Phía sau bãi cát là một ngọn đồi, bốn phía đều bị vây kín, phàm nhân không được tới gần, trên một tòa đài cao hùng vĩ, chín chín tám mươi mốt mặt cánh buồm trắng phấp phới, ở giữa sắp xếp rất nhiều chỗ ngồi.
Một lão giả tóc trắng như tuyết ngồi ở chủ vị, môn nhân đệ tử chia ra hai nhóm trái phải, chính là Vân Phàm Tông tông chủ Kê Trường Phong dẫn theo đệ tử cả nhà chờ ở đây.
Kê Trường Phong nhìn ra biển sâu, tuy là ngồi yên không nhúc nhích, nhưng lại làm cho người ta có cảm giác bồng bềnh muốn bay.
“Phụ thân, giao nhân này tới thì tới. Ngài cần gì phải đích thân nghênh đón!”
Một thanh niên tuấn tú bên cạnh lão giả, bất bình nói.
“Khinh Vũ, năm nay có thể Giao Nhân Vương sẽ tới.”
Kê Truyền Phong quay đầu qua, đối xử phá lệ ôn hoà với ấu tử thiên tư bất phàm này.
“Giao Nhân Vương!”
Kê Khinh Vũ lắp bắp kinh hãi, những năm trước, giao nhân Hải thị bình thường đều là giao nhân trưởng lão dẫn đội, không ngờ lần này lại là Giao Nhân Vương đến.
Mặc dù Vân Phàm tông là một trong những đại tông môn hiếm hoi trên các đảo Nam Hải, có đại tu sĩ được xưng là “Trường Phong Vương” Kê Trường Phong tọa trấn, xem như là thủ lĩnh của các phái Nam Hải, nhưng bàn về thực lực còn xa mới có thể chống lại vương đình Giao Nhân.
Hơn nữa, Vân Phàm tông cô độc ở trên Nam Hải, không bị vương triều Đại Hạ kìm hãm, cũng không được bảo vệ, cho dù bị diệt cũng không ai để ý tới, cho nên việc qua lại thân thiết với giao nhân là hết sức quan trọng.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy lễ nghĩa này quá nặng, làm mất đi thân phận “Trường Phong Vương”.
“Phụ thân cứ đến Vân Phàm sơn chờ là được rồi, đợi Giao Nhân Vương tới rồi lại đi ra nghênh đón cũng không muộn.”
“Vị Diệp đạo hữu kia của Kiếm Các cũng truyền tin, nói sẽ dẫn theo đệ tử đến đây.”
Ánh mắt Kê Trường Phong thâm sâu, nếu chỉ là Giao Nhân Vương đến đây, cũng coi như quen biết lẫn nhau, không cần lễ nghi như thế.
“Chủ nhân Kiếm Các!”
Kê Khinh Vũ càng giật mình, tuy là Nam Hải Kiếm Các cũng ở trên Nam Hải, nhưng vị trí địa lý tương đối gần cương vực Cửu Châu, hơn nữa rất ít giao tiếp với các phái Nam Hải, cho nên ở Nam Hải thường bị nhận là tông môn Vụ Châu.
Kiếm tu không để ý lắm đến vật bề ngoài, giao nhân Hải thị cũng không quan trọng như vậy, các đời chủ nhân của Kiếm Các đã nhiều năm như thế, vị “Diệp các chủ” này vẫn là người đầu tiên đến tham gia giao nhân Hải thị, không biết có mục đích gì.
Kê Trường Phong nói tiếp:
“Còn có Vạn Độc lão tổ ở Nam Cương, đại quản gia Bắc vương phủ, cùng với...một Bạch Ưng thống lĩnh.”
Kê Khinh Vũ đã giật mình nói không nên lời, mặc dù Vạn Độc giáo cách đây mấy vạn dặm, nhưng danh tiếng của Vạn Độc lão tổ vẫn rất vang dội, Đại quản gia của Bắc vương phủ tuy là không có tu vi ba lần Thiên Kiếp, nhưng giá trị xuất hiện ở đây tuyệt đối không dưới một đại tu sĩ.
Mặc dù giao nhân Hải thị là một sự kiện trọng đại của đạo tu hành Nam Hải, nhưng đối với nhân vật này mà nói, căn bản không có bao nhiêu thứ để mắt tới, giao dịch trao đổi đều ở trong vòng tròn nhỏ cùng cấp bậc, căn bản không cần phải xuất đầu lộ diện, lúc này giao nhân Hải thị hình như rất không tầm thường.
Nhưng Bạch Ưng thống lĩnh thì tính là chuyện gì xảy ra? Chỉ có điều, lần này cũng có không ít tu sĩ Kim Đan vượt qua hai lần Thiên Kiếp đi tới giao nhân Hải thị, đạo tu hành Nam Hải chưa bao giờ được gặp những tay sai triều đình cấp bậc này.
“Chẳng trách phụ thân lại trang trọng như thế, những tiền bối này đều không thể tiếp đón chậm trễ, nhưng Bạch Ưng thống lĩnh này...”
“Bạch Ưng thống lĩnh tên là Lý Thanh Sơn, là nhân vật mới quật khởi của Nam Cương, trước mắt đã chiếm giữ Dã Nhân sơn, được xưng là Dã Nhân Vương.”
“Dã Nhân Vương?”
Hề Khinh Vũ lập tức muốn bật cười, một Bạch Ưng thống lĩnh cũng dám xưng vương! Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Kê Trường Phong, hắn mới vội vàng thu lại nụ cười.
“Tên gọi là Lý Thanh Sơn, ngươi tuyệt đối không được xem thường người này, hắn đến từ phương Bắc của Thanh Châu, mới vài năm ngắn ngủi đã quét sạch các tông môn ở Nam Cương, dùng Huyết Thệ Thư ràng buộc triệu tập một đám thủ hạ. Vạn Độc giáo cũng chịu thiệt thòi lớn ở dưới tay hắn, các môn nhân đệ tử tử thương gần như không còn, Vạn Độc lão tổ cũng không làm gì được hắn. Nghe nói, Bắc Việt vương phủ còn có lòng phong hắn làm thượng khanh nhưng lại bị hắn từ chối rồi.”
Kê Trường Phong nói, tuy Bắc Việt vương phủ cũng từng có ý phong hắn làm thượng khanh, nhưng hắn không muốn dính vào phân tranh trên con đường tu hành ở Cửu Châu nên đã từ chối, thế nhưng Lý Thanh Sơn này lại hết sức làm cho hắn không thể nào nhìn thấu.
“Vậy hắn còn dám đến! Hắn không sợ Vạn Độc lão tổ sao?”
Kê Khinh Vũ lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, Lý Thanh Sơn này thật đúng là không phải hạng người tầm thường, dựa vào tu vi Thiên Kiếp thứ hai lại dám kết tử thù với Vạn Độc lão tổ, hơn nữa còn không sợ hãi chạy đến giao nhân Hải thị, rốt cuộc là không sợ chết hay là tài cao lớn mật?