Tất cả những bộ lạc mà nàng để cho mười đại động chủ đối phó đều là những điểm sáng nhiều nhất cũng là yếu nhất, những bộ lạc Thực Cốt này đều giống như bộ lạc thực cốt mà Lý Thanh Sơn từng tiêu diệt lúc trước, đến cả một tên vượt qua thiên kiếp cũng không có, có cảm giác như dùng dao mổ trâu để giết gà, nhưng dựa theo những gì Lý Thanh Sơn nói, đồ đằng Cùng Kỳ của các bộ lạc này đều có thực lực của yêu tướng, nếu là những bộ lạc càng mạnh hơn, nói không chừng sẽ lên đến cấp bậc yêu soái, hơn nữa chỉ sợ trong bộ lạc cũng có pháp trận.

Cho nên hắn quyết định dùng cách sư tử vồ thỏ để bảo đảm kế hoạch có thể tiến hành một cách thuận lợi và bí mật. Còn những bộ lạc càng mạnh hơn sẽ do đích thân bọn họ đi ra tay, thật ra như thế cũng không lãng phí thời gian, bởi vì có rất ít những bộ lạc hơi mạnh như thế này, chờ đến khi bọn họ xử lý xong những bộ lạc này, mười đại động chủ còn chưa chắc có thể hoàn thành nhiệm vụ.

“Tiểu An đại nhân, chúng ta phải làm sao mới có thể mang những người này về đây? Túi bách bảo không thể chứa được vật còn sống, tuy rằng có thể dùng pháp thuật kéo đi, nhưng mà rêu rao quá, sao có thể giữ bí mật được nữa.”

Một động chủ nhíu mày hỏi.

“Đúng vậy? Không lẽ phải dùng trùng túi hoặc là phong trấn? Vậy thì có thể bỏ được bao nhiêu người vào chứ, không lẽ phải chạy tới chạy lui mấy vạn dặm đường sao?”

Một người động chủ khác tiếp lời.

Cũng có một vài khí cụ có thể cất chứa vật sống, giống như trùng túi dùng để dưỡng trùng và phong trấn để ngự thú, nhưng mà không gian đều rất có hạn, đến cả một bộ lạc Thực Cốt cũng chứa không đủ.

“Dùng nhẫn tu di.”

Tiểu An lạnh tanh nói, nhẫn tu di và túi bách bảo khác nhau, tuy rằng không thể tự tạo thành một giới vực riêng như tu la tràng, nhưng nó vẫn có thể cất chứa vật còn sống.

“Nhưng mà trong số mấy người chúng ta, ngoại trừ đại động chủ, nhị động chủ và ngũ động chủ ra, những người còn lại đều không có nhẫn tu di!”

Nhẫn tu di rất khó luyện chế, hơn nữa đối với những người tu hành bình thường mà nói, có một cái túi bách bảo đủ lớn cũng đã đủ xài rồi, nếu không phải là tông môn thế gia có tích lũy rất sâu thì hoàn toàn sẽ không lãng phí tài nguyên đi luyện chế nó, cũng coi như khá quý hiếm. Mà người tu hành ở Vụ Châu đã phần đều nghèo hơn Thanh Châu một ít.

Lý Thanh Sơn đã tính đến chuyện này từ lâu, hắn đè bàn tay to rộng lên bàn đá, lướt qua từ trái sang phải, để lại năm chiếc nhẫn tu di. Hắn chinh chiến nhiều năm như thế, cũng coi như để dành được một mớ tài sản, nhưng mà để lấy ra được một đống nhẫn tu di như thế này cũng làm hắn tốn rất nhiều công sức. Vì kế hoạch này, hắn và Tiểu An đã lấy ra toàn bộ số nhẫn tu di của bản thân, lấy hết toàn bộ mấy thứ trong nhẫn dời đến túi bách bảo, may mà còn có Vạn Độc Lão Tổ.

Tất cả động chủ đều bị thu hút tầm nhìn, phát ra tiếng kinh ngạc cảm thán, khi nhìn về phía Lý Thanh Sơn thì ánh mắt lại càng thêm kính sợ, hắn đương nhiên sẽ không rảnh đến mức đi sưu tầm mấy chiếc nhẫn tu di này, đằng sau mỗi một chiếc nhân tu di đều là cái chết của một vị cao thủ.

“Cho các ngươi mượn xài tạm trước, nhưng mà vẫn còn thiếu hai chiếc, các ngươi có cách gì không? Nếu như không thành thật khai báo thì sẽ vi phạm huyết thệ.”

Lý Thanh Sơn không tin một đống người như thế này mà lại bó tay không có cách nào. Quả nhiên, hắn vừa lôi huyết thệ ra, lại có một động chủ nói hắn có một món pháp khí tương tự với nhẫn tu di, có thể chứa một ít người, cuối cùng lại gom góp trùng túi lại, coi như giải quyết xong vấn đề khó khăn này.

“Được rồi, lần này mọi người cứ xuất phát theo đúng kế hoạch đi, ta chờ tin thắng lợi của các ngươi!”

Lý Thanh Sơn vung tay lên, mười đại động chủ lĩnh mệnh rời đi.

“Chúng ta cũng đi thôi!”

Lý Thanh Sơn cười nói với Tiểu An, nếu như là trước kia thì hắn còn sẽ lo có người đánh lén Dã Nhân Sơn, hiện tại đã có Đại Dung Thụ Vương chủ trì pháp trận, Vạn Độc Lão Tổ ở bên trong ứng phó, chỉ cần Bắc Việt Vương không trở mặt ra tay thì sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

“Trạm đầu tiên, chọn nơi này đi!”

Lý Thanh Sơn dùng ngón trỏ chỉ vào một điểm sáng chói lọi trên bản đồ Vụ Châu.

Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, biển cây xanh tươi phập phồng.

Lá cây to rộng đầy đặn đan xen thành một đám mây xanh vô biên vô hạn, cho dù ánh mặt trời có chói chang đến mức nào cũng không thể nào thâm nhập vào, bên dưới từng tầng lá cây đan xen nhau là một mảnh tối đen.

Một gốc cây đại thụ cao chừng hai trăm trượng đứng sừng sững trong rừng, trên thân cây phủ đầy lỗ thủng, giống như tổ ong. Một đám vu dân Thực Cốt có cơ thể cao lớn, khuôn mặt dữ tợn đi tới đi lui bên trong.

Tuy rằng nhìn bọn họ giống như một đám thú vật, những rõ ràng lại có trật tự và phân công, Vu Chúc có địa vị cao quý, các vu dân Thực Cốt bình thường thấy đều phải cúi đầu tỏ vẻ tôn trọng, còn có đám vệ binh tuần tra khắp nơi, dùng ánh mắt sắc mắt nhìn tới nhìn lui.

Đương nhiên, cũng có thợ săn phụ trách đi săn.