kẻ địch năm xưa:

“Có rồi!”

---

“Ngươi cứ yên tâm chờ ngày khôi phục thực lực đi, đừng nói là ta không giữ lời.’

Lý Thanh Sơn nói, sau đólập tức ra khỏi tu la tràng, nói cho Tiểu An biết ý định của bản thân, Tiểu An cũng vô cùng tán thành:

“Nếu muốn thuận lợi tiến hành việc này thì còn cần phải thỉnh giáo Đại Dung Thụ Vương.

Lý Thanh Sơn cũng đang có ý định này, lập tức đi đến dưới tán đại dung thụ:

“Đạo hữu, ta lại có việc phải làm phiền ngươi.”

“Chỉ cần ngươi không bảo ta đi xông pha chiến đấu thì không cần khách khí, cứ việc nhờ đi.”

Đại Dung Thụ Vương đùa, từ sau khi Lý Thanh Sơn từ Huyễn Hải quay về, đôi bên lại càng thân thiết hơn một ít, hiển nhiên chuyện Thận Vương Huyễn Hải độ kiếp đã chạm đến lòng của vị yêu vương ở Vụ Châu này.

Nhưng mà sau khi nghe được yêu cầu của Lý Thanh Sơn xong, Đại Dung Thụ Vương cũng im lặng một lúc:

“Ngươi hỏi cái này làm gì?”

“Dựa vào trí tuệ của ngài, không lẽ còn không đoán ra được sao?”

Lý Thanh Sơn nói.

“Ngươi và tiểu cô nương kia đúng là rất xứng đôi, hai người ai cũng muốn giết sạch cả nhà người khác.”

Đại Dung Thụ Vương cười khổ nói.

“Đạo hữu chắc không đến mức đến cả vu dân Thực Cốt cũng muốn bảo vệ đi! Bọn họ cũng không phải là yêu tộc, mà nếu gọi bọn họ là người thì bọn họ lại coi con người là thức ăn, có lẽ nếu lại tiếp tục phát triển, cũng coi như là dị nhân.”

Mục tiêu của Lý Thanh Sơn đúng là mấy tên vu dân Thực Cốt từng đuổi giết hắn lúc trước, khi đó nghe nói ở khắp Vụ Châu đều có không ít bộ lạc vu dân Thực Cốt, thậm chí còn có thành thị vu dân Thực Cốt riêng, bọn họ tương đương với một nhóm người tu hành, vu dân Thực Cốt có tính tình tàn bạo thích giết chóc, chiến ý sát ý thì miễn bàn, dùng bọn họ để tăng cường tu la tràng thì hiệu quả chắc chắn sẽ rất tốt.

Mà truyền thống ăn thịt người đặc biệt của vu dân Thực Cốt này lại bảo đảm làm cho bọn họ không có bao nhiêu minh hữu, không đến mức giết một người là kéo ra một ổ, cuối cùng lại làm lớn chuyện không thể thu xếp được, là đối tượng cực kỳ thích hợp.

Không ai biết có bao nhiêu bộ lạc vu dân Thực Cốt rải rác bên trong rừng rậm núi sông của Vụ Châu, muốn đi tìm sẽ rất phiền phức, đương nhiên phải hỏi thăm Đại Dung Thụ Vương.

Đại Dung Thụ Vương trầm ngâm một lúc:

“Lấy bản đồ ra đây.”

Chuyện này hiển nhiên đã phá vỡ quy tắc trung lập của lão, nhưng mà chưa bao giờ có trung lập tuyệt đối, Đại Dung Thụ Vương là yêu vương một phương, cực kỳ biết rõ vị trí của chính lão, trung lập là phải được xây dựng trên sức mạnh và cân bằng, lão là đại thụ nguy nga che trời chứ không phải cỏ đầu tường không có chính kiến.

Lý Thanh Sơn lập tức lấy ra bản đồ của Vụ Châu để Đại Dung Thụ Vương chỉ điểm. Một lát sau, bên trên lập tức lấm tấm nổi lên từng đốm sáng, thậm chí điểm sáng còn dựa theo mức độ mạnh yếu của từng bộ lạc mà hiển thị các mức độ sáng ngời khác nhau.

Điểm sáng chói nhất nằm ở phía đông của Vụ Châu, Đại Dung Thụ Vương nhấn mạnh giới thiệu:

“Nơi đây là Thực Cốt vu thành, có một tên vu vương Thực Cốt tọa trấn, hơn nữa còn cung phụng đồ đằng Cùng Kỳ, tương đương với hai đại tu sĩ, một khi phối hợp với nhau sẽ càng mạnh hơn. Nếu ngươi không bảo đảm bản thân có thể thắng thì đừng vội ra tay.”