Mà đám người trên đài cao kia từ già đến trẻ đều có đủ, “tỉ lệ” của tế phẩm vô cùng bình thường. Không lẽ là tín đồ trung thành? Nhưng mà nhìn họ run lẩy bẩy, vẻ mặt sợ hãi thì cũng không có chút tinh thần hiến thân nào.

Vu Vương Thực Cốt giống như quên mất chút khó chịu lúc nãy, cười giải thích:

“Đạo hữu đừng có thấy họ bình thường mà lầm, tế phẩm mà chúng ta muốn hiến tế cũng không phải loại bình thường, đạo hữu cứ tiếp tục xem đi rồi sẽ biết.”

Đại Vu Chúc đột nhiên kêu to, bắt đầu múa may trên đài cao, Vu Chúc và các vu dân Thực Cốt ở bên dưới cũng bắt đầu ồn ào theo.

Chỉ có những người trên đài cao còn đang mê mang không biết nên đi đâu. Đại Vu Chúc lại kêu to, đột nhiên hát vang, hát một lời chúc không có giai điệu, giống như tiếng quát mắng đầy nghiêm khác, lại giống như lời nguyền rủa ác độc.

Cả đám người giống như nhận được mệnh lệnh gì đó, các nam nhân bắt đầu lột quần áo ra, sau đó nhào về phía nữ nhân ở bên cạnh, tiếng kêu rên và tiếng khóc thét vang lên.

Vạn Độc Lão Tổ khó hiểu, tuy rằng có rất nhiều người dùng giao phối làm nghi thức tế thần, nhưng Cùng Kỳ cũng không phải là dâm thần, mà là ác thần, làm như thế này có tác dụng gì chứ.

“Đạo hữu vẫn còn chưa phát hiện ra sao? Họ đều là người nhà có quan hệ huyết thống, con cháu ba đời đều có, trận hiến tế này chúng ta gọi là thập ác đại điển, phải dâng lên hơn mười loại cực ác của nhân gian, hiện tại cũng chỉ mới là nửa đoạn đầu mà thôi.”

Vạn Độc Lão Tổ lập tức hiểu được, không nhịn được cảm thán, Cùng Kỳ không hổ là thần thích cái ác. Hắn đã tự cảm thấy bản thân vô tình vô nghĩa, âm độc hiểm ác, hoàn toàn không để ý đến chuyện thiện hay ác, nhưng mà dù làm chuyện gì thì vẫn phải nhìn xem việc này có lợi ích gì hay không, nếu làm việc tốt mà có lợi ích thì hắn cũng sẽ đi làm việc thiện tích đức, không phải loại thích việc ác nên làm ác, hành vi này cũng đã gần như tương đương với ma tộc.

Trên đài cao, mấy người kia vẫn còn đang tiếp tục giao cấu, nhưng mà lại nhanh chóng biến thành đánh nhau, thậm chí là chém giết lẫn nhau, đây có lẽ là nửa đoạn sau!

Trong chốc lát này, ở khu vực nhỏ bé kia, phô bày ra từng màn thảm kịch nhân gian, những chuyện cực ác trong nhân gian ẩn chứa bên trong đã không phải chỉ có mười loại.

Đại Vu Chúc giống như đã mất đi ý thức của bản thân, cơ thể run rẩy kịch liệt, hét ra từng tiếng ngắn ngủi, lại càng thêm thảm thiết, trên đài cao bắt đầu bốc lên màu nước mủ nước độc, tụ tập ở trên người hắn, xông thẳng lên trời.

Vạn Độc Lão Tổ lại vô cùng xem thường, cách thức xem bói lên đồng lạc hậu này đã bị đào thải trong con đường tu hành từ lâu. Đương nhiên mấy tên “thần minh” ở các thế giới càng cao hơn có thể thấy rõ hơn số mệnh, nhưng dù sao đôi bên cũng ở hai thế giới cách xa nhau, hơn nữa bản thân “thần minh” cũng chưa chắc đã am hiểu bói toán, dù có thể đáp ứng đủ các điều kiện đó thì cũng chưa chắc sẽ trả lời – tiết lộ thiên cơ sẽ phải trả cái giá cực đặt.

Đến cuối cùng bình thường đều sẽ biến thành một trò hề, một số các bộ lạc nhỏ lại hoàn toàn không có năng lực câu thông với một thế giới khác, Vu Chúc sẽ giả vờ như đang thỉnh thượng thần, còn kết quả bói toán sẽ toàn là bịa chuyện bậy bạ.

Trên đài cao chỉ còn lại một người, hắn vừa mới đích thân giết chết mẹ ruột đã sinh ra hắn, cổ của bà bị con trai cắn rách, máu tuôn ra xối xả, chết đi ngay lập tức, hoàn thành thảm kích cuối cùng của buổi “thập ác đại điển” này.

Cơ thể Đại Vu Chúc đột nhiên cứng đờ ngã xuống đài cao, lại bỗng nhiên bật dậy, cơ thể tỏa ra khí tức thần bí lại khủng bố, quát to với Vu Vương Thực Cốt:

“Không được!”

Giọng nói kia đã không còn giống như tiếng của Đại Vu Chúc, mà lại tràn ngập lệ khí và ác ý. Tiếng gào to này quanh quẩn bên trong thành, Vu Vương Thực Cốt thay đổi sắc mặt kịch liệt, Vạn Độc Lão Tổ cũng chấn động, không ngờ lại có tác dụng thật, hơn nữa còn trực tiếp ra tiếng cảnh báo!

Tuy rằng lên đồng viết chữ là đang thỉnh thần nhập vào ngươi, nhưng cũng chỉ là cho ý thức của Vu Chúc câu thông được với thần minh, lấy được một loại gợi ý, mà thường thì lời gợi ý này cũng mơ hồ không rõ, chỉ có kẻ lừa đảo mới có thể trực tiếp giả mạo thần minh lên tiếng nói chuyện.

Mà dựa vào tu vi vượt qua thiên kiếp ba lần của Vu Vương Thực Cốt và Vạn Độc Lão Tổ, đương nhiên có thể phân biệt ra được đây có phải là âm mưu hay không. Vu Vương Thực Cốt vội vàng hỏi:

“Đại thần, vì sao lại không được?”

Nhưng mà khí tức khủng bố kia đã nhanh chóng rút lui giống như thủy triều, thân thể Đại Vu Chúc lắc lư lảo đảo, giống như rối gỗ bị đứt dây, ngã xuống đài cao, biến thành một bãi huyết bùn. Não hạch vỡ tung, sức mạnh cuồng bạo vô hình càn quét ra bốn phương tám hướng, đài cao sụp xuống ngay lập tức, đến cả những vu dân Thực Cốt ở gần đó cũng bị cuốn vào, chết ngay tại chỗ.

Thỉnh thần nhập vào người là phải trả một cái giá đắt, nó cũng lại một lần nữa chứng minh lời cảnh cáo lúc nãy là thật hay là giả.