Trong Tu La tràng, Tiểu An đang ở bên cạnh hộ pháp cho Lý Thanh Sơn, Cửu Tức Phục Khí trận bỗng vận chuyển với tốc độ gấp mười gấp trăm lần, khí tức vốn phun ra chậm rãi lại điên cuồng dâng tới Lý Thanh Sơn, lập tức hoàn thành chuyện vốn cần nửa tháng mới xong.

Tiểu An vung tay áo thu hồi thạch anh Khô Lâu đã trở nên ảm đạm, nhíu mày nhìn Lý Thanh Sơn, lo lắng tâm tính của hắn sẽ bị ảnh hưởng, càng cảm thấy chuyện hơi bất thường, thử gọi vài tiếng mà cũng không thấy hắn đáp lại.

Chẳng bao lâu sau, toàn thân Lý Thanh Sơn bắt đầu rung rung, thân thể nhanh chóng biến lớn, bày ra dáng vẻ yêu ma, trong chốc lát đã sừng sững như núi cao, hai mắt vẫn đóng chặt, vẻ mặt nhăn nhó tựa như đang kìm nén cái gì đó, lệ khí tỏa ra càng ngày càng nặng.

Bỗng Lý Thanh Sơn mở bừng mắt, bắn ra hai đạo xích quang, sau đó hắn cúi đầu quan sát Tiểu An rồi nặn ra hai chữ từ trong kẽ răng:

“Ra ngoài!”

Lời còn chưa dứt thì một tiếng nổ âm vang lên, nắm đấm thép đã nện thẳng lên chỗ Tiểu An đứng.

Đất đá văng tung tóe, mặt đất nứt toạc, nổ ta một cái hố trời.

Lý Thanh Sơn thu hồi nắm đấm, chỉ thấy trong hố trời rỗng tuếch, thế là hắn dựa vào một tia ý chí lực cuối cùng mà dịch chuyển tức thời Tiểu An ra ngoài, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã hoàn toàn chìm trong cuồng loạn.

Thân hình càng ngày càng cao to khỏe mạnh, đôi cánh Phượng Hoàng ở sau lưng đã biến mất.

Sừng trâu càng ngày càng sắc bén như lưỡi câu, mái tóc đỏ như lửa càng ngày càng rừng rực.

Vó trâu bước lên trước một bước, mặt đất chấn động, hắn phát ra tiếng gào thét, cuồng phòng cùng rít gào!

Lý Thanh Sơn giang hai tay ra, sát khí xông thẳng lên trời, vòng xoáy đỏ ngòm vốn đạt tới giới hạn lại xoay tròn lần nữa.

Một A Tu La soái cực kỳ cường tráng từ trên trời giáng xuống, cuối cùng binh khí trong tay không còn là Lang Nha Bổng nữa, nhưng cũng như dự đoán của Ân Tinh, đó là một chiếc Song Nhận Khai Sơn Phủ.

Kẻ kia thầm nói xui xẻo, đang chuẩn bị chiến một trận thì có một loại khí tức cực kỳ quen thuộc lập tức ập tới:

“Tu La vương!?”

Nhưng còn chưa chờ hắn nhìn rõ mảnh Tu La tràng này thì một bóng ma đã gào thét mà đến, bao phủ lên hắn.

Lý Thanh Sơn bắt được A Tu La soái, ra sức bóp một cái khiến máu tươi bắn tung tóe, liên lụy đến Tu La Thần Binh cứng rắn không thể phá vỡ cũng thành một đống sắt vụn, còn hắn thì tiện tay ném vào trong miệng, nhai nhai vài cái rồi nuốt xuống.

Ân Tinh đứng ở trên núi tuyết lớn, nhìn cảnh này từ xa xa mà trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Đầu Lý Thanh Sơn xoay một cái, đôi xích mâu nhìn chằm chằm về phía này, một cảm giác khủng bố tột độ chấn động tâm thần Ân Tinh, toàn thân cứng ngắc, không thể động đậy.

