Cái này cũng không phải khinh suất, mà là sự tự tin vốn có của Vu Vương, chỉ cần biết được vị trí của kẻ địch, không có đối thủ cùng cấp bậc thì thiên tài, pháp bảo gì gì đó đều chỉ là mấy thứ gà đất chó sành, không đáng để ý đến. Chỉ là lão ta không biết, lúc trước Vạn Độc Lão Tổ cũng mang theo sự tự tin này để tấn công Dã Nhân Sơn.
“Vu Vương, xin đợi một lúc, sư môn của Lý Thanh Sơn chính là Thiên Long Thiền Viện của Thanh Châu, sư phụ là một vị tăng vương, còn có một nữ tử ở cùng hắn, cũng là đệ tử của Thiên Long Thiền Viện.”
“Hừ, Thiên Long Thiền Viện! Họ dám đến Vụ Châu sao? Vạn Độc Lão Tổ còn không sợ, không lẽ ta sợ?”
Ba đại tông môn ở Thanh Châu có thực lực hùng hậu, Vu Vương Thực Cốt cũng đã nghe danh từ lâu, Tứ Đại Kim Cương của Thiên Long Thiền Viện nổi dan thiên hạ, nhưng chỉ dựa vào mối quan hệ đối địch giữa hai châu, lão ta không cần thiết phải lo lắng.
Vạn Độc Lão Tổ cũng nghĩ như thế.
Đại Vu Chúc không dám nói, Vạn Độc Lão Tổ chịu thiệt thòi lớn như thế mà vẫn không thể đánh chiếm được Dã Nhân Sơn:
“Trước khi xuất chiến, chúng ta phải hiến tế đại thần Cùng Kỳ, tiến hành bói toán.”
Bị xen ngang như thế, lửa giận của Vu Vương Thực Cốt cũng dịu lại, cảm thấy Đại Vu Chúc nói cũng rất có lý, chuyện này nhìn đâu cũng thấy quái lạ, không nói chuyện khác, chỉ riêng việc họ có thể xác định chính xác được vị trí của mỗi một bộ lạc Thực Cốt thì cũng đã rất không thể tưởng tượng được rồi.
Bộ lạc Thực Cốt có lớn có nhỏ, cũng không hề ở lại riêng một chỗ liên tục xây dựng nhiều thế hệ như những bộ lạc khác mà lại thường xuyên di chuyển, để tìm kiếm được thêm càng nhiều “đồ ăn”.
Một tên thống lĩnh bạch ưng đến từ Thanh Châu vậy mà lại có thể nắm bắt được vị trí chính xác của từng bộ lạc Thực Cốt một, sau đó tấn công đánh nhanh thắng gọn từng bộ lạc một, điều này đã vượt qua phạm vi năng lực của hắn rồi.
Hơn nữa còn có một điểm khó hiểu lớn nhất chính là hắn làm thế để làm gì? Rốt cuộc thì phải có lợi ích gì, hoặc là nói có chỗ dựa nào mới làm cho hắn có thể không thèm kiêng dè như thế.
Nếu vì muốn luyện khí thì không phải tìm mười vạn người thường sẽ đơn giản hơn rất nhiều sao, vu dân Thực Cốt chú trọng vào việc luyện thể, ngoại trừ một số rất ít người vượt qua thiên kiếp ra thì hồn phách của các vu dân thực cốt bình thường khác cũng không mạnh hơn người thường bao nhiêu.
Không lẽ trong chuyện này còn có âm mưu gì khác sao? Bây giờ đại thế trong thiên hạ càng ngày càng rung chuyển, trong tình huống này, hai tên đệ tử thiên tài của Thiên Long Thiền Viện không chịu ngoan ngoãn ở Thanh Châu tu hành, ngược lại mạo hiểm đi đến Nam Cương, rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Lão ta bình tĩnh lại tự hỏi, thật sự cảm thấy vô cùng giả dối quỷ quyệt, không thể lơ là.
“Được rồi, nghe theo ngươi, thù này ta nhất định phải báo!”
Vu Vương Thực Cốt nói, không thể hành động theo tình cảm, vương phải có tôn nghiêm của vương.
“Vâng, Vu Vương, ta lập tức đi chuẩn bị ngay!”
Đại Vu Chúc vội cáo lui, đi chuẩn bị nghi thức hiến tế.
Vu Vương Thực Cốt lại trầm tư một lúc, xoay người nìn về phía vách tường đồ đằng, hơi khom người làm ra thủ thế cầu xin:
“Xin mời Cùng Kỳ đại thần phù hộ tộc Thực Cốt của ta cùng hung cực ác, tội ác chồng chất vĩnh viễn, sẽ có một ngày có thể làm cho quần ma lại một lần nữa xuất hiện, muốn làm gì thì làm, việc ác bất tận!”
Dường như tròng mắt của Cùng Kỳ hơi đảo, lộ ra nụ cười dữ tơn tràn ngập ác ý.
...
Lý Thanh Sơn khoanh chân ngồi ở dưới nền đất đỏ sậm, nơi này đúng là bên dưới lốc xoáy màu máu kia, là nơi mà mười vạn vu dân Thực Cốt tranh sát rồi chết đi.
Tuy rằng Tiểu An đã đốt sạch thi cốt của họ, nhưng tiếng gió rít gào vẫn giống như tiếng sát khí kích động, binh khí va vào nhau. Nếu như là người tu hành bình thường thì tinh thần chắc chắn sẽ không yên tĩnh, ăn ngủ không yên, Lý Thanh Sơn lại cảm thấy vô cùng thoải mái, hổ ma trong lòng hắn đang gầm gừ, trở nên càng thêm hung mãnh.
Sau một lát, hắn mở mắt ra, thở phào nhẹ nhõm, lại hoàn thành một giai đoạn tu hành.
“Tiểu An, sao ta cứ có cảm giác não hạch của vu dân Thực Cốt giống như ma tâm của ma tộc thế, nhưng mà hình như lại có chút khác!”
Lý Thanh Sơn cầm một viên tin thể vô sắc bán trong suốt giơ lên trời ngắm nhìn, soi ra được lốc xoáy màu máu trên bầu trời.
“Giống, rồi cũng lại không giống.”
Tiểu An đang bận rộn sắp xếp một đống đầu lâu thủy tinh ở xung quanh Lý Thanh Sơn, dần dần kết thành một trận thế.
“Cái gì mà giống rồi lại không giống chứ?”
Lý Thanh Sơn vươn vai duỗi thẳng tay chân nằm xuống, nhìn lốc xoáy màu máu trên bầu trời, mặt đất ướt át ấm áp, mùi bùn đất và mùi máu tươi hỗn loạn tạo thành một loại hơi thở kỳ diệu, hắn hít thời sâu, vui vẻ thoải mái.
“Ma tộc từng xâm lấn Cửu Châu rất nhiều lần, tuy rằng cuối cùng đều bị diệt sạch, nhưng lại mang đến ảnh hưởng rất lớn. Có rất nhiều công pháp pháp thuật trong đạo tu hành đều xuất thân từ ma pháp ma công của ma tộc, chỉ là được thay đổi một chút thôi. Nhất là ở vùng hoang dã, một số vu thuật quan trọng nhất của một ít bộ lạc vu dân chính là công pháp tu hành của ma tộc. Nói nữa thì Trấn Ma Đồ Lục của ngươi cũng là công pháp do ma tộc sáng tạo ra đó!”
Tiểu An hơi mỉm cười nói, đi đến bên cạnh hắn, ngồi thẳng xuống bụng của hắn, dùng một tay chống mặt từ từ kể.