Đang lúc nói chuyện thì đội hình chiến đấu do đám A Tu La kia tạo thành đã giết vào đại chiến trường, khí tức của họ hòa làm một thể, tựa như một con dao thép cắm vào trong bơ, đến mức máu tươi bắn tung tóe, tàn chi bay tán loạn. Vu dân Thực Cốt lần lượt bị đánh tan, dù cho thủ lĩnh bộ lạc đã vượt qua thiên kiếp cũng không chịu nổi, vừa đối mặt đã bị giết chết, thân thể chia năm xẻ bảy.

Đám A Tu La lao qua lao lại, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, gia tăng mức độ chấn động của chiến trường lần nữa.

Nếu là quân đội bình thường giao chiến thì đám vu dân Thực Cốt vẫn sụp đổ như cũ, nhưng ở trong Tu La tràng này, chiến ý của mỗi người đều bị kích thích đến cực hạn, như mê như cuồng, trái lại bị khí tức của đám A Tu La khơi gợi nên liều lĩnh nhào về phía họ.

Chỉ với một suy nghĩ của Lý Thanh Sơn, lại có thêm mấy ngàn vu dân Thực Cốt bị đưa vào trong Tu La tràng, trong đó có ba tên thủ lĩnh bộ lạc đã vượt qua thiên kiếp, còn có một tên Đại Vu Chúc biết thi pháp, cuối cùng cũng ngăn chặn được quân tiên phong A Tu La.

Tuy đám A Tu La có đủ loại ưu thế nhưng dù sao người ít cũng không đánh lại đông, sa vào trong biển người cuồn cuộn thì dần dần cũng lộ vẻ mệt mỏi. Cứ mỗi lần họ muốn phá vòng vây thì Lý Thanh Sơn lại đưa tới hai mươi ngàn vu dân Thực Cốt, chia ra ngăn cản đường đi của họ vài lần. Sau khi rơi vào tầng tầng bao vây thì phía A Tu La bắt đầu có thương thế và chết trận.

Nhưng mà càng rơi vào đường cùng như vậy thì chiến ý của A Tu La càng ngày càng nồng nặc tinh thuần, màn sương sát khí xông thẳng lên trời, tốc độ xoay tròn của vòng xoáy màu đỏ ngòm cũng nhanh hơn.

Kế hoạch ban đầu của Tiểu An là tiêu diệt toàn bộ đám A Tu La này ở đây, hiến tế cho Tu La tràng thông qua trận chiến không có đường sống này. Nhưng khi thấy tình cảnh này thì Lý Thanh Sơn lại hơi không đành lòng, rồi cố ý thả cho họ một con đường sống.

“Họ sẽ không chết.”

Ân Tinh vẫn luôn quan sát vẻ mặt của Lý Thanh Sơn và nói như vậy.

“Hả?”

Lý Thanh Sơn xoay đầu lại.

“Nếu ngươi không cần họ chinh chiến thì chẳng bằng thả họ trở về. Mỗi một A Tu La đều phải trải qua vô số trận chiến, tử vong, sống lại thì mới có thể đi tới đỉnh cao. Họ ở đây vẫn luôn không có kẻ địch, lâu dài thì chiến ý cũng sẽ giảm sút. Điều này còn hơn cả việc bị thương, vì một khi không còn chiến ý thì mới thật sự như chết rồi. Ngươi giữ họ ở đây trái lại là hại họ, không bằng để họ mang theo chiến ý trở lại Tu La đạo.”

Ân Tinh nói.

Lý Thanh Sơn gật nhẹ đầu, lại cho hai mươi ngàn vu dân Thực Cốt đi vào chiến trường, tựa như một chiếc cối xay thịt khổng lồ chôn vùi tất cả sinh linh. Số lượng vu dân Thực Cốt mà hắn bắt được từ khắp nơi trên Vu Châu sắp lên tới mười vạn, làm cho tác phẩm này của hắn còn to lớn hơn cả lần Tự Khánh tế luyện Tu La tràng lúc trước.

Mà có lẽ rất nhiều vu dân Thực Cốt chết trận ở đây xong sẽ đến Tu La đạo, chuyển sinh làm A Tu La!

“Ngươi không sợ chiến ý bị hao mòn sao?”

Lý Thanh Sơn hỏi Ân Tinh.

“Đường đường là A Tu La soái, há lại là kẻ mà những tiểu tử này sánh được, nghỉ ngơi một chút cũng chẳng có gì. Lại nói, chỉ riêng việc ngăn cản lão già dùng độc kia cũng đã bù đắp cho tất cả những ngày lười biếng vừa qua, nghĩ như ngươi thì dù muốn bị hao mòn cũng chẳng dễ dàng.”

“Đương nhiên sau này sẽ có những trận chiến tốt hơn đang đợi ngươi.”

Lý Thanh Sơn cười nói, thầm nghĩ:

“Khi hoàn thành lần tế luyện này thì có lẽ có thể vây khốn nhân vật thiên kiếp thứ ba đôi chút.”

Cũng không cần khiến những nhân vật đạt thiên kiếp thứ ba chết ở chỗ này, đó là điều không thể nào, chỉ cần ngăn cản đường chạy trốn một xíu là Tu La tràng có thể trở thành một sàn quyết đấu không chết không thôi.

Chỉ chốc lát sau, tên A Tu La cuối cùng cũng chết trận, đến lúc sắp chết cũng lôi một thủ lĩnh Thực Cốt làm đệm lưng. Trên mặt đất máu chảy thành sông, thấm sâu vào bùn đất, bước một bước lên là chân cũng bị hãm sâu trong bùn, tựa như một vùng đầm máu.

Mà huyết khí thì tiếp tục thẩm thấu xuống phía dưới, cho đến tận hạt nhân của Tu La tràng, huyết quang tràn ngập khắp trời đất, càng ngày càng phù hợp với ý chí của Tu La đạo, nhưng mà trì trễ mãi vẫn không có A Tu La hạ xuống.

Đây là sự điều khiến có ý thức của Lý Thanh Sơn, khi Tu La tràng không ngừng được cường hóa thì hiển nhiên có thể che chở A Tu La thông thường ở bên ngoài, tiết kiệm sức mạnh chờ A Tu La soái xuất hiện.

Lý Thanh Sơn trực tiếp để toàn bộ vu dân Thực Cốt vào chiến trường, chỉ áp chế sáu tên vu dân Thực Cốt thiên kiếp thứ hai, trong đó có hai Vu Chúc. Để bắt giữ được họ hắn cũng phải phí một ít tâm tư, hiện tại đều đã bị trấn áp, chỉ chờ A Tu La soái có thể đứng ngang hàng với họ xuất hiện.

Lại đợi một lúc thì chợt thấy Lý Thanh Sơn nói:

“Cuối cùng cũng đến rồi.”

Ở nơi sâu xa trong vòng xoáy đỏ ngòm, một luồng sát khí hừng hực tuôn ra bao phủ toàn bộ chiến trường, một ngôi sao băng màu máu từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ va đập lên mặt đất.