Lý Thanh Sơn không đồng ý, trấn áp Tu La tràng vững vàng.
Vu Chúc Thực Cốt thấy không thể phá vỡ bức chắn không gian thì không khỏi sốt ruột, nhắm mắt niệm chú thôi thúc toàn bộ pháp lực, sau lưng lại có khe hở mở ra.
Con ngươi Ân Tinh đột nhiên co rút, nắm chặt luân đao định ra tay.
Cùng lúc đó, một nguồn sức mạnh vô hình bao phủ lấy nàng, cảnh tượng xung quanh chợt biến ảo, thì ra nàng bị dịch chuyển tức thời ra khỏi Tu La tràng, đi tới Bát Hoang điện.
Ân Tinh thở hắt một hơi, rất là buồn bực:
“Vương thượng có gì phân phó?”
Lý Thanh Sơn ngồi trên mặt đất, một tay nâng Tu La tràng còn một tay thì sờ cằm trầm tư, Tiểu An lẳng lặng dựa sát bên cạnh hắn, mái tóc dài như hải tảo buông xuống.
Ân Tinh cũng không kìm được mà nhìn nàng vài lần, lén lút so sánh ở trong lòng rồi nảy sinh chút đố kị, nở một nụ cười mà trong lòng thì cảm khái: mình thật sự ở nhân gian lâu quá rồi, tranh giết trong Tu La tràng thì ai để ý dung mạo đẹp xấu thế nào chứ, chỉ nhìn xem thể phách mạnh hay yếu, võ kỹ cao hay thấp. Cũng do nàng quá xuất sắc, khí chất lại như người trong thiên đạo mà còn có sự khác biệt, thực lực thì mạnh kinh người, không biết hắn tìm thấy từ chỗ nào.
“Trước hết ngươi đừng ra tay, ta phí nhiều tay chân như vậy để bắt họ tới mà không mất một sợi tóc nào, chết ngay lập tức thì lãng phí quá.”
Lý Thanh Sơn nói mà đầu cũng không ngẩng lên, chỉ chú ý tới Tu La tràng. Quả nhiên A Tu La soái cầm Lang Nha Bổng trong tay không đuổi kịp Vu Dân Thực Cốt kia, thế là chửi ầm vài tiếng rồi chống Lang Nha Bổng xuống đất và ngồi lên trên một gò đất, sau đó cất cao giọng nói:
“Ai Là chủ nhân của Tu La tràng này, lăn ra đây cho lão tử rồi ăn một gậy của lão tử đi!”
Tất nhiên kết quả là không một ai đáp lại hắn, thế là hắn đành khom lưng mắng to ngút trời, tiếng mắng chấn động cả vùng trời. Nhưng hiển nhiên chinh chiến trong Tu La đạo lâu như vậy thì vốn từ ngữ không thể nào phong phú được, chỉ biết mắng đi mắng lại mấy câu.
“Nếu không thì hứa hẹn với mấy Vu Dân Thực Cốt này, chỉ cần họ giết được A Tu La soái thì sẽ thả cho họ một con đường sống, từ đó kích thích nhiệt huyết chiến đấu của họ?”
Lý Thanh Sơn lẩm bẩm.
“Không cần để ý đến họ.”
Tiểu An bỗng nói.
“Tại sao?”
“Tu La tràng ngày càng mạnh hơn rồi, mà tâm tính tu vi của những Vu Dân Thực Cốt này lại rất yếu, như thế sẽ càng ngày càng chịu ảnh hưởng sâu hơn, chung quy vẫn phải có một trận chiến. Nếu đứng ra dụ dỗ hoặc ép buộc thì trái lại không tốt, chẳng bằng thuận theo tự nhiên.”
Tiểu An đáp.
Phạm vi bán kính mấy trăm dặm của Tu La tràng này không lớn cũng không nhỏ, dù tốc độ là nhược điểm của A Tu La soái nhưng chỉ cần canh giữ ở trung tâm, rồi tùy tiện đi tới bất cứ hướng nào thì cũng có thể đến biên giới trong thời gian ngắn, bất cứ lúc nào cũng có thể uy hiếp những Vu Dân Thực Cốt này.
Loại trò mèo đuổi chuột này chẳng kéo dài được quá lâu, nếu mấy Vu Dân Thực Cốt này không muốn chết thì nhất định phải đoàn kết lại cùng đối đầu. Chờ ảnh hưởng của Tu La tràng càng ngày càng sâu, cho đến lúc không duy trì được tính cách bình thường thì cũng đã quá muộn.
“Quả nhiên nàng mới là người tính kế.”
Ân Tinh thầm nói, nhưng lại hỏi:
“Hiển nhiên như vậy sẽ tốn thời gian rất lâu, ta không thể cứ ngây ngốc ở bên ngoài được.”
Nếu ở trong Tu La tràng thì chắc chắn A Tu la soái cầm Lang Nha Bổng trong tay sẽ coi nàng là kẻ địch mà cùng công kích. Tuy không đến nỗi gặp nguy hiểm gì nhưng vẫn phiền phức vô cùng, hơn nữa còn quấy nhiễu chiến đấu.
Tiểu An nói:
“Vẫn muốn để ngươi ở trong đó, chẳng qua không phải nhân lúc loạn mà ám sát, mà là duy trì cân bằng, khiến họ giao chiến nhiều thêm vài lần. Dù sẽ hơi kìm nén nhưng cũng coi như mài giũa chiến ý.”
“Quả nhiên đã tính hết rồi!”
Ân Tinh than thở trong lòng, người này thật sự không đơn thuần như vẻ bề ngoài, nhìn đôi con ngươi trong suốt thâm thúy kia, tựa như trống rỗng chưa từng phản chiếu cái gì, khiến lòng nàng ớn lạnh từng cơn, không khỏi nhớ tới chiêu kiếm mà nàng ám sát Vạn Độc lão tổ ở trên Dã Nhân sơn.
“Dù là ý kiến hay nhưng Ân Tinh còn đang dưỡng thương, hay là thôi đi!”
Lý Thanh Sơn lắc đầu một cái.
“Không, cái này cũng là vì giúp ta khôi phục sức mạnh, lẽ ra nên làm tốt phần mình, hơi áp lực cũng không phải chuyện xấu, cũng nên cảm nhận bầu không khí của chiến trường, xin vương thượng đưa ta trở về!”
Trong lòng Ân Tinh hơi lay động, lại nói:
“Chỉ là ta có một yêu cầu, xin vương thượng nhất định phải đồng ý.”
“Yêu cầu gì?”
“Dù ta gặp phải nguy cơ trí mạng thì cũng đừng ra tay giúp ta, bình thường không có chuyện gì thì càng không được dịch chuyển tức thời ta, như vậy mới xem như là chiến trường.”
Ân Tinh nói.
“Được, ta đồng ý với ngươi.”
Ân Tinh tiến vào Tu La tràng không bao lâu thì đã bi A Tu La soái phát hiện, dù sao nàng cũng không thể ẩn núp trong hư không mãi được, việc này tiêu hao quá nhiều tâm sức, hơn nữa bị thương thì lại càng không ổn. Chẳng qua tốc độ của nàng cực nhanh, lại có thể dịch chuyển tức thời trong nháy mắt nên vẫn luôn chạy trốn. A Tu La soái kia cũng hết cách với nàng, lại tức giận mắng to một hồi nhưng trong lòng không hề lơ là tí nào. Thân là A Tu La nên hắn hiểu rõ về sự nguy hiểm của đồng loại nhất, chớ nói chi đó còn là một thích khách.