Lý Thanh Sơn hơi suy ngẫm, còn nhớ được rõ rành rành mỗi một chi tiết nhỏ của từng trận chiến. Dù “Lang Nha Bổng đạo” này vừa cực vụng về lại cực khéo léo, những chỗ tinh diệu đều đơn giản trực tiếp hơn kiếm đạo nhiều. Có nền tảng kiếm đạo thì bắt đầu học cái này cũng hết sức dễ dàng.
Nói tóm lại, cứ nện lên người kẻ địch là được, cũng không cần chia tia sáng thành hình, cũng không cần ngưng tụ khí thành tia.
Nhưng so với Lang Nha Bổng này thì thật ra Lý Thanh Sơn tiếc nuối một món binh khí khác hơn, đó là thanh binh khí này đã giúp hắn ý thức được sức mạnh của mình lần đầu tiên trong đời, còn giúp hắn giết người đầu tiên.
Đao!
“Vương thượng đã vui vẻ lên chút nào chưa?”
Ân Tinh cười nói.
“Tâm trạng thì cũng dễ nói rồi, chỉ là vận may của ta hơi bị ‘tốt’ quá rồi!”
Lý Thanh Sơn liếc nhìn Ân Tinh, nàng cong đôi mắt xinh đẹp cười tủm tỉm, hòa tan sát khí nghiêm nghị trên người, càng ngày càng có dáng vẻ nữ nhân hơn.
“Thật ra cái này cũng không coi như là ngẫu nhiên, chiến tâm của các a tu la soái bình thường đều như thiết, hoàn toàn không muốn rời khỏi tu la đạo, chỉ có mấy tên dùng binh khí hạng nặng như thế này mới có thể không kịp phản ứng, bị hút vào bên trong tu la tràng. Cho dù không phải là lang nha bổng thì cũng là các loại chùy búa cỡ lớn. Chờ đến khi sức mạnh của tu la tràng mạnh hơn thì sẽ có các binh khí khác, nhưng mà ngươi không cần mơ đến loại thích khách giống như ta.”
Ân Tinh chống nạnh, dường như thứ nàng muốn khoe khoang không chỉ có thân phân thích khách, mà còn có dáng người quyến rũ đó, không hề có chút ngại ngùng nào.
“Thì ra là thế, cái này cũng coi như ta khá may mắn...”
Lý Thanh Sơn cười cười, cảm nhận được ánh mắt của Tiểu An ngồi bên cạnh, ho khan, thu liễm sắc mặt lại:
“Lạ thật, chắc là vu vương Thực Cốt đã nhận được tin tức rồi mới đúng, sao lão ta còn chưa đến báo thù cho tộc nhân nữa? Không lẽ đang bế quan sao?”
Trận chiến lần này gần như đã làm toàn bộ bộ lạc vu dân Thực Cốt ở Vụ Châu biến mất hoàn toàn, mười vạn vu dân Thực Cốt bị mất mạng, tin tức này không thể nào giấu giếm được, hắn ra lệnh cho mười đại động chủ hành động bí mật cũng là vì có thể có được thời gian tế luyện tu la tràng thôi, hiện tại đã qua một tháng, mọi chuyện đã bị truyền ra từ lâu rồi.
Mười đại động chủ gần như đi khắp cả Vụ Châu, liên tục chiến đấu ở vài trăm bộ lạc Thực Cốt, nếu muốn không để lộ bất cứ hành tung nào là chuyện không có khả năng, vu vương Thực Cốt chỉ cần điều tra kỹ một chút là có thể dễ dàng tìm hiểu được ngọn nguồn, tìm được đến Dã Nhân Sơn.
Lý Thanh Sơn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ vu vương Thực Cốt đến công Dã Nhân Sơn, dùng pháp trận để tiêu hao lực lượng của lão ta, lại bùng nổ ra tay nhốt lão ta vào trong tu la tràng, sau đó phối hợp với Vạn Độc Lão Tổ, Tiểu An, Ân Tinh bao vây đánh chết, sau đó sẽ có thể đánh chiếm được vu thành Thực Cốt.
Chờ hoàn thành xong hết những chuyện này, tu la tràng chắc chắn sẽ càng mạnh hơn, có lợi cho việc tu hành Hổ Ma Biến của hắn, hơn nữa trong lúc chiến đấu kịch liệt, hắn còn có khả năn đột phá hổ ma tầng thứ năm. Kế hoạch lần này có thể nói là vô cùng hoàn mỹ không một sơ sót, cũng coi như là chuyện này móc nối với chuyện khác, nhưng mà đến tận bây giờ cũng không có bất cứ tin tức nào, không khỏi làm cho người ta cảm thấy kỳ quái.
Tiểu An nói:
“Không sao, lão ta không đến thì chúng ta dẫn dụ lão ta đến.”
...
Phía đông Vụ Châu có một tòa thành thị hùng vĩ bao la, trên các kiến trúc bằng đá cao thấp đan xen bò đây dây thường xuân, theo sự thay đổi của thời tiết, chúng nó cũng bày ra các màu sắc khác nhau. Tuy rằng không lịch sự tao nhã xinh đẹp bằng phủ thành của Thanh Hà Phủ, nhưng cũng coi như có nét đẹp riêng.
Linh khí bên trong thành vô cùng dày đặc, còn hơn xa ở trên Dã Nhân Sơn, là một khu phúc địa hiếm có. Trên một ngọn đồi ở trung tâm thành thị có một tòa thần điện rộng lớn vô cùng khí thế, khu vực trung tâm của phúc địa này còn tốt hơn cả bát hoang điện của Dã Nhân Sơn. Hàng ngàn hàng vạn cây cối ở bên ngoài thành đều bị chém tận gốc, chướng khí cũng bị đuổi đi, mở ra đồng ruộng liên miên không bờ bến, bừng bừng sinh cơ.
Đợi đến khi mặt trời chiều ngã về phía tây, bên trong thần điện vang lên tiếng kèn kéo dài, các nông dân kết bè kết đội trở về thành. Nắng chiều nhuộm đồng ruộng thành một mảnh vàng đỏ, thần điện lại có vẻ càng thêm rộng lớn cao quý, vô cùng bình an yên bình.
Khi một nông dân đi ngang qua cửa thành, ngẩng đầu nhìn thoáng qua trên bên trên, nét chữ cổ xưa khắc thành ba chữ to – Thành Thực Cốt.
Bên trong thành có trăm vạn dân cư, nhưng chỉ có một phần trăm là vu dân Thực Cốt, ngoài ra đều là người thường, hoặc cũng có thể nói là “thức ăn hình người”.
Các nam nhân bị bắt ép canh tác hết ngày này đến ngày khác, bởi vì bên trong phúc địa có linh khí nồng đậm, đồ ăn sung túc, mỗi người đều vô cùng cường tráng, những đứa trẻ gầy yếu tàn tật vừa sinh ra đã trở thành đồ ăn, nhưng cũng chỉ có những vu dân Thực Cốt có địa vị cao mới có tư cách ăn. Các vu dân Thực Cốt bình thường chỉ có thể chờ thân thể của các nam nhân khác yếu đi, mất đi sức lao động mới có thể ăn no nê.