Đạo đức luân lý của con người vốn là gần như vô căn cứ, từ bộ lạc nguyên thủy nhất đến hoàng tộc cao quý nhất, việc các họ hàng gần chém giết lẫn nhau đều là chuyện vô cùng bình thường. Đối với loại đầu tiên là vì sinh tồn nên bất đắc dĩ phải làm, ngược lại khiến cho người khác trách mắng. Còn đối với loại người sau thì lại là vì quyền lực, cái này lại được rất nhiều nho giả đồng ý. Thậm chí có người còn gia nhập vào một phe nào đó, giúp đỡ bọn họ giết hại lẫn nhau, cuối cùng tôn thờ người thắng thành minh quân thánh chủ.

Chuyện đạo đức của hôm nay, ở mười năm trăm năm sau có khả năng sẽ biến thành chuyện không đạo đức. Ở chỗ này đó là chuyện có đạo đức, đổi thành nơi khác sẽ biến thành không đạo đức. Dùng đại điển để phá hư loại vô căn cứ này chẳng qua cũng chỉ là dùng vô căn cứ để phủ định vô căn cứ, dùng hình thức để đối kháng hình thức, chỉ có thể coi như là một chút trò vui không có bổ ích cũng không có tác hại gì.

Vu Vương Thực Cốt còn vô cùng đắc ý vì nó, Cùng Kỳ lại cực kỳ xem thường, nhưng lúc này lại không thể không khen ngợi Lý Thanh Sơn, loại ác này mới coi như là thoát khỏi quan niệm đạo đức biến đổi thất thường của con người. Tất cả sinh linh đều có được cái ác căn nguyên, có lá gan can đảm không sợ hãi bất cứ thứ gì, giống như sức sống mãnh liệt của ngọn lửa đang cháy trên thảo nguyên, cho dù có bị ngăn cản thì vẫn kiên trì theo đuổi sự tự do, bùng nổ ra lửa giận như muốn hủy diệt hết thảy.

Điều này làm Cùng Kỳ cảm thấy vô cùng sung sướng, vui mừng thân thiết, không ngờ lại có thể gặp được một người như thế này trong thế giới này.

Nếu như chỉ đến đây mà thôi, Cùng Kỳ sẽ lập tức noi theo tinh thần trừng thiên dương ác, cho Lý Thanh Sơn một ít chỗ tốt, thậm chí chuẩn bị để hắn làm người đại diện nó thay cho bộ lạc Thực Cốt. Nhưng mà ngay sau đó, Cùng Kỳ lập tức cảm nhận được một mặt khác mà nó vô cùng chán ghét – thần tính của linh quy và phượng hoàng.

Linh quy am hiểu giải trừ, trốn tránh tai họa, theo đuổi đạo trường sinh, cung cấp một chút lý tính cho sự kiên trì của ngưu ma, hổ ma cũng không đến mức cuồng loạn muốn làm gì thì làm. Phượng hoàng lại càng là thần điểu tượng trưng cho thiên hạ thái bình, tâm tính thánh khiết tự cao mà nó luôn tự hào chính là một loại trói buộc vô hình.

Hai chúng nó còn là thiện căn nguyên, xuất phát từ bản tâm của tất cả sinh linh, từ hoang dã phát triển đến văn minh, trông thì có vẻ yếu ớt biến ảo, gần như không có căn cứ, nhưng cho dù có bị hạ thấp chế giễu bao nhiêu lần thì từ trước đến giờ cũng chưa bao giờ bị ma diệt, trải qua kiếp hỏa mà niết bàn trùng sinh, lại càng thêm huy hoàng.

Nhưng mà hai loại ý niệm này còn khó có thể hòa làm một hơn cả nước với lửa, sao hắn lại có thể có được cả hai chứ, kết quả là, Cùng Kỳ am hiểu phân biệt thiện ác cũng không khỏi đặt câu hỏi: Rốt cuộc thì ngươi là thiện hay là ác?”

Mà câu trả lời “Liên quan gì đến ngươi” của Lý Thanh Sơn cũng không hoàn toàn làm Cùng Kỳ tức giận, ngược lại cảm thấy rất đương nhiên, có được loại tâm tính này mà không có tính cách như thế mới là không bình thường, cười khặc khặc nói:

“Thật to gan, quá khứ không liên quan gì đến ta, hiện tại lại liên quan đến ta! Tiểu tử ngươi mau nhanh chóng bỏ thiện dương ác, bản thần có một chuyện đại phú quý đưa cho ngươi.”

“Bỏ thiện dương ác, ngươi là Cùng Kỳ! Ha, bản tôn của ngươi không ở thế giới này, định cho ta đại phú quý bằng cách nào?”

Lý Thanh Sơn tin tưởng vào suy đoán của bản thân, tuy không rõ vì sao bản thân lại triệu hồi được Cùng Kỳ đến, nhưng cũng không hề hoảng loạn, dựa vào cách Cùng Kỳ xâm lấn thức hải của hắn thì nó không hề ở thế giới này.

Ngay từ lúc quyết định dùng vu dân Thực Cốt để tế luyện tu la tràng thì hắn cũng đã làm một ít điều tra, để tránh cho đụng trúng kẻ địch mạnh. Ở thời thượng cổ, Cửu Châu từng có rất nhiều thần thú dị thú, nhưng đến hiện tại, chúng nó một là đã phi thăng, hai là đã chết hết.

Cùng kỳ là tổ thần mà bộ lạc Thực Cốt thờ phụng, đã không còn ở trên thế giới này từ lâu, hơn nữa bản tôn không có khả năng lại quay về, trói buộc của thiên địa pháp tắc không phải dễ dàng bị đột phá như thế, chỉ dựa vào một cổ ý niệm, mối uy hiếp cũng rất có hạn.

“Ta nói có thể cho ngươi thì sẽ có thể cho ngươi, chỉ dựa vào tu vi của ngươi, giúp ngươi tăng cao thêm một đại cảnh giới cũng chẳng khó gì. Chỉ cần ngươi buông thiện niệm, đương nhiên, ta biết những tạp niệm này đã ăn sâu bén rễ, không thể buông một cách dễ dàng như thế, ngươi thả lòng tinh thần, để ta giúp ngươi!”

Cùng Kỳ vốn còn tưởng rằng Lý Thanh Sơn ít nhất còn sẽ do dự một chút, đột phá thiên kiếp lần thứ ba, chân chính xưng vương, lời dụ dỗ này thật sự quá hấp dẫn, là giới hạn không thể nào vượt qua được của rất nhiều người tu hành.

Nhưng mà Lý Thanh Sơn chỉ cười khẩy, không chút khách sáo từ chối:

“Một đại cảnh giới, lời dụ dỗ hấp dẫn thật đó nha? Ngài từ nơi nào đến thì cút về đó đi!”

Rất lâu trước kia, còn từng có người đưa cho hắn lời dụ dỗ càng thêm hấp dẫn hơn cái này nhiều. Ngưu ca từng nói có thể cho hắn sức mạnh có thể quét ngang thế giới này, lúc đó hắn còn không biết thiên kiếp là cái quái gì đâu!