Đại Thánh Truyện(Dịch)
Chương 1671. Thần Thông Thứ Hai Của Phượng Hoàng Kinh
Mắt thấy kế hoạch của Cùng Kỳ sắp thành công rồi, khi sắp thua thì cuối cùng lớp phòng ngự hoàn mỹ của Linh Quy cũng xuất hiện một xíu kẽ hở, ma tính ăn mòn chút tỉnh táo cuối cùng của Lý Thanh Sơn.
Đúng vào lúc này, một tiếng hót hoa lệ chợt vang vọng trong thức hải, vào lúc Linh Quy cũng không bó tay thì Phượng Hoàng bỗng vung đôi cánh như lửa, bay vút lên.
Lý Thanh Sơn mới tu Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh đến tầng thứ hai mà thôi, hơn nữa vẫn chưa lĩnh ngộ được thiên phú thần thông thứ hai, thuộc về loại thần thông yếu nhất trong bốn loại thần thông mà hắn hiện đang tu luyện. Vì thế Lý Thanh Sơn vẫn chưa nghĩ tới việc dùng nó, giờ phút này chỉ là phản kháng theo bản năng, không tự mình ngầm chịu đựng như Linh Quy, tấm lòng Phượng Hoàng cao thượng nhưng không chịu đựng được sự nhục nhã như vậy.
Nhưng mà Phượng Hoàng thực sự quá yếu, dưới sự thúc ép của Ngưu Ma và Hổ Ma mà còn như ngọn nến trước gió, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào, thế nhưng Phượng Hoàng Chi Hỏa lại không ngừng xua tan sự u ám vô cùng vô tận, cất giọng ca vang!
“Phượng Hoàng Niết Bàn Tâm bất tử! Hóa ra ta cũng có đôi chút gọi là tấm lòng cao thượng.”
Lý Thanh Sơn như ngộ ra, lại thi thầm:
“Thiên hạ đều biết đẹp đẹp, thế là đã xấu; đều biết tốt là tốt, thế là không tốt*. Thiện ác tương sinh, đẹp xấu tương hỗ, hôm nay rơi vào hoàn cảnh tệ hại, ngược lại soi sáng ra cái đẹp và cái tốt trong lòng ta, thật sự là kỳ diệu!”
*Trích chương 2, Đạo Đức Kinh.
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, bỗng nhiên đôi cánh Phượng Hoàng biến mất không còn tăm hơi lại xuất hiện ở sau lưng hắn lần nữa, huy hoàng và mỹ lệ như vậy.
Nhưng sự lĩnh ngộ này cũng không thể giúp hắn thoát khỏi tình hình nguy cấp hiện tại.
Mặc dù có tầng lĩnh ngộ sâu hơn đối với Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh, nhưng chung quy cũng chỉ là tầng cảnh giới thứ hai, thần tính có sẵn vẫn kém xa Linh Quy, sao có thể chống lại Ngưu Ma và Hổ Ma được Cùng Kỳ trợ uy chứ!
Phượng Hoàng bay lượn trong đầu, hỏa diễm vừa mới sáng ngời một xíu lập tức bị áp chế xuống, mắt thấy sắp tắt lụi. Đôi cánh ở phía sau Phượng Hoàng cũng phấp phới thưa thớt, chỉ là huy hoàng trong chớp mắt.
Một tiếng răng rắc vang lên, xương sườn ở chỗ trống trong ngực đứt gãy, tạo ra phản ứng dây chuyền tựa như quân bài domino, tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên liên miên.
“Xem ra chỉ còn cách niết bàn lần nữa, tốt xấu gì thì Phượng Hoàng cũng đã mạnh hơn, hi vọng trong giai đoạn mất đi ý thức thì không bị ma tính ăn mòn quá lợi hại, trực tiếp mất đi thần tính. Thế thì sau khi sống lại vẫn có thể điều dưỡng khôi phục từ từ. Đáng tiếc lãng phí mất cơ hội lần này, Hổ Ma Biến và Trấn Ma Đồ Lục nên trở nên mạnh hơn mới phải.
Ôm ấp đủ loại tiếc nuối và sầu lo, Lý Thanh Sơn lấy một chiếc bình nhỏ từ trong nhẫn Tu Di ra, trong đó là linh dược điều hòa thủy hỏa mà Như Tâm luyện chế. Hắn liếc mắt nhìn một cái rồi ném chiếc bình vào trong miệng, nhân thời cơ này mà điều hòa thủy hỏa, tăng thêm bảo đảm cho lần niết bàn này.
Hiển nhiên yêu đan đã tiêu hao hết yêu khí, việc điều hòa hai nguồn sức mạnh thuận lợi bất ngờ, dược tính tản ra khiến cho hai màu sắc xanh thẫm và đỏ đậm nhanh chóng giao hòa. Về mặt này thì cũng là do lĩnh ngộ đối với Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh đã cao hơn, ngoài ra cũng vì Linh Quy đã tiêu hao hết sức mạnh khi đối kháng với Ngưu Ma và Hổ Ma nên giảm bớt sự bài xích đối với sức mạnh của Phượng Hoàng, hơn nữa tốt xấu gì chúng nó vẫn thuộc cùng một chiến tuyến.
Trong nháy mắt khi hoàn thành điều hòa thủy hỏa, cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng lĩnh ngộ được thiên phú thần thông thứ hai của Phượng Hoàng.
Lúc này, vết nứt đã kéo dài đến hầu hết xương hổ, ở da thịt bên ngoài cũng xuất hiện mảng rạn nứt lớn.
Tử vong đã tới trước mắt!
Lý Thanh Sơn lắng nghe tiếng rồng ngâm mênh mông, cảm nhận được một tia ấm áp, yên lặng lĩnh ngộ thần thông lần nữa:
“Hả? Không phải thần thông loại công kích, hình như cũng không thể phòng ngự, xem ra là không thể vận dụng trực tiếp. Nhưng hình như cũng không có thêm tác dụng gì, đến cùng thần thông này là gì? Ồ, lẽ nào là…”
Vết nứt lan lên khuôn mặt Lý Thanh Sơn, nhưng khó mà che lấp vẻ cổ quái trên mặt hắn, suy nghĩ đột nhiên đứt đoạn ở đây, thân thể hắn ầm ầm vỡ nát.
“Thanh Sơn!”
Bên ngoài Tu La tràng, Tiểu An thét lên một tiếng khiếp sợ, tuy biết rõ hắn có thể niết bàn sống lại nhưng cũng không khỏi cảm thấy đau xót ở trong lòng.
Hiển nhiên nàng đã chuẩn bị tốt để đi nhận lấy quả trứng Phượng Hoàng kia, rồi nàng bỗng trợn to hai mắt, ở trong Tu La tràng, tất cả xương cốt máu thịt vỡ nát bắn tung tóe của Lý Thanh Sơn đều hóa thành ngọn lửa, tụ lại một lần nữa rồi hóa thành thân thể của hắn.
Lý Thanh Sơn cũng trợn to hai mắt, nhìn hai cánh tay hoàn hảo không chút vết thương của mình bằng vẻ mặt quái lạ, cảm giác toàn bộ thương thế trên người cũng khôi phục hoàn toàn.
Hóa ra thần thông thứ hai của Phượng Hoàng vẫn là Phượng Hoàng Niết Bàn! Hơn nữa không cần biến thành trứng đau hết cả “trứng”, mà là hồi sinh tại chỗ một cách nghịch thiên!
…