Quét ngang thế giới này là một khái niệm như thế nào chứ, chắc chắn không chỉ đơn giản là vượt qua lần thiên kiếp thứ ba. Ngưu ca luôn nói thật, nói quét ngang thế giới này thì thật sự sẽ quét ngang thế giới này, không có chút nói quá nào. Trực tiếp xông đến Long Châu làm thịt tên Tự Khánh kia cũng không có vấn đề gì, nếu ai dám nói một chữ không thì trực tiếp đấm nát thành cám, đây mới gọi là quét ngang.
So ra thì Cùng Kỳ chỉ có thể giúp hắn để cao thêm một tầng đại cảnh giới, đúng là yếu nhớt, còn muốn hắn phải vặn vẹo ý chí, từ bỏ linh quy biến và phượng hoàng biến có tiềm lực vô hạn, chỉ có đồ ngu mới đồng ý.
“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, nhóc con, cái này không phải do ngươi quyết định!”
Lệ khí và ác ý ẩn chứa bên trong một ngàn đầu lâu thủy tinh ở xung quanh điên cuồng tràn vào bên trong thức hải của Lý Thanh Sơn, ngưng kết tạo thành cơ thể của Cùng Kỳ, nó phát ra tiếng rít gào đầy cuồng loạn.
---
Tiếng gầm gừ cuồn cuộn như thủy triều, khuấy động toàn bộ thức hải, ẩn chứa tội ác và sự điên cuồng không gì sánh kịp.
Lý Thanh Sơn không hề bị lay động, sau khi trải qua sự mài giũa của ác mộng Huyễn Hải thì tâm chí hắn ngày càng vững vàng.
Linh Quy trấn áp thức hải, Hổ Ma nuốt chửng lệ khí, còn ma tâm thì chuyển hóa ác niệm.
Tuy ý niệm được tập hợp từ hơn một nghìn viên thạch anh Khô Lâu rất kinh người, nhưng suy cho cùng ý niệm cũng chỉ là ý niệm, mà không phải là sức mạnh chân thực, cũng không giống như nguyên anh có thể tự bạo, chỉ cần ý chí không bị phá vỡ thì mặc cho gió đông tây nam bắc thổi.
“Quả nhiên vô cùng ngoan cố, vậy thì mời ngươi xem vài thứ tốt!”
Cùng Kỳ cười quái dị một tiếng, trong giây lát, vô số hình ảnh và âm thanh như muốn nổ tung trong đầu Lý Thanh Sơn, thể hiện ra mặt điên cuồng nhất, tà ác nhất, hắc ám nhất của thế gian, tỏa ra sự tuyệt vọng thâm trầm nhất.
Sắc mặt Lý Thanh Sơn thay đổi, lộ ra hứng thú dạt dào mà thưởng thức hắc ám này:
“Quả nhiên là thứ tốt, người bình thường sao thấy được những cảnh đặc sắc này, nếu các hạ không ngại thì phô bày nhiều hơn nữa đi.”
“Những thứ này không phải ảo giác, tất cả đều thật sự đã xảy ra.”
Cùng Kỳ không nhịn được mà nhắc nhở.
“Ta tin tưởng ngươi, hiện thức càng khốc liệt hơn tưởng tượng.”
Lý Thanh Sơn bình tĩnh nói.
“Ngươi không thất vọng?”
Cùng Kỳ đã dùng chiêu này với rất nhiều người, cuối cùng họ đều nảy sinh cảm giác ảo tưởng tan vỡ, bỏ chính theo tà.
“Vốn không hi vọng thì có gì mà thất vọng. Người dũng cảm chân chính thì phải có can đảm nhìn thẳng vào nhân sinh u ám, có can đảm nhìn thẳng vào máu tươi tràn trề.”
Lý Thanh Sơn cười một hơi dài.
Lúc này, quang mang trong suốt mà Linh Quy tỏa ra đã áp chế hoàn toàn Cùng Kỳ. Cho dù chỉ là một ý niệm thì cũng không thể coi nhẹ pháp tắc thiên địa, trú ngụ lâu dài ở thế giới này.
Rốt cuộc Cùng Kỳ cũng thấy rõ, bản thân Lý Thanh Sơn không quá để ý đến thiện ác này nọ, hơn nữa lòng hiếu kỳ cũng rất nặng, tính nết kiểu này thật sự rất hợp khẩu vị của hắn. Thế nhân đều coi hắn là vị thần cực ác, nhưng căn nguyên ma niệm của hắn thật ra là lòng hiếu kỳ phá vỡ quy tắc ràng buộc.
“Ngươi thật sự không muốn trở nên mạnh mẽ?”
“Dĩ nhiên là muốn rồi, chỉ là không cần các hạ giúp đỡ, các hạ nên làm gì thì cứ làm cái đó thôi!”
Lý Thanh Sơn nói.
“Ngươi đang ép ta!”
Giọng nói của Cùng Kỳ đã không còn vang dội bằng lúc mới đến, ý niệm đang chịu sự bài xích đến từ phía thế giới này, nếu tiếp tục kiên trì thì không chỉ đơn giản là bài xích nữa.
Lý Thanh Sơn cũng cảm nhận được điểm này, không phản đối:
“Ta ép ngươi thì sao? Ngươi còn ăn được ta chắc!”
Nhưng lời còn chưa dứt thì cảm giác nguy hiểm đã chôn vùi hắn.
“Ha ha. Ngàn năm khó gặp một kẻ như ngươi, sao ta lại ăn ngươi chứ, vừa hay ngược lại ta còn muốn tặng ngươi một món lễ lớn, độ ngươi thành ma!”
Một tia ý niệm kia của Cùng Kỳ bỗng bành trướng kịch liệt, không để ý đến sự áp bách của pháp tắc thiên địa, xuyên qua sự cách trở của tầng tầng giới vực, nhảy vào thức hải thần hồn của Lý Thanh Sơn. Tuy rằng chỉ là ý niệm nhưng lại ẩn chứa ma tính vừa thuần túy mà lại thâm thúy, hơn một nghìn viên thạch anh Khô Lâu gộp lại cũng không thể sánh được.
Trong nháy mắt, quang mang trong suốt do Linh Quy tỏa ra trực tiếp sụp đổ, sự cân bằng vi diệu nguyên bản giữa ma tính và thần tính bị phá vỡ triệt để.
“Ngươi...Chuyện này...Đồ vô lại...Chuyện này...có lợi gì đối với ngươi?”
Lý Thanh Sơn vừa cật lực khống chế ý thức vừa quát mắng, không ngờ Cùng Kỳ sẽ làm loại chuyện vừa hại người mà cũng không có lợi cho mình thế này.
“Ta ghét nhất là suy nghĩ như này, chẳng lẽ làm chuyện gì cũng đều phải tính rõ lợi và hại, được và mất sao? Trường sinh bất lão thì lại làm sao? Yên yên ổn ổn thì lại làm sao? Sao lại không thoải mái làm bất cứ điều gì mình muốn. Cho dù có chết thì cũng không uổng công sống một đời này. Sao nào, để ta xem ngươi còn khống chế kiểu gì, tiểu bằng hữu. Tự lo lấy đi, ta cảm thấy chúng ta vẫn có thể gặp lại!”
Mặc dù giọng nói của Cùng Kỳ rất hưng phấn nhưng đã lộ rõ vẻ suy yếu, nói xong lời này thì vội vã thu hồi ý niệm, để tránh bị phản phệ nghiêm trọng hơn.
Nói thì dài nhưng giao lưu thần niệm thật ra chỉ trong chốc lát thôi.