Loại quỷ thuộc Ngạ Quỷ đạo có thể khiến bản thân lớn mạnh hơn thông qua việc nuốt chửng đồng loại, cho dù là vu dân Thực Cốt ăn tu hành giả thì cũng cần một quá trình chuyển hóa. Hơn nữa tâm ma của loại quỷ cũng nhiều hơn sinh linh nhiều, một khi mất đi hình thể vững chắc thì khó mà trói buộc các loại suy nghĩ, điều này cũng làm nên điểm quan trọng của thân thể.
“Thì ra là như vậy.”
Lý Thanh Sơn gật gù, với tâm tính tu vi của Vạn Độc lão tổ, nếu không bị hủy diệt thân thể, dù cho có sự giúp đỡ của Huyễn Hải Thần Vương thì Lý Thanh Sơn cũng chẳng thể nào thần phục được hắn. Dù hơi thất vọng nhưng coi như đã thử được nguyên lý của thần thông Hổ Ma này rồi, sau này vận dụng thì sẽ càng thần kỳ hơn.
“Dùng chiêu này bắt nạt tiểu bằng hữu thì hiệu quả sẽ vô cùng tốt, lườm kẻ nào là kẻ đó chết, chỉ là không biết có thể mang đến bao nhiêu tác dụng đối với cường giả thiên kiếp thứ ba chân chính. Ta cũng không mong quá nhiều, chỉ cần có thể làm tinh thần hoảng hốt trong nháy mắt là được rồi.”
Lý Thanh Sơn trầm ngâm, lại cảm thấy gọi thần thông này là “Vẽ Đường Cho Hươu Chạy” không còn phù hợp lắm, nên bàn bạc với Tiểu An ở bên cạnh.
Tiểu An nói:
“Ngươi lĩnh ngộ được chiêu này ở trong ác mộng, kẻ địch trúng chiêu cũng như rơi vào trong ác mộng, nên gọi là Hổ Yểm Ma Đồng đi!”
“Được, thế thì gọi là Hổ Yểm Ma Đồng.”
Lý Thanh Sơn đọc lại mấy lần, cảm thấy cái tên này rất được.
Lúc này, lại có tiếng rít truyền đến từ trong hốc cây. Một con Cùng Kỳ đồ đằng trông trông như hắc hổ, mà có đôi cánh ở sau lưng chợt lao ra khỏi hốc cây dưới sự điều động của Đại Vu Chúc. Thân hình nó không chỉ lớn hơn hổ thông thường gấp mười lần, mà còn tỏa ra lệ khí và ác ý nồng nặc.
Lý Thanh Sơn hơi thất vọng, Cùng Kỳ đồ đằng này vẫn chưa có thực lực ngang yêu soái như tưởng tượng của hắn, cùng lắm chỉ coi như là nắm giữ huyết thống yêu tướng mạnh mẽ đặc biệt mà thôi.
Hiển nhiên, dù cho có bí pháp thượng cổ thì sự chênh lệch to lớn giữa hai cảnh giới này cũng không dễ bị phá vỡ như vậy.
“Không biết liệu Hổ Yểm Ma Đồng có tác dụng với loại thú đồ đằng này không nhỉ?”
Trong chớp mắt Cùng Kỳ đã nhào tới trước mặt, há to chiếc miệng đầy răng nanh mà cắn về phía hắn. Chỉ là vừa bị hắn trợn mắt nhìn thì thân hình bỗng cứng đờ, không thể động đậy.
Lý Thanh Sơn lườm rồi lại lườm, thân thể cao lớn của Cùng Kỳ bắt đầu vặn vẹo tựa như sương khói, chẳng bao lâu đã sụp đổ phân tán bốn phía.
“Ôi, mỏi mắt quá à!”
Lý Thanh Sơn chớp chớp mắt, quyết định sau này thi triển thần thông là được, không nên ra sức trợn mắt.
Tiểu An lại bật cười:
“Ừ, cái gì không có hồn phách thì không thể hóa thành trành quỷ. Nhưng suy cho cùng vẫn không có thực thể mà là mấy ý niệm tụ lại, hiệu quả cũng khá.”
Xuy Tức Phong cuốn lấy Đại Vu Chúc kia rồi cũng ném vào trong Tu La trận luôn.
Toàn bộ bộ lạc Thực Cốt bị tiêu diệt sạch sành sanh, chỉ còn dư lại một số nhân loại bị bắt trói tới, khuôn mặt họ đầy vẻ kinh hoàng không biết chuyện gì đã xảy ra, còn có vài người trực tiếp tuyệt vọng đến tê liệt. Rõ ràng Xuy Tức Phong đã phá hủy cửa lao của họ, nhưng không một ai dám chạy trốn.
Lý Thanh Sơn cũng không để ý tới những người này, ngớ người xong rồi thì đều muốn chạy trốn,không cần các ngươi báo đáp ơn cứu mạng này.
Sau khi thu hồi một tia Xuy Tức Phong cuối cùng thì hắn cuốn lấy mấy chiếc đầu lâu óng ánh long lanh vừa giống của người vừa giống thú kia, ất hẳn chất lượng của chúng phải tốt hơn nhiều so với chiếc lúc trước.
Tiểu An cũng ở bên cạnh nhìn chăm chú, Lý Thanh Sơn lại cười nói:
“Chờ dùng xong rồi thì cho ngươi ăn. Ừm, còn có những vu dân Thực Cốt kia, đều cho ngươi nhóm lửa hết. Chẳng qua vẫn cần suy tính xem làm thế nào để hấp thụ lệ khí trong đó.”
“Ta có cách.”
Con ngươi Tiểu An đảo một vòng, lập tức nghĩ ra cách.
“Lúc nào ngươi cũng có cách.”
Lý Thanh Sơn xoa nắn hai má của nàng, lông tơ trơn trượt như mỡ, dường như muốn tan ra giữa các ngón tay.
“Ta không phải tiểu hài tử, không được suốt ngày sờ đầu ra, nhéo mặt ta, cả mũi nữa!”
Tiểu An trừng mắt nhìn Lý Thanh Sơn, lúc trước thì những động tác này tượng trưng cho sự thân mật, hiện tại lại gợi ra chút bối rối. Hiển nhiên phần ký ức là vương nữ của nàng đã khôi phục, từ lâu đã không còn là tiểu quỷ ngơ ngơ ngác ngác, chỉ có điều vì tu hành Chu Nhan Bạch Cốt Đạo nên xem ra cũng không có gì khác biệt.
“Ở trong mắt ta, ngươi mãi mãi là hài tử.”
Lý Thanh Sơn cười nói, một cái tay khác lại vươn đến, vân vê một bên má của nàng, nhào nặn khuôn mặt được tán dương là quốc sắc thiên hương kia của nàng.
“Thế mà ngươi còn muốn hôn ta.”
Tiểu An nhất định phải bắt hắn thừa nhận sức hấp dẫn của mình.
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, đã có chuẩn bị từ lâu:
“Ngươi không hiểu gì cả, trong mộng đều là ngược lại. Ở trong mơ mà muốn hôn thì chứng minh trong thực tế không muốn hôn chút nào. Nếu không phải vậy thì chẳng lẽ ta lại muốn làm loạn ở trong sa mạc sao?”
“Ngươi…”
Tiểu An bị lời ngụy biện ngang ngược không nói lý lần này của hắn làm cho tức giận muốn chết.