Mà các nữ nhân thì lại không cần phải canh tác, các nàng chỉ có một công việc duy nhất, đó chính là sinh dục, sinh hết người này đến người khác, mãi đến khi mất đi năng lực sinh dục, cũng sẽ biến thành đồ ăn.
Cứ sinh sôi nảy nở nhiều thế hệ như thế, một số ít người may mắn sẽ được bồi dưỡng thành vu dân Thực Cốt, phần lớn những người còn lại đều sẽ trở thành “thức ăn hình người”, sinh ra càng nhiều vu dân Thực Cốt hoặc là thức ăn hình người.
Nơi đây là thánh địa của vu dân Thực Cốt, không cần phải vất vả săn thú, tranh đấu với vu dân kắp nơi là có thể có được đồ ăn sung túc. Nhưng mà cho dù có được dân cư lên đến trăm vạn thì nuôi sống một phần trăm vu dân Thực Cốt cũng đã là cực hạn. Mà số lượng của thức ăn hình người lại bị giới hạn bởi diện tích thổ địa, không thể mở rộng thêm được nữa.
Cho nên mỗi cách mấy năm sẽ có một đám vu dân Thực Cốt bị trục xuất, biến thành những bộ lạc Thực Cốt rải rác, ở khắp nơi trong Vụ Châu, mà trong những bộ lạc này, nếu đạt đến tu vi nhất định, hoặc là bộc lộ ra thiên phú cực tốt thì cũng có cơ hội quay trở về thành Thực Cốt lần nữa, có vô số người hành hương hướng đến.
Nhưng mà dạo gần người hành hương bỗng nhiên biến mất, trong thành thị bàn tán xôn xao, vu vương Thực Cốt phái người đi ra ngoài điều tra lại vẫn chưa có kết quả.
“Rốt cuộc là kẻ nào dám bắt giết tộc nhân của ta khắp nơi như thế?”
Bên trong thần điện Thực Cốt vang lên giọng nói đầy tức giận, phá vỡ yên lặng của buổi chiều hoàng hôn, truyền ra khắp toàn thành, cho dù là vu dân Thực Cốt hay là người thường thì đều quỳ rạp hướng về phía thần điện, im thin thít, tòa thành thị ầm ĩ đột nhiên trở nên yên lặng.
Nơi cao nhất của thần điện Thực Cốt là một vách đá cao chừng trăm trượng, vẽ một bức đồ đằng Cùng Kỳ sinh động như thật, quan sát toàn bộ thành thị.
Một nam nhân trung niên đứng trên bậc thang cao cao trước vách đá đồ đằng, quơ quào thanh quyền trượng màu đen, trên mặt đầy vẻ tức giận, ông ta mặc trường báo màu đen viền đỏ sậm, trông giống như một vị vương giả tràn ngập uy nghiêm.
Nhưng mà trên trán ông ta lại có một cái sừng, sau lưng còn có cánh chim, còn có khí thế khủng bố xông thẳng lên trời kia, tất cả đều đang biểu lộ rõ ràng thân phận của ông – vu vương Thực Cốt.
“Vu Vương, dựa theo kết quả bói toán thì địch nhân ở Nam Cương.”
Đại Vu Chúc đứng dưới bậc thang, ngửa đầu dùng âm thanh khàn khàn bén nhọn bẩm báo, nàng giống như một bà lão, cơ thể đã còng xuống không còn ra hình người, chỉ cao chừng một đứa bé mười tuổi, trên đầu đôi mào màu đen, mặc vu bào lam lũ màu sắc rực rỡ.
“Nam Cương? Không lẽ là Vạn Độc Giáo?”
Vu vương Thực Cốt tức giận vỗ đôi cánh chim màu đỏ sậm ở sau lưng.
“Không, vu vương, không phải Vạn Độc Giáo, là các động chủ của Dã Nhân Sơn ra tay.”
Đại Vu Chúc nói.
“Dã Nhân Sơn? Chỉ có họ thôi sao, vì sao họ lại làm như thế?”
Vu Vương Thực Cốt nhíu mày, một lúc sau mới nhớ đến đó là nơi nào, Dã Nhân Sơn cũng chỉ là một thế lực nhị lưu ở Vụ Châu, là một đám ô hợp, nếu chỉ tiêu diệt vài cái bộ lạc Thực Cốt thì cũng không tính là cái gì, thật ra ông cũng không quá để ý đến sự sống chết của các bộ lạc Thực Cốt ở bên ngoài. Nhưng mà hành động diệt sạch như thế này thì lại hoàn toàn khác, rõ ràng là muốn kết thù không chết không ngừng với họ, mấy người đó đào đâu ra lá gan lớn như thế chứ?
Các bộ lạc nhỏ yếu khác thì cũng thôi đi, mấy bộ lạc mạnh mẽ kia có được thủ lĩnh Thực Cốt hoặc Vu Chúc Thực Cốt vượt qua thiên kiếp lần thứ hai tọa trấn, lại có ưu thế đánh nhau tại địa bàn, sao lại có thể bị tấn công một cách dễ dàng như thế được.
“Dã Nhân Sơn không còn là Dã Nhân Sơn giống như lúc trước nữa, hiện tại đã bị một tên thống lĩnh bạch ưng tên là Lý Thanh Sơn chiếm cứ, dùng huyết thệ thư khống chế mười tên ma tu làm mười đại động chủ, tự xưng là Dã Nhân Vương, đối đầu với Vạn Độc Giáo.”
Đại Vu Chúc nói.
“Dã Nhân Vương! Hắn đã vượt qua thiên kiếp ba lần rồi, vậy tại sao còn làm thống lĩnh bạch ưng nữa?”
Vu thành Thực Cốt nằm cách xa Nam Cương mấy vạn dặm, Vu Vương Thực Cốt vất luôn ở bên trong thành tu luyện, hiểu biết rất ít về Lý Thanh Sơn.
“Không, hắn chỉ có tu vi vượt qua lần thiên kiếp thứ hai mà thôi, nhưng mà thực lực rất mạnh, đến cả Vạn Độc Giáo cũng chịu thiệt lớn, đệ tử trong môn cũng chết hết bảy tám mươi phần trăm, Vạn Độc Lão Tổ cũng không có cách nào đối phó với hắn, còn việc vì sao hắn lại làm thế thì ta cũng không biết.”
Trong mắt Đại Vu Chúc lộ ra vẻ lo âu.
“Dã Nhân Sơn? Tốt lắm! Lý Thanh Sơn, giỏi! Ta muốn cho họ phải trả giá đắt, làm thức ăn hình người trong thành cả đời, mỗi ngày cắt một miếng thịt của hắn ăn, chắc chắn sẽ làm cho tu vi của ta nâng cao thêm một bước!”
Miệng của Vu Vương Thực Cốt đầy răng nanh sắt bén, giang rộng cánh chim lớn, cuồng phong nổi lên kắp nơi, lập tức bay ra xa chừng vạn nhắm, muốn bắt mấy người Lý Thanh Sơn về nhắm rượu.