“Đại động chủ Dã Nhân sơn - Vu Vô Phong, vốn là đại sư huynh của Nam Hải Kiếm Các, bây giờ lại bị Huyết Thệ Thư kìm hãm, làm nô lệ dưới tay Lý Thanh Sơn...Đúng rồi, hình như Lý Thanh Sơn kia cũng trạc tuổi ngươi, vẫn chưa tới bốn mươi tuổi, không đến ba mươi tuổi đã vượt qua Thiên Kiếp lần hai.”

Trong lòng Kê Trường Phong suy đoán, lần này Vạn Độc lão tổ đến đây rất có thể là vì đối phó với Lý Thanh Sơn, chỉ e chủ nhân Kiếm Các cũng không phải vì giao nhân Hải thị mà là vì cứu viện đệ tử nhà mình, chẳng lẽ Lý Thanh Sơn dựa vào chuyện này mới không sợ hãi, vậy thì đúng là nghĩ đại tu sĩ quá đơn giản rồi.

Tính tình Diệp Đoạn Hải rất cứng rắn, sao có thể bị uy hiếp dễ dàng như vậy, đến lúc đó, còn chưa biết là ai uy hiếp ai. Nhưng cũng chưa biết đâu được, nghe nói Vu Vô Phong đã tiếp cận Thiên Kiếp lần ba, trên tay còn nắm giữ pháp bảo Bạch Hồng kiếm, một truyền nhân như vậy, Nam Hải Kiếm Các cũng không thể không quan tâm.

Kê Khinh Vũ mở to hai mắt, hắn tu hành đạo ở Nam Hải cũng được coi là thiên tài có chút danh tiếng, nhưng tu vi cũng chỉ mới là Trúc Cơ hậu kỳ, còn chuẩn bị tích lũy thêm một hai chục năm nữa mới thử đột phá Thiên Kiếp lần hai. Nếu đem so sánh, Bạch Hồng kiếm chủ Vu Vô Phong mới được xem như đại thiên tài thanh danh hiển hách, lại bị Lý Thanh Sơn chế trụ làm nô bộc làm tôi tớ, đây là sức mạnh cỡ nào chứ.

Thấp thoáng hiểu được ý của Kê Trường Phong, nước trong này quá sâu, cũng không phải chuyện hắn có thể tham gia, hễ là nhân vật được điểm đến, cho dù hắn là ái tử của Trường Phong Vương cũng tuyệt đối không nên đắc tội.

“Phụ thân, con hiểu rồi.”

Mặc dù trong lòng Kê Khinh Vũ có chút không phục, nhưng cảnh giới chênh lệch lại là thật.

Ánh mắt của Kê Trường Phong lại quét một vòng trên đài cao, âm thanh cuộc đối thoại vừa rồi tuy là không lớn, nhưng lại không có ý giấu diếm, với tai thính mắt tinh của người tu hành thì mỗi một câu nghe rõ ràng, bọn họ lần lượt lộ ra vẻ nghiêm nghị, thiếu đi vài phần kiêu căng của chủ nhân.

Kê Trường Phong khẽ gật đầu, trong lòng lại thở dài, nếu trong Vân Phàm tông có thể có một Lý Thanh Sơn thì tốt rồi, bây giờ, trong số đệ tử môn nhân, hoàn toàn nhìn không ra ai mà tương lai có thể kế thừa y bát của hắn.

Nói đến kết cục, Cửu Châu mới là căn cơ của phương thế giới này, ít nhất là gốc rễ của đạo tu hành nhân loại.

Tuy là Nam Hải rộng lớn, chi chít khắp nơi trên đảo cũng có không ít người tu hành, nhưng người có thể đạt tới cảnh giới của hắn lại như lông phượng sừng lân, trái lại, trong biển sâu Thủy tộc yêu vương lại có không ít. Hình thức hoàn toàn trái ngược với Cửu Châu, thế lực dị nhân và Yêu tộc hơn xa thế lực của nhân loại.