Hổ Ma Yểm Đồng!

Nhìn chung thì Ân Tinh cũng coi như thân kinh bách chiến, tâm tính kiên nghị, chẳng mấy chốc đã tỉnh lại từ trong khiếp sợ, nhưng Lý Thanh Sơn như núi cao đã tới trước mặt, nắm đấm như đỉnh ngọn núi trực tiếp đánh thẳng tới.

Ầm! Núi tuyết trực tiếp bị vót bớt một đoạn, nứt toạc trên không trung, bay tung tóe thành tuyết lớn đầy trời.

“Suýt nữa bị giết chết rồi, có chuyện gì xảy ra với hắn vậy?”

Vào giây phút sống còn thì Ân Tinh đã trốn ra khỏi Tu La tràng, sợ hãi không thôi mà hỏi Tiểu An với vẻ mặt nghiêm nghị ở bên cạnh.

Tiểu An không nói gì, tập trung quan sát Lý Thanh Sơn dùng nắm đấm đánh lung tung lên núi tuyết ở trong Tu La tràng, rồi bỗng hít sâu một hơi, đôi môi phun ra tiếng rồng ngâm mênh mông bao la. Tiếng rồng ngâm truyền vào trong Tu La tràng, đã có sức mạnh công kích thần hồn thì tất nhiên cũng có thể bình ổn tâm thần.

Lý Thanh Sơn mắt điếc tai ngơ, gào thét cuồng liệt:

“Giết! Giết! Giết!”

Vừa như là chó cùng rứt giậu, lại như giải thoát khỏi tất cả trói buộc, cảm giác vui vẻ tột độ trước nay chưa từng có, để tâm này thành ma!

Dường như thiện ý ẩn chứa trong Thiên Long Thiện Xướng khiến Lý Thanh Sơn cảm thấy cực không vui, chỉ thấy hắn hít sâu một hơi rồi ngửa mặt lên trời gào thét điên cuồng!

“Gào!”

Tiếng hổ gầm chấn động đất trời, nhưng tiếng rồng ngâm mỏng manh mênh mông kia vẫn không dừng lại dù cho bị tiếng hổ gầm lấn át.

“Đây là...giọng của Tiểu An!”

Dù trong thức hải toàn là cuồng bạo nhưng linh đài nơi sâu trong Lý Thanh Sơn vẫn giữ được một chút tỉnh táo, tuy Linh Quy không thể trấn áp ma tính của Ngưu Ma và Hổ Ma nhưng cũng ẩn náu thật sâu, giữ gìn một mảnh tâm hồ yên tĩnh.

Lại thêm một A Tu La soái giáng lâm, bị đánh một quyền thành mảnh vụn, mặc cho sức sống có mạnh hơn nữa thì cũng không thể khôi phục lại được. Chẳng mấy chốc đã hao hết yêu khí, nhưng Đại Địa Thần Lực lại hỗ trợ hắn, cho phép hắn tiếp tục chiến đấu với kẻ địch ngoan cố và vô hình, cùng với toàn bộ trời đất.

“Không được, không thể tiếp tục như vậy, nhất định phải duy trì tâm thần cân bằng, nếu không thì thật sự sẽ mất đi chính mình. Vừa nãy, thậm chí ta còn muốn tấn công cả Tiểu An, như này thật sự không phải điên bình thường!”

Nhưng ma tính bùng nổ lại như lửa cháy lan ra đồng, không thể ngăn chặn được, ác niệm không ngừng sinh trưởng cuồn cuộn, sinh sôi gấp trăm gấp ngàn lần.

Ầm ầm ầm ầm!

Lý Thanh Sơn quỳ rạp xuống đất, điên cuồng đấm lên mặt đất, làm cho bán kinh trăm dặm trong Tu La tràng cũng rung chuyển theo, hình như cũng không thể tiếp nhận sự cuồng bạo của hắn nữa.