Bên dưới vòng xoáy màu đỏ ngóm, chiến tranh vẫn đang tiếp tục, chém giết kéo dài nửa ngày nên dĩ nhiên mặt đất đã hấp thụ no huyết dịch, máu tươi tràn lan chảy thành sông, tụ lại thành từng hồ máu.
Đột nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ truyền đến từ nơi sâu trong vòng xoáy, trong nháy mắt đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.
Lý Thanh Sơn vui mừng nói:
“Lại một người nữa tới rồi, không biết lần này là binh khí gì đây!”
Đợi khi thấy rõ binh khí trong tay A Tu La soái kia xong thì miệng hắn không khỏi hơi hé ra, vẻ mặt trở nên cực kỳ quái lạ.
Một tháng sau, cuối cùng trận loạn chiến trong Tu La tràng cũng kết thúc, lấy mười vạn Vu Dân Thực Cốt làm tế phẩm để Tu La tràng trở nên càng mạnh hơn. Tiểu An cũng có được tài nguyên dồi dào để tu luyện, thực lực của Ân Tinh không chỉ khôi phục mà còn được nâng cao một bậc.
Mắt thấy đều là chuyện vui lớn nhưng Lý Thanh Sơn lại thở dài một hơi, hai tay hắn cầm một đống thần binh Tu La, tay trái là Lang Nha Bổng, còn tay phải vẫn là Lang Nha Bổng. Tuy rằng kiểu dáng có sự khác biệt rất lớn, một bên thì hung tàn nguyên thủy u ám, một bên thì chuẩn mực tinh xảo lóng lánh. Nhưng rõ ràng là một loại binh khí, Lang Nha Bổng!
“Đậu mé! Hai A Tu la soái đến dùng binh khí đều là Lang Nha Bổng này, các ngươi đâu phải huynh đệ ruột đấy chứ!”
Lý Thanh Sơn vứt hai chiếc Lang Nha Bổng này lên mặt đất, mặt đất hơi chấn độn, cuối cùng bị đập ra hai cái hố to.
Đây không đơn thuần là thần lực của Lý Thanh Sơn, mà cũng là do hai chiếc Lang Nha Bổng vô cùng nặng này, mỗi chiếc đều hơn cả vạn cân.
Tiểu An an ủi:
“Lang Nha Bổng cũng rất tốt, hơn nữa còn có hai cái nữa!”
Lý Thanh Sơn cả giận nói:
“Tốt cái gì, ở trong sơn trại thì chỉ có “kẻ chết chạy cờ”* mới dùng Lang Nha Bổng, còn bắt được hai cái liền nữa, thật quá đáng!”
*diễn viên quần chúng
Tiểu An nghiêng đầu, với sự thông minh của nàng mà cũng không biết “chết kẻ chạy cờ” là dị thú gì, dù sao cũng không quá lợi hại!
Ân Tinh cười xán lạn, bị Lý Thanh Sơn liếc mắt lườm một cái thì ho khụ hai tiếng:
“Vương thượng, thực ra ta thấy thứ này còn phù hợp với ngươi hơn kiếm. Dựa vào ánh mắt được rèn luyện ra của ta ở Tu La đạo, từ ban đầu ngươi đã không nên theo kiếm đạo!”
“Vậy ta nên theo cái gì, Lang Nha Bổng đạo à?!”
Lý Thanh Sơn vung vẩy Lang Nha Bổng trong tay với vẻ mặt hung ác.
“Phốc! Khụ khụ, đúng là chưa nghe nói đến cái này bao giờ!”
Ân Tinh cố nén cười mặc cho hai chiếc Lang Nha Bổng hung tàn múa qua múa lại ở trước mặt, khuấy động cuồng phong, còn Lý Thanh Sơn thì trông tràn đầy thô bạo. Tiểu An không khỏi gật gù:
“Dường như cũng hơi có lý, Thanh Sơn, chẳng phải ngươi dùng rất tiện tay hay sao?”
Thân hình Lý Thanh Sơn cứng đờ, bỗng nhiên cất Lang Nha Bổng đi, không khỏi suy nghĩ theo lời nói kia của Ân Tinh. Lúc trước, lý do hắn tu kiếm đạo phần lớn là vì Thảo Tự Kiếm Thư. Tiểu An lĩnh ngộ một phần kiếm pháp tinh diệu rồi truyền thụ lại cho hắn, mạnh hơn nhiều so với việc dùng vũ khí của hắn.
Cứ thế bước từng bước một, quen rồi thì thành đương nhiên, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ đổi vũ khí khác. Nhưng sau khi phục hồi hoàn toàn Tam Tuyệt Thư xong thì hắn lại nảy sinh ý nghĩ như thế.
Đúng là kiếm đạo ẩn chứa trong Tam Tuyệt Thư huyền bí huyền diệu, tự hình thành một phong cách. Nhưng càng như vậy thì hắn càng cảm thấy không phù hợp, có loại cảm giác không cùng đối lập không hòa hợp trong lúc tu hành Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh. Dù sao cũng bị khác biệt đôi chút về cảm giác, khó mà lĩnh ngộ tinh túy.
Nếu nói ngộ tính của Lý Thanh Sơn kém, vậy lẽ nào thần thông cấp cái thế như Thần Ma Cửu Biến lại đơn giản.
Ngũ Tuyệt tiên nhân là nhân vật như thế nào, thiên nhân chuyển thế, cầm kỳ thư họa đều là thiên hạ vô song, hòa kiếm đạo vào trong thư họa, phong lưu tuyệt thế. Lý Thanh Sơn lại là nhân vật thế nào, lớn lên ở sơn thôn dân gian, sát phạt một đường cho đến hiện tại, đầy đầu đều toàn ba suy nghĩ thô tục là chiến đấu với cường địch, uống rượu ngon, đè mỹ nhân. Háo sắc là sự thật, phong lưu thì thôi.
Nói trắng ra, xét từ bản chất thì đây chính là hai người hoàn toàn trái ngược nhau, kết quả là năm xưa hắn không nhìn ra kiếm pháp của Thảo Tự Kiếm Thư, hiện tại không ngộ ra kiếm đạo của Tam Tuyệt Thư, có lẽ thật sự chọn sai binh khí rồi.
Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh thì nhất định phải tu, nhưng binh khí không nhất định phải là kiếm, thế là hắn hỏi Ân Tinh:
“Ngươi cảm thấy ta nên dùng binh khí gì?”
Ân Tinh trả lời:
“Cái này thì cũng khó nói, tóm lại phải tự ngươi lĩnh ngộ mới được. Ta cũng phải thử rất nhiều binh khí thì mới chọn được luân đao này. Mà thật ra các lần thử trước đó cũng mang đến rất nhiều lợi ích.”
“Thế trước hết cứ xem thử Lang Nha Bổng này!”
Lý Thanh Sơn trầm ngâm, lại giơ Lang Nha Bổng trong tay lên, luôn cảm thấy trông vừa mắt hơn nhiều.
Đối thủ đầu tiên mà chiếc “Lang Nha Bổng” thứ hai giáng lâm đến Tu La tràng tìm chính là chiếc “Lang Nha Bổng thứ nhất”. Hai A Tu La soái cầm cùng một loại binh khí rồi đánh leng keng leng keng một hồi, sau đó lại chiến đấu rất nhiều lần.