“Dựa vào những tổn thất mà Vạn Độc Giáo của ta phải chịu!”

Vạn Độc Lão Tổ nói một cách đương nhiên.

“Vạn Độc Giáo của ngươi tổn thất lớn, không lẽ tộc nhân của ta phải chết oan chết uổng sao? Mười vạn đó, tận mười vạn người, tất cả đều đã chết!”

Vu Vương Thực Cốt “tức giận” nói.

“Chẳng qua chỉ là một ít tộc nhân ở bên ngoài mà thôi, tòa vu thành Thực Cốt này của ngươi lại chẳng tổn thất bất cứ thứ gì.”

“Ta có thể cho ngươi động thiên phúc địa Dã Nhân Sơn kia, nhưng chiến lợi phẩm khác cũng có thể chia cho ngươi hai phần, những cái khác đều phải thuộc về ta.”

“Nếu chúng ta muốn đồng tâm hiệp lực thì như thế này cũng không phải không được, lão tổ ta hào phóng một lần, nhường cho người trẻ tuổi vậy.”

Vu Vương Thực Cốt cảm thấy vô cùng kinh ngạc, còn tưởng rằng lão còn phải cò kè mặc cả một lúc lâu, không ngờ Vạn Độc Lão Tổ lại đồng ý nhanh như thế, không lẽ có bẫy gì sao?

Vạn Độc Lão Tổ lại thay đổi chủ đề:

“Nhưng mà bên trong hai phần này, ta không cần thứ gì khác, chỉ cần quyển huyết thệ thư kia, ngoài ra, mấy người Lý Thanh Sơn cũng thuộc quyền sở hữu của ta!”

“Đạo hữu tham thật đó, cũng không sợ nuốt hết mấy thứ này sẽ mắc nghẹn sao, còn không bằng để ta lấy “hai phần” này cho.”

Vu Vương Thực Cốt cười mỉa nói, lại cũng yên lòng, tham lam vô sỉ như thế này mới đúng là Vạn Độc Lão Tổ.

“Được, vậy cứ quyết định thế đi.”

Vạn Độc Lão Tổ đột nhiên nói, trong mắt hiện lên chút vui vẻ.

Trong lòng Vu Vương Thực Cốt trầm xuống:

“Lão quái này gian xảo thật, thì ra là cố ý nói những lời này để dụ ta, muốn họa thủy đông dẫn. Bắt mấy tên Lý Thanh Sơn kia lại đúng là có thể báo thù cho sảng khoái đó, nhưng mà cũng trực tiếp kết thù với Thiên Long Thiền Viện, mà hắn lại có thể nhẹ nhàng lấy được toàn bộ chiến lợi phẩm.”

Nhưng lão cẩn thận ngẫm lại, có được một quyển huyết thệ thư, lại cộng thêm mười đại động chủ làm nô lệ thì cũng không quá thiệt thòi. Còn cái tên lừa trọc Lý Thanh Sơn kia, lão ta vốn định bắt hắn về vu thành Thực Cốt từ từ tra tấn, cho nên lập tức đồng ý ngay. Lão ta cũng quên mất không đi suy nghĩ kỹ càng xem, nếu Vạn Độc Lão Tổ đã nhốt mấy người Lý Thanh Sơn ở trong Dã Nhân Sơn rồi thì làm sao họ có thể bắt giết vu dân Thực Cốt trên quy mô lớn như thế được.

Tuy rằng Vạn Độc Lão Tổ đã bị Hổ Yểm Ma Đồng khuất phục, nhưng sự gian xảo quỷ quyệt vẫn chưa bị mất đi, nếu không phải lúc trước hắn quá tự tin vào thực lực của bản thân, lại còn không cảm nhận được bất cứ báo động gì thì làm sao có thể rơi vào kết cục như thế được. Dù Vu Vương Thực Cốt có nghĩ đến bể đầu cũng không thể nào ngờ được trên đời này còn có thần thông có thể biến một đại tu sĩ thành nô bộc.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Vạn Độc Lão Tổ nói.

“Đại Vu Chúc đang chuẩn bị hiến tế, ngươi chờ một lúc, chờ bói toán xong lại đi.”

Vu Vương Thực Cốt nói.

“Hai người chúng ta hợp tác với nhau thì còn cần gì phải bói toán nữa, đạo hữu ở trong thành này quá lâu rồi, chút can đảm nhỏ nhoi này mà cũng không có được sao?”

Vạn Độc Lão Tổ cố ý cười nhạo nói.

“Ta có can đảm hay nhát gan thì cũng không thể đánh giá qua việc này, dù sao cũng tốt hơn là phải chờ mấy năm sau mới có thể báo thù!”

Khác với vẻ tức giận mà lão cố biểu diễn ra lúc cò kè mặc cả, hiện tại Vu Vương Thực Cốt thật sự tức giận, đúng là việc nghiêm túc đối phó với một tên tu sĩ chỉ vừa mới vượt qua lần thiên kiếp thứ hai như thế này rất không phù hợp với thân phận của lão, nhịn không được châm chọc ngược lại Vạn Độc Lão Tổ, không phải ngươi cũng không thể làm gì được Lý Thanh Sơn trong một đoạn thời gian dài hay sao!

“Được được được, vậy lão tổ ta đây chờ xem ngươi nhảy đại thần vậy!”

Vạn Độc Lão Tổ tức giận nói, hắn vốn định nói khích Vu Vương Thực Cốt, nhưng lại nghĩ lão ta cũng đã đồng ý rồi, không cần thiết phải quá sốt ruột sẽ lại làm lão ta sinh nghi. Nếu bói toán thật sự có tác dụng thì lần trước hắn đã không chịu thiệt lớn đến thế.

Trong lúc họ nói chuyện, một cái đài cao chín tầng đã được dựng lên trên quảng trường trước thần điện, xung quanh bốc lên lửa lớn, lại dâng lên tế phẩm tam sinh.

Đại Vu Chúc đưa một đám người trai gái già trẻ lên đài cao. Một ít Vu Chúc bình thường suất lĩnh vô số vu dân Thực Cốt bao vây bên dưới đài cao, quỳ rạp xuống đất, mặc niệm cầu nguyện.

“Chỉ có nhiêu đây người thôi sao? Đạo hữu không sợ đại thần Cùng Kỳ của các ngươi nổi giận à!”

Vạn Độc Lão Tổ nhíu mày nói, là một trong số những người mạnh nhất thế giới này, hắn cũng không quá kính sợ thần minh, chư thiên thần phật cũng là do con người làm, nếu bàn lại thì cũng chỉ là những người tu hành càng mạnh hơn mà thôi.

Nếu bản tôn Cùng Kỳ ở nơi này, hắn đương nhiên sẽ không dám hó hé tiếng nào, nhưng nó lại không có đủ sức mạnh để đột phá biên giới, trực tiếp giáng lâm ở thế giới này, nó nhiều nhất cũng chỉ mượn dùng một ít nghi thức hiến tế để giáng lâm một tia thần niệm mà thôi, không có gì đáng sợ cả.

Điều làm hắn cảm thấy kinh ngạc chính là số lượng người hiến tế lần này, trong một số bộ lạc man nhân lớn, mỗi một lần hiến tế đều từ trăm người trở lên, hơn nữa người được chọn đều là người nam nhân cường tráng hoặc là xử nữ xinh đẹp.