Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1655. Sai Kịch Bản Rồi!!!

A Tu La soái gầm lên một tiếng như muốn rách cả mí mắt, cây chùy bắn ra hồng quang chói mắt, một tiếng nổ ầm vang lên đã khiến lão già lọm khọm bị nện thành một đống thịt nát. Sau đó A Tu La soái bị đòn công kích theo sau mà tới đánh bay ra ngoài, nhưng trên mặt hắn lại hiện ra nụ cười sáng khoải.

Bên ngoài A Tu La tràng, Lý Thanh Sơn thấy cảnh này thì không khỏi nhếch khóe miệng. Cố gắng gây ảnh hưởng tâm thần của một A Tu La soái ở giữa A Tu La tràng, đây chẳng phải là bị điên hay sao?

Trên thực tế, tuy rất nhiều Vu Chúc của bộ lạc Vu Dân ở Vụ Châu có thể sử dụng Vu Thuật cổ xưa mạnh mẽ quỷ bí, ngay cả tu hành giả cũng phải dè chừng sợ hãi. Nhưng sở trường của họ cũng chỉ là một thứ nào đó, kém xa pháp thuật biến hóa của tu hành giả nhiều. Hơn nữa thân thể cũng càng gầy yếu hơn, một khi bị khắc chế, mà lại phải đối mặt với chiến sĩ siêu cấp như A Tu La soái thì tất nhiên kết cục vô cùng thê thảm rồi.

Về phía A Tu La soái kia, tuy rằng liều mạng chịu một đòn hợp lực của họ, để lại vài vết thương thảm thiết trên người, nhưng đối với một A Tu La soái thuộc kiểu cận chiến công thành thì cái này không được tính là tổn thương gì, gần như trong lúc bay ra thì đã khôi phục gần hết rồi.

Vừa ầm ầm đáp xuống đất thì lập tức hừng hực đi ra từ trong đám bụi mù, bay tới giữa trung và nhìn xuống năm Vu Dân Thực Cốt còn lại từ trên cao. Chỉ thấy cây chùy được giơ lên thật cao, chiến ý càng dữ dội hơn, sát khí càng nồng đậm hơn.

Còn phản ứng ứng đầu tiên sau khi đánh bay A Tu La soái của năm Vu Dân Thực Cốt không phải là thừa thắng xông lên, mà là tranh cướp thịt nát trên đất, cướp được thì trực tiếp nhét vào trong miệng. Miệng của họ nứt ra đến mức khó mà tin nổi, không thèm nhai mà lập tức nuốt thịt nhão xuống luôn.

Nếu không phải có cường địch ở bên trên, thân rơi vào cảnh khốn cùng thì gần như họ đã ra tay chém giết một hồi để lấy được viên não hạch và chiếc xương đầu lâu kia.

Sự ăn ý hiểu ngầm nho nhỏ vừa được hình thành đã bay sạch sành sanh, đợi đến khi A Tu La soái kia quay người đập tới thì năm người vẫn còn đề phòng lẫn nhau.

Ánh mắt A Tu La soái khóa chặt tên Vu Dân Thực Cốt ở phía sau cùng, trực giác chiến đấu nói cho hắn biết trước hết phải đánh bại người này, chỉ là chắc chắn bốn người khác sẽ ra tay ngăn cản. Tuy rằng thể phách của bốn người này đều kém hắn một bậc, tài nghệ chiến đấu lại càng kém xa nhiều, nhưng hợp lực cùng đánh thì cũng không dễ đối phó.

Đến cùng ai là chủ nhân của Tu La tràng này đây? Mặc kệ nó đi, giết sạch họ là được rồi!

Vu Chúc còn lại kia cũng vung vậy cây gậy chống thôi thúc sức mạnh vô hình, cũng không hề quyết một trận tử chiến với A Tu La soái mà lại xoay người bỏ chạy luôn, gào thét mà đi dù không có chỗ dựa vào, tốc độ lại còn rất nhanh.

Bởi vì đứng ở đằng xa thi triển Vu Thuật nên hắn không hề tiến đến gần trận tranh đoạt lúc nãy, trong lòng đang đầy oán hận. Ở đây thì thể phách của hắn là yếu nhất, nên hoàn toàn không dám để A Tu la soái kia tới gần người, sợ nối gót theo lão già lọm khọm kia, trở thành đống thịt nát bị phân chia để ăn.

Mình hắn chạy thì cũng không quan trọng, quan trọng là ai trong số bốn người còn lại chịu gánh trách nhiệm, mà họ cũng muốn tiêu hóa nguồn sức mạnh mới có được nên đều quay người bỏ chạy về các phía.

“Đám này đùa giỡn cái gì thế hả!”

Lý Thanh Sơn đỡ trán, vốn còn đang lo lắng trực tiếp để sáu người đánh một thì cục diện sẽ mất cân bằng, nhưng hiện tại hắn không thể không thừa nhận mình sai rồi, đây rõ ràng là một đánh sáu mà!

Ân Tinh ẩn mình trong hư không cũng sửng sốt, vốn định chờ họ đánh đến đôi bên đều thiệt hại thì sẽ tìm cơ hội ra tay ám sát, không ngờ chỉ một lần giao chiến mà đã khiến đám cường giả Vu Dân Thực Cốt vượt qua thiên kiếp thứ hai chạy tứ phía.

A Tu La soái vồ hụt nên tức giận không vui, hung hăng phun nước bọt rồi truy sát một tên chạy chậm nhất.

Nhưng hiển nhiên tốc độ là điểm yếu của hắn, dù là Vu Dân Thực Cốt chạy chậm nhất thì cũng nhanh hơn hắn một chút. Mà vác theo một cái chùy hung bạo nặng trịch rồi chạy cự li dài thì hiển nhiên chẳng chiếm ưu thế nổi. Muốn bắt được một kẻ trong phạm vi mấy trăm dặm thế này thì đúng là chuyện không đơn giản.

Đến cùng kế hoạch vẫn không theo kịp biến hóa!

Ân Tinh ẩn trong hư không đang lo lắng xem có nên ra tay hay không, đương nhiên mục tiêu là tên Vu Chúc chạy trốn đầu tiên, kẻ có thể phách suy nhược thế này là con mồi tốt nhất của thích khách. Nếu là trước đây thì việc ám sát một người như vậy gần như không hề có khó khăn gì, hiện tại cũng nắm chắc ba đến năm phần thắng.

Nàng lẳng lặng ẩn núp ở trong hư không, tựa như con báo săn nằm rạp trong bụi cỏ chờ thời cơ xuất hiện.

Vu Chúc Thực Cốt không hề cảm nhận được gì, bay một mạch đến bên rìa Tu La tràng thì mới dừng lại, sau đó bắt đầu thử phá tan biên giới. Những Vu Dân Thực Cốt khác cũng cùng thử, kẻ thì dùng Vu Thuật tấn công, kẻ thì trực tiếp dùng nắm đấm oanh kích.