“Ta biết rồi.”
Lý Thanh Sơn nói. Đánh bại một tên Vạn Độc Lão Tổ đã cực kỳ khó khăn, huống chi là hai ngươi, hơn nữa hắn đánh bại Vạn Độc Lão Tổ cũng là dựa vào phòng thủ rồi trả đòn, nếu thật sự đi tấn công Vạn Độc Giáo thì chỉ có một con đường chết.
Nhưng mà Lý Thanh Sơn lại có chút động lòng, nếu có thể tranh đấu với tên vu vương Thực Cốt này ở trong tu la tràng một lần, ít nhất có thể lại tăng thêm một tên tu la soái, hơn nữa nói không chừng còn có thể đột phá hổ ma tầng thứ năm. Hiện tại bên phía hắn đã có thêm một người giúp đỡ cực mạnh là Vạn Độc Lão Tổ, nếu như không dùng hắn thì rất đáng tiếc.
Đánh chính diện đương nhiên sẽ không có bất cứ phần thắng nào, nhưng nếu như dụ vu vương Thực Cốt ra khỏi địa bàn của hắn ta thì sao? Hắn và Tiểu An, lại thêm một tên “Quỷ Vương Nhiếp Độc” cùng nhau hợp tác, vậy kết quả khó mà nói được.
Lý Thanh Sơn đè nén suy nghĩ này xuống, quyết định vẫn nên đánh từ yếu đến mạnh, đi từ từ từng bước một.
Hắn lại bàn bạc với Tiểu An một chút, sau đó lập tức đi đến đại điện man hoang trên chủ phong của Dã Nhân Sơn, triệu tập mười đại động chủ, tuyên bố mệnh lệnh:
“Những điểm sáng trên bản đồ chính là các bộ lạc vu dân Thực Cốt, hiện tại ta muốn các ngươi đi đến những bộ lạc này, lúc trước mấy tên vu dân Thực Cốt này còn muốn ăn thịt lão tử đây?”
Lý Thanh Sơn cười cười, nhớ lại cách đây không lâu hắn còn từng nói với Như Tâm “Nhai Tí luôn trả thù lại gấp trăm lần”, bây giờ nói trúng thật rồi. Lúc trước không phải các ngươi muốn ăn thịt ta sao, hiện tại đến lượt ta ăn thịt các ngươi, hơn nữa còn ăn sạch sẽ.
Nhưng mà những bộ lạc vu dân Thực Cốt này thật sự là quá nhiều quá rối loạn, gần như trải rộng toàn bộ Vụ Châu, nếu để Lý Thanh Sơn đi tìm từng cái bộ lạc một thì cho dù một ngày diệt một cái bộ lạc thì cũng cần tốn tận hai năm, đến lúc này lợi ích khi có đàn em mới bộc lộ ra ngoài.
“Không biết là bộ lạc nào lại to gan như thế, ta lập tức đi giết hắn ngay!”
Thiên Phì Lang Quân lớn tiếng bày tỏ lòng trung thành, trong lòng lại thầm bổ sung thêm một câu, chỉ cần không phải là điểm sáng lớn nhất sáng nhất kia là được, sự tồn tạo của vu vương Thực Cốt cũng không phải là bí mật gì.
“Cái bộ lạc lúc đó đã bị ta tiêu diệt toàn bộ rồi.”
Lý Thanh Sơn nhún vai nói.
“Vậy...Vương thượng muốn chúng ta giết sạch những bộ lạc này sao?”
Thiên Phì Lang Quân âm thầm lí lưỡi, hắn đã cảm thấy bản thân đã rất hung ác rồi, nhưng nếu so với vị “Dã Nhân Vương” này thì còn thua xa! Chỉ vì lúc trước có một bộ lạc Thực Cốt đắc tội hắn, hiện tại hắn lại muốn tiêu diệt hết toàn bộ bộ lạc vu dân Thực Cốt ở Vụ Châu.
“Không, ta muốn các ngươi mang những vu dân Thực Cốt này về, hơn nữa không được giết bất cứ một ai!”
Lý Thanh Sơn nhìn vào bản đồ của Vụ Châu, trong đồng bắt đầu tưởng tưởng ra cảnh hàng ngàn hàng vạn, không đúng, là mười vạn thi cốt vu dân tụ tập ở tu la tràng tranh giết, cong môi nở nụ cười.
Nụ cười này làm cho các động chủ không rét mà run, giết thôi còn chưa đủ, không lẽ còn muốn bắt sống mấy vu dân Thực Cốt này quay về tra tấn nữa sao?
“Xin hỏi vương thượng làm thế có mục đích gì?”
Vu Vô Phong đứng lên nói, hắn cũng không cảm thấy Lý Thanh Sơn là loại người biến thái này.
“Dùng để luyện khí, được rồi, đây là câu hỏi cuối cùng, tất cả chiến lợi phẩm trong chuyến này đều thuộc về các ngươi, đúng rồi, bộ lạc Thực Cốt đều có đồ đằng của Cùng Kỳ, phía sau bích họa đồ đằng có một cái đầu lâu, ta chỉ cần cái đó thôi.”
Lý Thanh Sơn nói, lập tức bày cái chiến lợi phẩm kia ra, bên trong ẩn chứa lệ khí ác niệm dày đặc, Lý Thanh Sơn không cần ác niệm, nhưng lệ khí lại rất có tác dụng, cho nên quyết định sưu tầm một ít, lấy về nghiên cứu, cho dù nghiên cứu không được thành quả gì thì cũng có thể giao cho Tiểu An luyện hóa, cũng không lãng phí.
“Vâng!”
Mười đại động chủ thầm nghĩ, bộ lạc Thực Cốt cũng không phải môn phái tu hành, có thể có bao nhiêu chiến lợi phẩm chứ, tuy rằng trong lòng rất không tình nguyện, nhưng mà làm gì có ai dám nói một tiếng “không” chứ, hiện tại bọn họ không phải chỉ là bị huyết thề ước thúc đơn giản như thế, sau khi chứng kiến thấy Vạn Độc Lão Tổ thần phục, bọn họ thật sự sợ hãi Lý Thanh Sơn từ tận trong đáy lòng.
Lý Thanh Sơn nói rõ mục tiêu chính xong, ngồi lên bảo tọa:
“Tiểu An, ngươi nói cụ thể cho bọn họ nghe đi.”
Một đống nơi như thế này, có xa có gần, có mạnh có yếu, phải cẩn thận sắp xếp tỉ mỉ xem ai phụ trách nơi nào, nên ra tay như thế nào, như vậy mới có được hiệu suất lớn nhất.
“Vu Vô Phong, ngươi lại đây phụ trách khu vực này, ngoại ra còn có mấy điểm này...”
Tiểu An đã có sắp xếp từ trước, lập tức bắt đầu phân công nhiệm vụ, nàng không chỉ tính toán đến vị trí xa gần và thực lực mạnh yếu của các bộ lạc Thực Cốt mà còn suy xét đến tu vi cao thấp, các năng lực khác nhau, tốc độ nhanh chậm của các động chủ nữa.