Đúng lúc này có một đội ngũ quay về, mà thứ bọn họ săn không phải thứ gì khác, trên người mỗi một vu dân Thực Cốt đều đang khiêng một người, trong đó phần lớn đều là nữ nhân, những người đã ngất đi còn coi như là may mắn, mà những người còn đang tỉnh táo lại không thể không trơ mắt nhìn bộ lạc Thực Cốt càng lúc càng gần, giống như sắp sửa phải rơi vào một cái vực sâu không thấy đáy, lộ ra vẻ sợ hãi tuyệt vọng.
Vu dân Thực Cốt dẫn đầu đội ngũ có cơ thể cao lớn nhất, cho dù đã cong người xuống nhưng cũng đã cao gấp đôi người khác, khóe miệng lộ ra hai cái răng nanh như lợn rừng, cực kỳ bắt mắt.
Tên “răng dài” phát ra tiếng rống hưng phấn, bên miệng còn dính đầy máu tươi, có thể nói là một mồm máu to. Bên trong bộ lạc Thực Cốt cũng vang lên vô số tiếng gào rống, hoan nghênh thợ săn và những thức ăn mà bọn họ mang về.
Tiếng rống quanh quẩn bên trong rừng rậm âm u, giống hệt như ở trong địa ngục, nữ nhân bị vác trên vai tên “Răng dài” này chịu không nổi khủng bố áp bách này, phát ra tiếng hét đầy điên cuồng.
Tên “răng dài” quay đầu phát ra tiếng gầm nhẹ uy hiếp, nhưng mà mùi máu tươi tanh nồng đập vào mắt làm cho nữ nhân kia hoàn toàn sụp đổ, tiếng kêu càng thêm thê thảm hơn.
Răng dài mất kiên nhẫn, há miệng cắn đứt đầu của nữ nhân kia, nhai rồm rộp nát nhừ, khóe miệng chảy ra óc, máu tươi ở phần cổ bị cắn đứt phun tung tóe. Hình như trong lúc săn thú răng dài đã ăn no, quăng xác chết không đầu của nữ nhân kia sang một bên, rơi xuống bên cạnh một đám tiểu vu dân Thực Cốt đang chơi đùa.
Đám tiểu vu dân Thực Cốt này chỉ cao cỡ chừng nửa người, ngoại trừ răng nanh và móng tay sắc bén kia ra, rõ ràng còn có rất nhiều đặc thù của nhân loại, mà khi chúng nó thấy nữ thi, sắc mặt lập tức dữ tợn, lôi kéo đánh nhau, xé nát nữ thi kia, nhanh chóng nuốt xuống.
Răng dài cười to, các vu dân Thực Cốt khác cũng cười ầm lên.
Lúc này, Vu Chúc Thực Cốt đến quát răng dài vài câu, nữ nhân là dùng để sinh sản, khó khăn lắm mới mang về được, sao lại có thể lãng phí như thế được. Răng dài không dám phản kháng, cúi đầu nhận tội, tiếng cười quái dị ở xung quanh lại càng thêm vang dội.
Vu Chúc Thực Cốt cũng không muốn trách phạt đến cùng, ra lệnh cho bọn họ mang con mồi về, mà tiếng cười vẫn cứ quanh quẩn thật lâu trong rừng rậm, mùi máu tươi mãi vấn không hề tiêu tán.
Vu Chúc Thực Cốt thấy cảnh này, trong lòng vô cùng cảm khái:
“Thật là một ngày bình an yên tĩnh!”
...
Cách xa mấy chục dặm, Lý Thanh Sơn giống như nghe được tiếng dã thú gầm rú cười to đầy quái dị, nói với Tiểu An ở bên cạnh:
“Chắc là ở ngay đằng trước thôi, đợi ta dùng huyền quang tẫn chiếu quan sát trước đã!”
Hắn phất tay, linh quy huyền giáp lập tức chiếu ra cảnh tưởng của bộ lạc Thực Cốt, Lý Thanh Sơn chú ý đến những đồ đằng màu đỏ đậm trên thân cây, chúng nó loáng thoáng tạo thành một chỉnh thể, bao phủ toàn bộ thân cây.
“Hình như không phải pháp trận bình thường, hơn nữa cũng không có tác dụng phòng ngự, rất khó đoán ra được tác dụng cụ thể, Vụ Châu được truyền lưu rất nhiều bí thuật cổ xưa.”
Tiểu An nói.
“Đi qua đó xem thử là biết ngay thôi, đúng không?”
Bởi vì đây là trận chiến đầu tiên, Lý Thanh Sơn mới cẩn thận một chút, dựa theo độ sáng của các điểm sang trên bản đồ suy đoán, bộ lạc Thực Cốt này đại khái có khoảng mấy trăm vu dân Thực Cốt, có một tên thủ lĩnh vượt qua một lần thiên kiếp, còn việc đồ đằng Cùng Kỳ mạnh hay yếu thì không thể đoán được, nhưng chắc có lẽ cũng sẽ không mạnh hơn yêu soái.
Đây là một trận chiến chiếm ưu thế tuyệt đối, không cần phải bày mưu tính kế gì, chỉ cần trực diện nghiền áp qua đó là được.
Chỉ trong chốc lát, cả hai đã bay đến các mấy chục dặm, ngay khoảnh khắc đến gần gốc cây lớn ở bộ lạc Thực Cốt, Lý Thanh Sơn lập tức cảm nhận được công năng của pháp trận này:
“Hình như có tác dụng làm kẻ địch suy yếu.”
Đồ đằng sáng lên, khí tức máu tanh ngưng mà không tiêu tán đột nhiên trở nên sền sệt, tỏa ra uy áp cường đại, làm hắn cảm nhận được lực cản, linh khí thiên địa cũng đã bị quấy nhiễu.
Nhưng mà đối với Lý Thanh Sơn mà nói, cái này không có chút ảnh hưởng nào.
Các vu dân Thực Cốt cũng chú ý đến Lý Thanh Sơn, rối rít rít gào nhào lên, chạy vội trên các cành cây, nhanh mạnh như báo.
Nhưng Lý Thanh Sơn cũng có đủ thời gian để ngắm nhìn một lượt mấy người này:
“Xem ra còn làm cho thực lực của bọn họ tăng cường lên không ít nữa, cái này có chút phiền phức rồi!”
Phiền phức mà hắn nói đương nhiên không phải là đám vu dân Thực Cốt chưa từng vượt qua bất cứ lần thiên kiếp nào, mà là vu vương Thực Cốt ở cách xa vạn dặm.
Hắn nhìn bộ lạc nhỏ mà đoán ra bộ lạc lớn, suy đoán nếu như tòa vu thành Thực Cốt kia cũng có bố trí pháp trận như thế này thì chỉ sợ uy lực sẽ mạnh hơn gấp mười, gấp trăm lần, hơn nữa còn có một cái đồ đằng Cùng Kỳ có thực lực tương đương với yêu vương, cho dù có bùng nổ trong lúc chiến đấu đến mức nào thì cũng không có tác dụng gì.
Hơn nữa vu vương Thực Cốt lại không giống như Vạn Độc Lão Tổ, là hệ cận chiến có cơ thể vô cùng mạnh mẽ, rất khó có thể đánh lén thành công, cho dù may mắn thành công thì cũng không thể tạo ra được hiệu quả mang tính quyết định gì.