Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1672. Trở Nên Mạnh Mẽ

Lý Thanh Sơn cũng chấn động, chẳng lẽ cái này chính là: tin Ngưu ca, sẽ bất diệt!

Tuy rằng cũng không phải là sống lại tại chỗ với trạng thái đầy máu! Dù sao yêu khí cạn kiệt cũng không thể bỗng dưng bổ sung lại, nhưng từ từ đã đã, yêu khí không nên tính là máu, mà thương thế trên người hắn thì đã khôi phục hoàn toàn, cũng nên tính là đầy máu. Hơn nữa, ngay cả sự uể oải về mặt tinh thần cũng bị quét sạch sành sanh, ma tính còn sót lại của Cùng Kỳ cũng bị thanh trừ triệt để ra ngoài, trạng thái trở nên vô cùng tốt.

“Này mẹ kiếp đúng là sống lại tại chỗ với trạng thái đầy máu luôn!”

“Thanh Sơn, ngươi không sao chứ!”

Tiểu An lập tức tiến vào trong Tu La trận, thân thiết nói.

Lý Thanh Sơn khôi phục hình người, ôm nàng vào ngực rồi cười to và nói:

“Ta cảm thấy rất khỏe mạnh, nhờ có Thiên Long Thiện Xướng của ngươi đó!”

Không còn cây gậy khuấy phân Cùng Kỳ, chỉ còn lại ma tính của Ngưu Ma và Hổ Ma nên khá dễ để bình ổn. Mà thần tính của Phượng Hoàng đã trở nên mạnh hơn, Trấn Ma Đồ Lục cũng lớn mạnh vượt bậc nên sự cân bằng lại trở nên càng vững chắc hơn. Cho dù Cùng Kỳ lại tặng một phần hậu lễ nữa cho hắn thì cũng sẽ không chật vật nữa.

Tuy rằng vẫn không thể giúp Hổ Ma đột phá đến tầng thứ năm nhưng cũng đã đạt đến đỉnh phong của tầng thứ tư. Lý Thanh Sơn cảm thấy chỉ cần chiến một trận mà sức mạnh đôi bên ngang nhau thì có thể tuyên bố đột phá rồi.

Ngưu Ma biến cũng thuận theo đó mà được cường hóa hơn một chút, ngược lại thần tính của Linh Quy đã bị ma tính ăn mòn, nhưng đây lại không phải vấn đề mà niết bàn có thể giải quyết, cần phải tiêu tốn thời gian để điều trị khôi phục.

Tiểu An nghe Lý Thanh Sơn miêu tả xong thì gật đầu nói:

“Quả nhiên là thiên phú thần thông cực mạnh, tương đương với việc có thêm một cái mạng. Nhưng cũng có rất nhiều nhược điểm, ngươi không được ỷ lại việc có thần thông này mà liều mạng với người ta.”

“Đương nhiên, nếu đối đầu với đối thủ như Mặc Hải Long Vương thì cũng chỉ là phiền hắn giết thêm một lần. Hơn nữa, sau khi niết bàn sống lại thì cũng cần tốn thời gian dài dằng dặc để khôi phục. Chẳng qua, tuy không phải mười phân vẹn mười nhưng vẫn có thể được gọi là thần kỹ như cũ. Nếu đối đầu với đối thủ ngang ngửa nhau, hoặc đối thủ mạnh hơn ta một bậc, chỉ cần chờ sau khi đối phương dốc hết toàn lực, không tiếc bất cứ giá nào mà giết ta thì sau đó sống lại trong chớp mắt. Tưởng tượng xem đối phương sẽ có vẻ mặt gì, ha ha!”

Tất nhiên Lý Thanh Sơn biết được khuyết điểm của thần thông, nhưng cũng không tự coi nhẹ. Phượng Hoàng Niết Bàn ban đầu chỉ có thể dùng để thoát thân hoặc là tu hành, mà hiện tại đã có giá trị chiến đấu chân chính, có thể làm lá bài tẩy mang tính then chốt, giá trị không gì sánh nổi.

Tiểu An sà vào lòng hắn, cánh tay nhỏ bé mềm mại ôm lấy cổ hắn rồi nghiêng mặt nhìn hắn, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong lòng Lý Thanh Sơn cũng nảy sinh chút khác thường, thầm nghĩ:

“Xem ra vẫn bị ma tính ảnh hưởng, phải nhanh chóng giải quyết vấn đề của Linh Quy mới được.”

Thế là hắn thả Tiểu An ra, nói rằng:

“Cho ngươi xem cái này.”

Lý Thanh Sơn lùi về sau vài bước, tỏa ra ma khí cuồn cuộn, ngưng kết thành giáp ma đen đỏ mới tinh.

Giáp ma biến lớn vô cùng, không bao vây chặt chẽ quanh thân nữa mà trở nên đơn giản hơn nhiều, do các bộ phận là mũ sắt, giáp vai, giáp ngực, giáp cánh tay, quần giáp, ủng chiến tạo thành.

Rũ mắt nhìn lại cảm thấy đơn sơ hơn nhiều, nhưng bất kể là sừng trâu trên mũ giáp, hay là đầu hổ trên giáp ngực đều hiện ra một loại vẻ đẹp hoang dã cổ xưa, ẩn chứa sức mạnh hơn hẳn lúc trước.

Trong những lần vỡ nát rồi ngưng tụ, Phản Ma Kiếm cũng được, Thương Hải Châu cũng tốt, chung quy tất cả các tạp niệm đều bị vỡ nát, hiện tại ma tâm thuần túy hơn bao giờ hết, cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Còn nữa!”

Thân thể Lý Thanh Sơn bành trướng, lại hóa thành thân thể yêu ma cao to như núi cao, giáp ma cũng theo đó mà biến lớn, nhưng vẫn bao trùm chặt chẽ trên người hắn, chỉ là đã trở nên đơn giản hơn, bảo vệ những chỗ hiểm trên người, nhưng vẫn có sức mạnh bổ sung chân thực.

Điều này cũng là nhờ lần Phượng Hoàng Niết Bàn này, Phượng Hoàng Niết Bàn lần trước chỉ chú trọng điều hòa bốn loại thần ma biến hóa, sau đó mới dẫn ma tâm vào trong cơ thể. Mà lần niết bàn này lại dung hợp các loại sức mạnh trong cơ thể vào một lò, giúp chúng trở nên ngày càng ăn khớp hơn.

Vốn khi thực lực yêu tu tăng cao thì nhân tu sẽ trở nên vô cùng yếu, tăng cao thực lực tổng thể cũng cực kỳ có hạn, trong chiến đấu mang tính then chốt thì gần như không giúp đỡ được gì. Việc duy trì thân phận Lý Thanh Sơn này càng ngày càng không có ý nghĩa, hình như chỉ còn dư lại ràng buộc về tình cảm.

Hiện tại, cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng có thể ghi nhận giá trị của nhân tu, tuy rằng không sánh được với thân thông đẳng cấp như Thần Ma Cửu Biến, nhưng khi dung hợp hai nguồn sức mạnh với nhau, dù cho chỉ tăng được một phần sức chiến đấu thì cũng đã cực kỳ khó có được. Mà Trấn Ma Đồ Lục không chỉ giúp hắn tăng được một phần thực lực tổng thể.