Vu Vương Thực Cốt âm thầm tính toán, nhấc tay lên nói:
“Ngươi không có việc gì thì sẽ không đến đây, mời đạo hữu xuống đây gặp mặt.”
“Trước đây ta chưa từng đi vào, không ngờ vu thành Thực Cốt của đạo hữu lại đồ sộ như thế!”
Tay áo Vạn Độc Lão Tổ tung bay, rơi xuống bên cạnh Vu Vương Thực Cốt, đầu tiên là liếc mắt nhìn lướt qua đồ đằng Cùng Kỳ, sau đó lại quay đầu nhìn một lượt toàn bộ vu thành Thực Cốt.
Vu Vương Thực Cốt cũng muốn khen ngợi Vạn Độc Giáo của Vạn Độc Lão Tổ, lại nhớ đến tin tức lúc trước mà Đại Vu Chúc từng nói, hình như đệ tử Vạn Độc Giáo đã bị Lý Thanh Sơn giết chết không ít, nếu lão ta nói thế chỉ sợ sẽ chọc giận Vạn Độc Lão Tổ, hắn ta rất hẹp hòi, nổi tiếng với tính cách âm độc, lập tức thay đổi lời nói:
“Đạo hữu quá khen, chẳng qua cũng chỉ bị buộc bất đắc dĩ, nếu không phải vì ăn, ai mà muốn đi chăn nuôi nhiều nhân loại như thế chứ, ta lại càng hâm mộ đạo hữu có thể hấp nạp linh khí trong thiên địa là có thể tu hành, một thân một mình không cần phải lo lắng quá nhiều.”
Vạn Độc Lão Tổ lập tức sa sầm sắc mặt, Vu Vương Thực Cốt nghĩ thầm:
“Không lẽ mình vẫn đắc tội hắn sao, hay là hắn nghĩ mình đang châm chọc đệ tử môn nhân của ắn đều bị giết, đúng là khó hầu hạ mà, thôi, không lẽ vương còn sợ ngươi sao!”
Lão ta lập tức mở miệng hỏi thẳng:
“Đạo hữu từ vạn dặm xa xôi đến đây, không biết có gì chỉ giáo?”
“Ta có một tin tức xấu muốn nói cho ngươi biết.”
“Ồ! Tin tức xấu gì thế?”
Vu Vương Thực Cốt vô cùng bình tĩnh, hơi cụp mắt nhìn xuống.
“Đạo hữu đã từng nghe đến cái tên Lý Thanh Sơn chưa?”
Vạn Độc Lão Tổ khoanh tay đứng đó, không thèm nhìn Vu Vương Thực Cốt mà chỉ quan sát thành trì và đồng ruộng ở bên ngoài.
Lúc này hoàng hôn đã rơi xuống, trăng non dâng lên, chiếu rọi lên cơ thể hai người, kéo ra hai cái bóng thật dài.
“Nếu đã nghe nói đến thì sao, chưa nghe nói đến thì lại thế nào?”
Trong mắt Vu Vương Thực Cốt chợt lóe lên ánh sáng sắt lạnh, vẫn còn chưa bình ổn lại cơn giận.
Vạn Độc Lão Tổ ngẩng đầu nhìn thoáng qua là lập tức hiểu ngay:
“Xem ra đạo hữu cũng đã biết, vậy cũng không cần lão tổ ta nói nhiều, ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có muốn báo thù rửa hận không?”
“Muốn thì sao, mà không muốn thì sao?”
Cơn giận của Vu Vương Thực Cốt chỉ hơi thoáng hiện lên rồi biến mất, chỉ mới đảo mắt đã quay trở về dáng vẻ vương giả thâm trầm khó dò.
“Nếu ngươi muốn thì ta có thể giúp ngươi một tay. Nếu ngươi không muốn, ta cũng không nói nhiều, hiện tại ta lập tức đi ngay.”
Vạn Độc Lão Tổ nói, đối với loại người như Vu Vương Thực Cốt này, nói mấy lời dư thừa hoàn toàn là không có tác dụng gì, nếu nói quá nhiều ngược lại sẽ làm lão càng tăng lòng nghi ngờ hơn thôi.
“Vạn Độc đạo hữu tính toán giỏi tật, muốn kéo ta đi báo thù giúp ngươi sao?”
“Nếu như đạo hữu đã biết thì người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, ta và Lý Thanh Sơn không đội trời chung, nhất định phải làm hắn nhận hết toàn bộ đau khổ của thế gian, vạn độc công tâm mà chết.”
Vạn Độc Lão Tổ sa sầm sắc mặt, bên trong giọng nói khàn khàn tràn ngập oán độc.
“Chỉ là một tên tu sĩ Kim Đan nhỏ nhoi mà thôi, vậy mà đạo hữu lại không thể ra tay diệt trừ sao?”
Vu Vương Thực Cốt khó hiểu nói.
“Dã Nhân Sơn chính là động thiên phúc địa hiếm có của Nam Cương, pháp trận uy lực cực kỳ mạnh, hắn trốn ở bên trong đó rất nhiều năm rồi...Thôi, nếu ngươi không muốn ra tay thì ta lại quay về Vạn Độc Giáo tiếp tục tu luyện, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày sẽ báo được mối tù này, nhưng chỉ sợ tên Lý Thanh Sơn này sẽ lặng lẽ trốn về Thanh Châu vào Thiên Long Thiền Viện, vậy thì dù là hai người chúng ta cũng không thể làm gì được hắn, chỉ sợ chờ hắn vượt qua lần thiên kiếp thứ ba rồi còn sẽ chạy ngược về kiếm chuyện với chúng ta!”
Vạn Độc Lão Tổ nói, dường như không chịu được nữa, cảm thấy quá mất mặt, lập tức muốn phất tay áo rời đi!
“Đạo hữu xin dừng bước!”
Vu Vương Thực Cốt giữ chặt Vạn Độc Lão Tổ, chân thành nói:
“Ta nhất định phải giết chết con lừa trọc kia, hai chúng ta cùng nhau hợp tác, sao có thể cứ để hắn tiếp tục càn rỡ như thế mãi được!”
Con lừa trọc? Vạn Độc Lão Tổ ngẩn ra một lúc mới hiểu lại được, Vu Vương Thực Cốt còn tưởng rằng Lý Thanh Sơn là đệ tử của Thiên Long Thiền Viện, cho nên cũng là hòa thượng! Hắn cũng không cần thiết đi giải thích chút hiểu lầm nho nhỏ này, trong lòng còn mừng thầm:
“Cuối cùng cũng coi như lừa được tên lừa ngốc Thực Cốt này!”
Hắn thở dài nói:
“Đúng là như thế! Nhưng mà có một số lời ta cần phải nói trước, tất cả mọi thứ trên người tên Lý Thanh Sơn kia đều phải thuộc về ta!”
“Ngươi dựa vào cái gì chhứ?”
Vu Vương Thực Cốt lập tức buông ống tay áo Vạn Độc Lão Tổ ra, thầm nghĩ:
“Tên Lý Thanh Sơn và Tiểu An kia là đệ tử thiên tài của Thiên Long Thiền Viện, có thể đi đến Vụ Châu Nam Cương quậy đục nước như thế này, không biết trên người hắn có bao nhiêu thứ tốt, chỉ riêng cái pháp trận mà đến cả tên Vạn Độc lão quái kia cũng không làm gì được kia cũng đã rất có giá trị rồi.”