Trước kia, mỗi lần Hải thị đều sẽ có phàm nhân chết, nhưng sẽ không có sóng to gió lớn như vậy, cũng sẽ không có hỗn loạn lớn thế này.

“Giao Nhân Vương xuất hành, tự có sóng gió đi theo!”

Kê Trường Phong giơ tay lên ý bảo Kê Khinh Vũ bình tĩnh đừng nóng nảy, trên mặt còn nở nụ cười. Trong lòng hơi tức giận, cũng không phải vì giao nhân mà là vì những phàm nhân hắn trị hạ.

Phàm nhân trong Tam Phàm thành này đúng là dưới sự bảo hộ của Vân Phàm tông được yên ổn quá lâu rồi, lần này lại có nhiều người không liên quan đến xem náo nhiệt như vậy, thật sự cho rằng người đông thế mạnh thì có thể không cố kỵ sao?

Coi giao nhân bá chủ Nam Hải là dị tộc vây xem thì thôi đi, biết rõ giao nhân sắp tới, vậy mà còn có người dám bàn luận về mùi vị thịt giao nhân. Thậm chí miệng còn phun ra lời tục tĩu, đúng là không biết tốt xấu. Giao Nhân Vương chỉ phát tác như thế đã xem như khá kiềm chế rồi.

Hắn vì duy trì căn cơ Vân Phàm tông, cũng là sợ tâm tính của các đệ tử môn nhân sai lệch, cũng không hề cổ vũ bọn họ đối đãi vớ phàm nhân giống con kiến con cừu, còn nếu tuỳ tiện làm chuyện ác thì sẽ bị môn quy trừng phạt.

Mà đệ tử Vân Phàm tông phần lớn là đến từ Tam Phàm thành, quan hệ thân tộc có chút phức tạp. Thời gian dài, sự kính sợ của phàm nhân đối với người tu hành cũng không sâu nữa, thậm chí còn có rất nhiều phê bình về phương thức thống trị của Vân Phàm tông, hôm nay cũng nên chịu một chút giáo huấn rồi.

Các giáp sĩ phía dưới bắt đầu phát huy tác dụng, nhưng tỷ lệ nhân số của bọn họ quá nhỏ, nói chuyện căn bản cũng không ai thèm nghe, trực tiếp dùng binh khí duy trì trật tự, không nghe thì chỉ huy sẽ chuôi đao cán thương đập qua, nhưng mấy vạn người loạn lên, nào có dễ dàng áp chế như vậy.

Trên bờ biển, một vài người tu hành muốn ra tay tương trợ, dù sao cũng cùng là nhân tộc, cứ như vậy mà chết vô nghĩa dưới ảnh hưởng của giao nhân nhấc lên, ai mà cảm thấy vui vẻ cho được.

Nhưng khi liếc nhìn lên đài cao, bọn họ đều bỏ đi ý niệm này trong đầu, nếu đông chủ đã không ra tay, những người ngoài như bọn họ mà tuỳ tiện làm thay việc của người khác, nói không chừng sẽ đắc tội với Vân Phàm tông thậm chí là giao nhân, vì một vài tính mạng của phàm nhân, thật sự rất không đáng giá.

Sóng lớn vẫn đang lao tới, rất nhanh, trên bãi cát đã lộ ra một mảng đất trống lớn, đồng thời lại có hàng ngàn người xem náo nhiệt còn đang từ trong Tam Phàm thành xông tới, hoàn toàn không biết trên bãi biển đã xảy ra chuyện gì, cảnh tượng càng thêm hỗn loạn.

“Hả?”

Trong lòng Kê Trường Phong vừa động, ba luồng khí tức từ phương Bắc đang đến, một luồng ma khí lạnh lẽo dẫn đầu đi trước, luồng khí tức thứ hai theo sát phía sau lại là Phật quang ẩn hiện, cuối cùng là một luồng kiếm khí cuồn cuộn, như thể cảnh giới còn cao hơn hai người đi trước, nhưng không biết tại sao lại cam tâm tụt lại phía sau.

Mặc dù ba người này đều là tu vi Thiên Kiếp thứ hai, nhưng khí tức tản ra thì một tu sĩ Kim Đan tu sĩ bình thường còn lâu mới có thể so sánh được, vả lại tốc độ đều nhanh kinh người, trong nháy mắt đã bay đến trên không Cự Hạm đảo.

Phật quang và kiếm khí dừng lại, nhưng luồng ma khí kia lại không hề kiêng kỵ mà lướt qua các môn nhân đệ tử Vân Phàm tông, vô số người tu hành Nam Hải, thậm chí cả tông chủ Kê Trường Phong, hắn từ trên trời giáng xuống, đáp thẳng xuống vịnh biển.

Một nam tử mặc bạch y đứng giữa biển trời, vạt áo tung bay, mái tóc dài xõa tung ở phía sau, tung bay theo gió.

Trong phút chốc, biển lớn nhấp nhô bỗng nhiên bình tĩnh lại, sóng nước không cuồn cuộn nữa.

Thân hình cao lớn của nam tử như thể chắn ngang gió biển, các phàm nhân còn chưa kịp phản ứng, hắn đã mất kiên nhẫn quay đầu lại rống một tiếng:

“Câm miệng!”

Giọng nói như sấm sét nổ tung, ẩn chứa sự uy hiếp cực lớn, đè ép tiếng hô hào của mấy vạn người xuống, tất cả đều kinh hãi tại chỗ, không dám nhúc nhích.

“Hắn là ai!”

Kê Khinh Vũ không khỏi hỏi ra nghi vấn của tất cả người tu hành, ở Hải thị này sắp bắt đầu cuộc gặp mặt giữa “Trường Phong Vương” và “Giao Nhân Vương”, một tên nhóc dám chen ngàng chẳng lẽ chỉ là vì mấy phàm nhân?

......

Một phần suy đoán của Kê Trường Phong không sai, Lý Thanh Sơn quả thật hẹn nhau với chủ nhân Kiếm Các ở đây, đương nhiên không chỉ là một Vu Vô Phong. Tính toán chính xác thời gian bắt đầu giao nhân Hải thị, còn dẫn theo Vu Vô Phong và Tiểu An chạy tới Cự Hạm đảo.

Hắn cách xa vài chục dặm đã nghe được tiếng kêu thảm thiết nên chạy tới xem, sóng lớn cuồn cuộn, mấy vạn người ở đây chen chúc giẫm loạn, mặc dù hắn tự nhận mình không phải hạng người lương thiện gì, nhưng nhấc tay một cái là có thể cứu tính mạng người khác thì tuyệt đối không có đạo lý không cứu.

Hắn không rảnh lo lắng đám người tu hành này đang suy nghĩ cái gì, có lẽ lại là giai điệu phàm nhân như con kiến hôi, một tiếng rống trấn áp tình cảnh, lại nhìn về phía sâu trong biển rộng, hắn cảm giác một luồng khí tức khổng lồ sâu thẳm như biển, từ biển sâu hiện lên.

Đây là khí tức chỉ có vương giả mới có, Như Tâm đoán không sai, Giao Nhân Vương quả nhiên tới.