Đây cũng là lý do vì sao một khi các đại tu sĩ vượt qua lần thiên kiếp thứ ba xong đều sẽ đi học bù thuật mệnh lý, nhất là ở trong giới ma tu, ngươi bị lừa là vì ngươi không giỏi mệnh lý, không tính bằng người ta, chỉ có hai chữ, đáng đời!

Vu Vương Thực Cốt cố nén cơn giận, ngừng đồ đằng Cùng Kỳ lại, lão ta biết Vạn Độc Lão Tổ nói không sai, không cần nói đến đôi bên đánh nhau sẽ như thế nào, chỉ nói riêng dư ba khi đánh nhau cũng đã có thể đủ để phá hoại vu thành Thực Cốt, nếu thật sự ép hắn đến bước đường cùng tự bạo Nguyên Anh, toàn bộ đại trận chắc chắn sẽ bị hủy, đồ đằng Cùng Kỳ cũng sẽ bị hủy, chỉ sợ đến lão cũng sẽ bị thương, đây là cái giá phải trả khi muốn giết chết một đại tu sĩ.

Nếu thật sự đi đến bước đường đó, trên đời này chỉ còn lại một mình Vu Vương Thực Cốt lão, hơn nữa còn không còn có chỗ nào đến trốn, rất có khả năng vu dân Thực Cốt sẽ bị hủy diệt hoàn toàn.

Cho nên lão bình tĩnh lại, ra lệnh cho đồ đằng Cùng Kỳ quay trở về trên vách tường, cũng dừng lại không khởi động pháp trận, nói với Vạn Độc Lão Tổ:

“Ngươi cút đi!”

Vạn Độc Lão Tổ cũng không nói nhiều, lập tức biến thành một tia sáng xanh bỏ chạy. Hắn cũng rất sợ chết, nếu Vu Vương Thực Cốt không màng mọi thứ thì thật sự có thể giết chết lão ở nơi này.

Vu Vương Thực Cốt trầm ngâm:

“Chỉ cần ta trốn ở bên trong tòa vu thành Thực Cốt này thì dù là ai đến tấn công cũng đều phải trả cái giá không nhỏ, nếu thật sự ép mình quá đáng, mình cũng có thể kéo theo một hai người làm đệm lưng. Có tên tu sĩ vượt qua ba lần thiên kiếp nào mà không sợ chết, hiện tại mình vẫn cứ lấy bất biến ứng vạn biến. Hừ, mình nhất định phải báo mối thù này.”

...

Lý Thanh Sơn ngồi giữa cửu tức phục khí trận do đầu lâu xương khôi tạo thành, há miệng hút lấy khí tức ẩn chứa bên trong, đồng thời vận chuyển hai loại công pháp nhân tu, dạo một vòng quanh thần hồn, lệ khí cho hổ ma, ác ý lại cất vào trong ma tâm, lại vận chuyển Trấn ma Đồ Lục để trấn áp và chuyện hóa, không ngờ lần này Trấn Ma Đồ Lục còn tiến bộ lớn hơn cả hổ ma, đây cũng coi như là niềm vui ngoài ý muốn.

Ngay lúc hắn đang cảm thấy vô cùng vui sướng, ở cách xa mấy vạn dặm, thập ác đại điển cũng đã đạt đến cao trào, chỉ trong giây lát, một ý niệm cực kỳ hung ác trực tiếp giáng lâm xuống trong thức hải của hắn, âm thanh từng mượn dùng miệng của Đại Vu Chúc để cảnh cáo lại đột nhiên vang lên, tràn ngập kinh ngạc:

“Rốt cuộc thì ngươi là thiện hay là ác?”

“Liên quan gì đến ngươi!”

Lý Thanh Sơn đang vui vẻ tu hành lại đột nhiên nghe được câu hỏi như thế, gần như là theo bản năng đáp lại, trong khoảng thời gian ngắn cũng không rõ rốt cuộc thanh âm này từ chỗ nào chui ra, chỉ cảm thấy một luồng ý niêm mạnh mẽ hơn xa những gì hắn từng gặp chiếm cứ bên trong thức hải hắn, tỏa ra sức mạnh tinh thần cuồn cuộn mênh mông, hắn vội vàng vận chuyển Linh Quy Trấn Hải Quyết để ổn định tinh thần, loáng thoáng cảm thấy nó có chút quen.

Những đầu lâu thủy tinh này đều là di vật của các cường giả vu dân Thực Cốt trong nhiều thế hệ, ẩn chứa ác ý và lệ khí vô cùng dày đặc, là động lực chính để thôi động đồ đằng Cùng Kỳ. Gần trăm ngàn năm qua, tất cả chúng nó đều bị chôn ở đằng sau vách tường đồ đằng, chịu các vu dân Thực Cốt khác cúng bái, vừa là cúng bái thần minh, cũng vừa là cúng bái tổ tiên, giữa hai thứ đó vốn có mối liên hệ vô cùng huyền diệu.

Mà Lý Thanh Sơn lại đột ngột gom đầu lâu thủy tinh của mấy trăm bộ lạc Thực Cốt vào chung một chỗ, sắp xếp thành một trận pháp, tuy rằng không hề có nghi thức câu thông với Cùng Kỳ nào, nhưng lại cũng chói mắt giống như một vì sao giữa trời đêm.

Nếu như ở ngày thường thì cũng thôi, đôi bên ngăn cách ở hai thế giới, còn có một tu la tràng tự thành môt biên giới riêng, cho dù ngôi sao này có sáng đến mức nào thì Cùng Kỳ cũng không thể nhìn thấy được, nhưng trùng hợp bộ lạc Thực Cốt lại đang cử hành thập ác đại điển, hấp dẫn ý niệm của Cùng Kỳ từ một thế giới khác đến, mà đối tượng xem bói lại chính là Dã Nhân Sơn.

Kết quả chính là, Cùng Kỳ lập tức chú ý đến nơi này, sau đó phát hiện ra một chuyện làm hắn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Cũng tương tự như thần thú Giải Trĩ có thể phân biệt được đúng sai thật giả, Cùng Kỳ cũng có được năng lực phân biệt thiện ác, mục đích chính là để trừng thiện dương ác, ăn thịt người tốt, cho người ác lợi ích.

Bên trong ý chí của Lý Thanh Sơn, ma lực của ngưu ma và hổ ma vô cùng mạnh, đến cả Cùng Kỳ cũng phải cảm thấy kinh ngạc. Mà chữ “cùng” trong Cùng Kỳ vốn có ý chính là cứng đầu hồ đồ, mà ngưu ma lại càng cứng đầu đến chư thiên thần phật đều khó có thể sửa đổi được, hổ ma lại điên cuồng muốn giết chóc, hủy diệt hết tất cả mọi thứ.

Đây đã hơn xa những việc ác bình thường, vứt bỏ hết tất cả trói buộc về đạo đức, là một loại đại ác chỉ dựa vào sở thích cá nhân, chấp ma bất hối, thập ác đại điển gì gì đó cũng chỉ giống như trò chơi của con nít.