Đây cũng là tình huống không thể tránh khỏi, không giống như giao nhân và Thủy tộc trời sinh đã lấy biển làm nhà, nhân loại vẫn phải đặt chân lên mặt đất, không có hàng tỷ chúng sinh thì đâu có ngàn vạn người tu hành.

Mặc dù diện tích các đảo Nam Hải rộng lớn, thành thị thậm chí quốc gia đều có rất nhiều, nhưng nhân khẩu lại vô cùng có hạn, thường thường vất vả kinh doanh rất nhiều năm, một trận gió bão lớn lại có thể giết trăm vạn người, những người tu hành thì còn có thể ngăn cản những thiên tai này, nhưng nếu gặp phải một yêu vương nào đó muốn đổi khẩu vị, lập tức sẽ là họa diệt môn, cho dù là một vài yêu soái ra tay, số người tu hành có thể ngăn cản cũng không nhiều.

Đương nhiên, người tu hành vận khí xấu như vậy thật ra cũng không nhiều, Thủy tộc đã quen ăn cá tôm rồi, cũng chưa chắc nguyện ý đổi thành ăn thịt người.

Nam Hải thật sự quá rộng lớn, hải đảo phân bố cũng quá rộng, cũng không có nhiều tranh chấp như vậy, người tu hành bình thường vẫn có thể sống tương đối an bình, tùy tiện chiếm giữ một hòn đảo nhỏ là có thể tu hành, tự mình tự túc vẫn không khó, cho nên ẩn tu tán tu rất nhiều.

Nhưng lại phải đối mặt với một vấn đề khác, tài nguyên quá mức khan hiếm, trao đổi quá mức thiếu thốn, quá trình đạo tu hành phát triển không thể nào so sánh với Cửu Châu.

Nam Hải Kiếm Các vẫn duy trì liên lạc với Vụ Châu, không ngừng tranh giết với Vạn Độc giáo, thoạt nhìn là một loại hao tổn vô vị, nhưng truyền thừa của mỗi một đời chủ nhân Kiếm Các chưa bao giờ xuất hiện ngắt khúc.

Kê Trường Phong cân nhắc, ánh chiều tà cuối cùng cũng sắp tan đi, bỗng nhiên tâm niệm vừa động, đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía sâu trong biển rộng:

“Tới rồi!”

Gió biển đột nhiên khuấy động, biển lớn dập dềnh.

Cuồng phong cuốn theo sóng biển đánh về phía bờ biển, thuyền cảng ở trong sóng lớn xóc nảy giãy dụa, thuyền lớn miễn cưỡng còn có thể duy trì thăng bằng, một vài thuyền nhỏ thì trực tiếp bị đánh lật, khiến đám người cả kinh từng trận kêu lên:

“Ôi chao, thuyền của ta!”

Nhưng rất nhanh không còn ai nghĩ đến chuyện thuyền nữa, gió thổi càng thêm mãnh liệt khiến người ta không thể đứng vững, đám người giống như sóng lúa ngã về phía sau.

Sóng biển trở nên lớn hơn, hết đợt này đến đợt khác, dời núi lấp biển đẩy qua, giống như sóng thần, rất nhiều quỷ xui xẻo tới gần bờ biển thì bị cuốn vào sóng lớn, chết oan uổng.

Từng đoàn máu tươi tràn ngập ra, từng con cá mập đầu hổ bơi lội giữa sóng biển.

Sóng lớn đánh tới, người trên bãi biển nhao nhao chạy về phía sau, xô xô đẩy đẩy, giẫm đạp lẫn nhau, tiếng kinh hô cùng tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, còn xen lẫn tiếng khóc của trẻ nhỏ, loạn thành một đống.

“Phụ thân!”

Kê Khinh Vũ nhíu mày, các môn nhân khác cũng lộ vẻ khó chịu, mặc dù chết mấy phàm nhân không đáng gì, nhưng thật sự không cho Vân Phàm tông mặt mũi quá rồi.