Một tiếng nổ ầm vang lên, một vòng sóng đất đẩy ra xung quanh, mấy trăm vu dân Thực Cốt trực tiếp bị giết chết, hơn một nghìn Vu Dân Thực Cốt bị đánh bay.
Trong chiếc hố sâu được hình thành từ vụ va chạm, một tráng hán đầu trọc với khuôn mặt dữ tợn hừng hực đi ra, rõ ràng là một vị A Tu La soái.
Nhưng điều khiến Lý Thanh Sơn cảm thấy không có hy vọng là binh khí trong tay hắn là một cái chùy to lớn, bên ngoài là một tầng huyết quang đen thùi lùi. Mới đầu nhìn thì như cái chày gỗ lớn, kích cỡ của những đinh nhọn cũng không đều, nhô ra lung tung mà thưa thớt, lại có một loại khí tức hung tàn khó mà diễn tả thành lời.
Lý Thanh Sơn âm thầm gật đầu, món binh khí này rất hợp khiếu thẩm mỹ của hắn. Chợt nghe Ân Tinh nói:
“Phần chính lên sân khấu rồi.”
Dường như A Tu La soái cảm nhận được gì đó nên nhìn về phía núi tuyết lớn, nhưng lại trống không chẳng thấy gì.
Ân Tinh đã trốn vào trong hư không, còn Lý Thanh Sơn thì cũng ra khỏi Tu La tràng. Hắn hơi do dự một xíu rồi ném cả sáu Vu Dân Thực Cốt vào trong Tu La tràng.
…
Khi sáu cường giả Vu Dân Thực Cốt tiến vào Tu La tràng thì lập tức tỉnh táo thoát khỏi trấn áp. Khi thấy nhau thì họ đều lộ ra vẻ đề phòng, vì họ đều đến từ những bộ lạc khác nhau, mà Vu Dân Thực Cốt thì có truyền thống ăn cả người cùng tộc và mọi người cũng thích cái này hơn là thi thể.
Khác với Vu Dân Thực Cốt bình thường, trông bề ngoài họ càng gần gũi với nhân loại hơn, các loại sức mạnh bị khắc chế trong cơ thể đều ngưng tụ trong xương sọ, gọi là não hạch, tương tự như yêu đan của yêu tu hay kim đan của nhân tu. Nếu có thể ăn não hạch và thân thể của đối phương thì có thể nâng cao thực lực một cách dữ dội, ai cũng không nhẫn nại trước sự mê hoặc này.
Nhưng mà loại đối đầu này chỉ kéo dài trong nháy mắt, vì cảnh tượng trước mặt khiến những người đã quen nhìn cảnh giết chóc như họ cũng kinh sợ.
Bên dưới vòng xoáy đỏ ngòm, vô số Vu Dân Thực Cốt to to nhỏ nhỏ tự giết lẫn nhau, thi thể chất thành một tầng dày, tiếng la giết vang vọng đinh tai nhức óc.
“Đây là chỗ nào? Ta cũng muốn giết người! Nam nhân kia!”
Một Vu Dân Thực Cốt âm u nói, nhớ lại đôi mắt đỏ khủng bố kia mà trong lòng phát run, càng ngày càng căm hận.
“Không biết, chúng ta đều bị bắt tới, dường như đây là khí tức của Tu La đạo, nhất định phải ổn định tâm thần, bằng không thì chúng ta cũng sẽ tự giết lẫn nhau mà chết như họ.”
Một Vu Dân Thực Cốt nói, trông bề ngoài hắn như là một lão già lọm khọm, tay thì chống gậy. Người khác thấy thì khó mà liên tưởng hắn với Vu Dân Thực Cốt dùng người làm thức ăn.
“Đời ta cũng chưa bao giờ thấy nhiều Vu Dân Thực Cốt như vậy, xem ta toàn bộ bộ lạc Thực Cốt ở Vụ Châu đều không may mắn thoát khỏi.”
“Hắn bắt chúng ta tới là để chúng ta tự giết lẫn nhau sao?”
“Không biết, hắn không giết chúng ta thì nhất định là có mục đích của hắn, có lẽ chỉ là để trêu chọc. Chúng ta nhất định phải chạy trốn!”
“Đó là cái gì?”
Sáu người đang trao đổi với nhau thì bỗng có một luồng sát khí khổng lồ ập về phía họ. Nhìn về phía giữa chiến trường, chỉ thấy một đạo huyết quang lao thẳng về phía Vu Dân Thực Cốt cản đường, tiên phong gào thét mà đến dù chỉ có một ngươi, đó chính là A Tu La soái cầm cây chùy trong tay kia.
A Tu La soái đang đại khai sát giới trong biển người mà trong lòng vẫn cảm thấy vô vị, vì lợi ích mà việc hành hạ đến chết từ một phía mang đến cho hắn là cực kỳ có hạn. Bỗng nhiên hắn cảm nhận thấy có sáu luồng khí tức mạnh mẽ giáng lâm, thế là không khỏi cười to, xung phong mà tới.
“Cẩn thận, tên này trông giống A Tu La!”
“Chúng ta không thù không oán, để ta lên nói chuyện với hắn.”
“Nói không chừng cũng là chó săn của nam nhân kia, đặc biệt tới để giết chúng ta.”
“Nếu nói chuyện không được...Hừ, chúng ta có sáu người mà còn sợ một mình hắn sao? Lúc này ai mà không hết mình thì cứ chờ chết đi!”
“Đạo hữu là A Tu La sao? Nếu không ngại thì hãy ngồi xuống nói chuyện đôi chút, đừng trở thành công cụ bị người khác lợi dụng.”
Lão già lọm khọm kia tiến lên tiếp đón, trong mắt hắn bóng loáng lấp lóe, giọng nói lúc cao lúc thấp, bên trong một câu nói có vô số nốt thăng trầm, khiến người nghe xong cảm thấy cực kỳ không thoải mái, âm thầm sử dụng Vu Thuật ảnh hưởng tới tâm thần. Hắn muốn thiết lập thân phận người lãnh đạo cho mình, như thế thì tỷ lệ sống sót sẽ lớn hơn một chút.
Tốc độ của A Tu La soái lại nhanh hơn ba phần, chớp mắt một cái đã đến. Chỉ thấy hắn cười khẩy một cái rồi nện cây chùy xuống!
Dốc hết toàn lực thì một ngọn núi cũng bị đập nát, đồng thời trong đó còn ẩn chứa vô số biến hóa, chặn hết đường lui của lão già lọm khọm. Nếu không tận mắt thấy thì Lý Thanh Sơn cũng không tin rằng một cây chùy có thể thi triển ra chiêu thức tuyệt diệu như vây.
Lão già lọm khọm giơ gậy lên, thân thể tỏa ra những vòng sức mạnh vô hình để chống lại cây chùy. Hai nguồn sức mạnh điên cuồng va chạm khuấy động, cây gậy bị đè xuống từng tấc một, chỉ nghe ông lão kêu lên:
“Mau tới cứu ta!”
Năm người phía sau cũng không cố ý thấy chết mà không cứu, đều ra tay cùng lúc.