“Được được được, muốn hôn, muốn hôn! Nào nào, thơm quá!”

Lý Thanh Sơn lập tức chịu thua, sau đó cúi đầu gặm lung tung mấy cái trên mặt nàng, còn xoa đầu nàng:

“Lần này hài lòng chưa!”

“Ngươi gạt ta, còn xoa đầu ta nữa!”

“Tiểu tổ tông, ngươi đừng làm khó ta nữa, xoa đầu một cái cũng không được à? Hầy, ai bảo ngươi thấp hơn ta?”

“Do ngươi quá cao ấy, ta không thấp chút nào.”

Lý Thanh Sơn đáp lại:

“Ta nói thế thôi, đi thôi, chúng ta còn phải tới rất nhiều chỗ nữa!”

Tiểu An đã quyết định, một ngày nào đó phải để hắn nhận thức được sức hấp dẫn của mình.

Trong Tu La trận, tiếng la giết chấn động cả bầu trời.

Trên núi tuyết lớn, Ân Tinh dẫn đầu một đám A Tu La, đứng ở bên hông vách núi mà ngóng nhìn về phương xa.

Bên dưới bầu trời đỏ như máu ở trung tâm Tu La trận, số lượng vu dân Thực Cốt lên tới hàng ngàn hàng vạn đang chém giết trên mặt đất.

Dưới ảnh hưởng của Tu La trận, ai nấy cũng đều giết đỏ cả mắt, hoàn toàn không phân rõ địch ra, chỉ muốn giết sạch mỗi một vật sống mà mình thấy.

Sát khí ngút trời, vòng xoáy màu đỏ ngòm giữa bầu trời chậm rãi xoay tròn.

Đám A Tu La đều rục rịch ngóc đầu dậy, khác với A Tu La soái Ân Tinh đã chán ngán vì không còn hứng thú tranh giết, họ đều duy trì chiến ý dồi dào, hết lần này tới lần khác đòi đánh nhưng đều bị Ân Tình áp chế. Tuy họ không dám phản kháng nhưng đều có vẻ bất mãn.

Ở trong Tu La đạo, nữ tử vốn hơi bị kỳ thị, mà thân phận của Ân Tinh lại là thích khách chứ không phải đại tướng, hơn nữa lúc này vẫn đang bị thương, thực lực suy yếu nên càng không thể khiến lòng người phục tùng.

“Nếu muốn đi thì các ngươi cứ đi thôi!”

Một giọng nói truyền đến từ phía sau, chỉ thấy Lý Thanh Sơn đi tới bên cạnh Ân Tinh.

“Vâng!”

Đám A Tu La bỗng thấy phấn chấn, dồn dập lướt qua bên người Lý Thanh Sơn, trực tiếp bay vọt xuống từ trên vách núi cheo leo, tạo thành chiến trận hình mũi khoan, giết về chiến trường phương xa.

Chiến đấu lá giá trị, giết chóc là số mệnh, dù cho chết trận ở đây thì cũng tự sống lại trong Tu La đạo.

“Đến cùng vẫn là nam nhân phù hợp với chiến trường, chẳng qua vương thượng à, như vậy thì chẳng phải ta sẽ không sai khiến được ai hay sao?”

Ân Tinh bất mãn liếc Lý Thanh Sơn một cái.

Lý Thanh Sơn cười nói:

“Nơi này lại không cần làm nô bộc đánh trận, ngươi sai khiến nhiều người như vậy làm gì, ở đây xem kỹ tuồng hay là được rồi.”

“Chẳng phải ngươi nói trong vu dân Thực Cốt cũng có kẻ đạt thiên kiếp thứ hai hay sao, sao chẳng thấy ai thế? Như vậy thì sao được tính là trò hay!”

Ân Tinh nói.

“Tuy rằng vu dân Thực Cốt bẩm sinh tàn bạo, nhưng đạt đến thiên kiếp thứ hai thì đã có ý chí rất mạnh, sẽ không dễ dàng bị Tu La trận quấy nhiễu, hiện tại thả ra thì chỉ nhiễu loạn chiến trường thôi. Lại nói, chờ lát nữa có một A Tu La soái đến, ngươi thắng được không?”

“Không thắng được.”

Ân Tinh thản nhiên nói, thương thế của nàng vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, tuy nói thích khách phải lấy yếu thắng mạnh nhưng không có một A Tu La soái nào là kẻ yếu hết, ra trận chém giết còn nhiều hơn nàng.

Lý Thanh Sơn nói:

“Yên tâm, đến lúc đó ta sẽ tạo cơ hội cho ngươi. Chung quy vẫn phải có đối thủ tướng ứng đối kháng, đợi đánh sương sương rồi thì đến phiên ngươi ra tay.”

“Vương thượng cũng giỏi tính toán thật.”

Ân Tinh liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn một cái thật sâu, tuy rằng tuổi hắn đã hơn ba mươi, nhưng dáng dấp trông như chỉ mới hai mươi tuổi, khí chất kiên định không thể lay động tựa núi cao, ánh mắt thâm thúy sâu lắng khó dò.

Nhưng không phải lúc nào cũng chín chắn, có đôi lúc trên mặt hắn cũng xuất hiện nụ cười ngây ngơ trong sáng, hoặc nói điều gì đó không tương xứng với thân phận Dã Nhân Vương xíu nào. Đến mức khi ở chung với hắn nhiều hơn thì thậm chí sẽ cảm thấy hắn vô cùng thân thiết ôn hòa. Chẳng qua, khi nói đến những chuyện rất cụ thể thì lại là một dáng vẻ khác.

Không thể nghi ngờ gì nữa, hắn muốn dùng kế hoạch này để phát huy tối đa tác dụng của vu dân Thực Cốt, chỉ có những trận chiến tương đối cân bằng thì mới kịch liệt nhất, cung cấp nhiều sức mạnh cho Tu La trận nhất. Đám A Tu La kia cũng là vật hy sinh, bao gồm cả nàng cũng nằm trong kế hoạch.

Thật ra Lý Thanh Sơn chỉ là người quyết định, sự vụ cụ thể thì đều giao cho Tiểu An suy xét, kỳ thực hắn không am hiểu kiểu mưu kế tỉ mỉ chặt chẽ thế này. Nhưng mưu kế của Tiểu An thì cũng là mưu kế của hắn, làm cũng làm rồi, không việc gì phải phủ nhận cả.

Thế nên hắn cười nói:

“Chẳng phải ngay từ đầu đã là vì người à, bất kể tính toán như thế nào thì ta đều nghĩ cho ngươi, sẽ không để ngươi gặp nguy hiểm đến tính mạng.”

Dù mong muốn trả thù của hắn rất nồng cháy nhưng xưa nay hắn chưa bao giờ quên sự giúp đỡ của người khác dành cho mình.

Ân Tinh nhìn nụ cười chân thành của hắn mà trong lòng chợt thấy ấm áp:

“Thế thì đa tạ vương thượng, tạm thời ta chưa muốn trở lại Tu La đạo.”

“Hiện tại không thể theo ý muốn của ngươi, vì bây giờ ngươi đã là người của ta rồi. Nếu có một ngày trở lại Tu La đạo, tất nhiên lúc đó ngươi sẽ chinh chiến dưới lá cờ của ta.”

“Ta cũng hi vọng như vậy.”