Luyện đan quan trọng ở việc thuỷ hoả tương trợ, Tiêu Ngọc lô tuôn ra thủy hoả, hai tay nàng xoay tròn, nhét thủy hỏa vào lòng bàn tay, lại dung hợp cùng một chỗ rất kỳ diệu, hóa thành một chùm hỏa vân dần dần tràn ngập lên, bao phủ lấy thân hình của nàng.
Trong vân lô trong cơ thể cũng trào ra hai loại sức mạnh thủy hỏa, hơn nữa còn phun ra thuỷ hoả tinh thuần hơn Tiêu Ngọc lô rất nhiều, cũng tự nhiên dung hợp cùng một chỗ, nhanh chóng luyện hoá Đạo Hành đan.
Đừng nói là người tu hành tầm thường không làm được, cho dù có thể làm được cũng không thể như vậy, dược lực mãnh liệt lập tức tràn ngập tứ chi bách hài, cho dù là người hoá thành ngọc thạch vững chắc cũng gần như muốn bị căng bạo.
Thật sự phải thừa nhận loại phương thức tu hành này rất thống khổ, nhưng dường như nàng thật sự biến thành ngọc thạch vô tri vô giác, vẻ mặt không có chút biến hóa nào, chỉ có lông mi khẽ rung động.
Nàng một lòng đa dụng, vừa khống chế Tiêu Ngọc lô, áp chế dược lực từ bên ngoài vào bên trong, vừa vận chuyển “Vân Lô Thiên Thư” luyện hóa Đạo Hạnh đan, cũng rèn luyện bản thân, đồng thời còn phải điều hòa lực thủy hỏa trong ngoài, nàng không chút do dự đẩy tốc độ tu hành đến cực hạn.
Nếu có một bước không cẩn thận, sẽ có nguy cơ nổ lò. Lúc đó, sẽ không chỉ là Tiêu Ngọc lô nổ tung mà còn cả vân lô trong cơ thể nàng. Đây không phải là nàng nóng lòng đột phá Thiên Kiếp lần hai, mà là tu hành Vân Lô Thiên Thư nhất định phải mạo hiểm.
Lịch sử Cửu Châu mênh mông như biển khói, công pháp cao cấp từ trên trời lưu truyền vào không chỉ có một loại “Vân Lô Thiên Thư”, sở dĩ không lưu truyền ra đương nhiên là vì sau khi người tu hành đạt được đều coi như báu vật mà không chịu truyền ra ngoài, cũng bởi vì độ khó tu hành của nó không phải lớn bình thường, yêu cầu đối với thiên phú không phải cao bình thường. Cho dù tư chất may mắn phù hợp, bài trừ mọi khó khăn, cũng phải mạo hiểm rất lớn, không biết có bao nhiêu thiên tài chết ở trên mặt này.
Không biết có phải từ lúc cứu trị Sở Thiên hay không, bị hắn nhìn ra gì đó nên nói “Vân Lô Thiên Thư” này cực kỳ phù hợp nàng, tu hành tiến cảnh rất nhanh, đương nhiên cũng nhờ có lượng tài nguyên khổng lồ Lý Thanh Sơn cung cấp, chỉ riêng viên Đạo Hành đan mười năm lấy từ Vạn Độc giáo tới này, đã là có thể gặp mà không thể cầu.
Trong động không biết năm tháng, nhật nguyệt thay đổi liên tục, thời gian trôi qua, không biết đã qua bao lâu.
Một tiếng sấm rền từ chân trời xa xa truyền đến, nàng mở hai mắt ra:
“Cuối cùng...cũng tới rồi!”
…
Từ hướng nam của bờ biển Nam Hải hơn một vạn tám ngàn dặm, có một hòn đảo lớn diện tích rộng lớn, hẹp dài ngay ngắn, tựa như một chiếc tàu khổng lồ trên biển, tên là “Đảo Cự Hạm”, ba ngọn núi trên đảo được sắp xếp song song, ở giữa lớn mà hai bên nhỏ, giống như cánh buồm của chiếc tàu khổng lồ, phân biệt tên là Đại Vân Phàm sơn, Trung Vân Phàm sơn, Tiểu Vân Phàm sơn.
Trên ba núi có vạn gian cung điện, được xây dựng theo phong cách kiến trúc độc đáo của Nam Hải, tráng lệ hào phóng, ân hiện trong mây mù lơ lửng, tựa như phủ đệ tiên nhân, chính là nơi đạo tu hành của Vân Phàm tông là tông môn đệ nhất Nam Hải.
Hai cây cầu đá trắng dài như cầu vồng xuyên qua mây, nối liền ba ngọn núi, nếu gió biển thổi tan mây mù, đứng ở đầu cầu sẽ có thể quan sát vạn hộ nhân gian phía dưới - nhà cửa xếp chồng lên nhau, đường phố thật dài, người đi đường qua lại, tràn ngập khí tượng nhân gian hồng trần vạn trượng.
Dòng người bắt đầu đi ra ngoài thành, tụ tập trên một bãi cát rộng bao la ở phía nam của đảo, một mảnh đông đúc giống như ổ kiến nổ tung, không biết tụ tập bao nhiêu vạn người, nhìn ngóng đến nơi sâu trong biển lớn, từng đội binh lính duy trì trật tự. Giữa không trung còn cò rất nhiều người tu hành bay lơ lửng, không hề che dấu thân hình của mình, ngạo nghễ hưởng thụ sự kính sợ của phàm nhân phía dưới.
Vào tháng Tám có bệnh lên ban đỏ, ngay cả khi thời tiết ở miền Nam nóng bức, nhưng gió biển thổi hiu hiu cũng làm cho mọi người cảm thấy mát mẻ. Mặt trời dần dần chìm xuống mực nước biển, giống như một vòng hồng ngọc, chiếu rọi biển trời ánh lên một mảnh đỏ cam, cảm giác mát mẻ càng tràn ngập.
Gió biển êm đềm, từng đợt sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào bờ biển.
Cảng đậu rất nhiều thuyền lớn thuyền nhỏ, xếp hàng ngay ngắn từ thuyền to lớn đến thuyền tam bản, cái gì cần có đều có, tất cả đều nhấp nhô theo sóng biển.
Lúc này, còn có một vài chiếc thuyền từ ngoài biển đi tới, nháo nhác tìm kiếm vị trí dừng chân, hiển nhiên người tụ tập ở đây không chỉ là người trong Tam Phàm thành. Nơi đây ồn áo náo nhiệt bằng tiếng địa phương của mình, nói chuyện với người khác nếu không quát lên thì không nghe được gì cả, càng ngày càng ầm ĩ vang trời.
“Mẹ ơi, năm nay sao lại nhiều người thế!”
“Năm nào mà giao nhân Hải thị không nhiều người chứ?”
“Nhưng năm nay là nhiều quá mức rồi!”
“Ngươi vẫn còn quá trẻ! Xuỵt, ta nói cho ngươi biết, giao nhân mới đánh bại hoả nhân phương bắc, năm nay chắc chắn mang tới rất nhiều đồ vật!”
“Ngươi nói cái gì cơ? Ta không nghe thấy gì cả!”
...