Biểu cảm của tất cả giao nhân đều trở nên vô cùng kỳ lạ, họ đã tổ chức Hải Thị không biết bao nhiêu lần, còn cần một người ngoài đến giới thiệu sao. Ngươi muốn giới thiệu thì tốt xấu gì cũng phải hỏi thăm đôi chút chứ, Cự Vân Phàm sơn là cái gì?
Bỗng có tiếng hì hì vang lên, thì ra là một nữ giao nhân bật cười ra tiếng. Sau đó nàng lập tức bị Đại Tế Ti trừng mắt liếc nhìn, nên đành vội vàng che miệng lại, nhưng khó nén được ý cười trong mắt:
“Tên nhân loại này thật là to gan, dám ăn nói linh tinh như thế ở trước mặt nữ vương, mặc dù không quá anh tuấn nhưng cũng rất thú vị. Hơn nữa, ngay cả cái tên Cộng Côn dữ dằn kia cũng không phải đối thủ của hắn.”
“Ngài lại nhìn vị kia xem, đó chính là chưởng môn Vân Phàm sơn, được gọi là Trường Phong Vương, sở trường là điều khiển một chiếc cờ Phi Liêm…”
Lý Thanh Sơn nở nụ cười với nữ giao nhân kia rồi lại vươn tay chỉ về đài cao trên bãi cát, khiến khóe mắt Kê Trường Phong co rút một cái. Mặc dù Lý Thanh Sơn không nói cấu hắn một câu nào, ngược lại còn tâng bốc hắn lên rất cao, ví dụ như Trường Phong Vương uy chấn Nam Hải, hay Bắc Việt Vương cũng phải nhường hắn ba phần gì đó...Nhưng hắn vẫn cảm thấy cáu kính không nói nên lời, hận không thể phất cờ Phi Liêm lên thổi bay tên kia trở lại Thanh Châu.
“Lý Thanh Sơn này…”
Kê Khinh Vũ nói không nên lời, vẫn không khỏi cảm thấy khâm phục. Người này có thể cười nói tự nhiên dù đứng trước mặt hai vị vương giả, cùng với vô số tu hành giả và giao nhân Nam Hải, thế mà khí thế cũng không hề rơi xuống hạ phong chút nào, đây đúng là Dã Nhân Vương.
“Câm miệng, chúng ta không cần ngươi giới thiệu, xuống mau!”
Đại Tế Ti giao nhân nổi giận nói.
Lý Thanh Sơn nhìn lướt qua nàng một cái:
“Lúc ta và nữ vương bệ hạ nói chuyện thì những người không liên quan chớ xen miệng vào!”
“Ngươi!”
Kê Trường Phong cảm thấy không thể tiếp tục như thế này nữa nên ho khan hai tiếng, chắp tay nói:
“Cộng đạo hữu, lâu rồi không gặp! Còn có chư vị bằng hữu đường xa mà đến, lão phu không tiếp đón từ xa được, mời nhanh chóng nhập cảng! Còn có vị...tiểu hữu này, cám ơn ngươi đã giới thiệu, phiến phiến là được rồi, đừng để mọi người chờ sốt ruột.”
Hắn hơi do dự, cuối cùng vẫn cho Lý Thanh Sơn một danh xưng “tiểu hữu”, vừa bao hàm ý định đối xử bình đẳng nào đó, nhưng cũng không phải “đạo hữu” ngang hàng ngang vế.
“Lão hữu khách khí rồi, ta cũng nói gần hết rồi, đã không cần ta nữa thì ta cũng xin cáo từ trước.”
Lý Thanh Sơn chắp tay với Kê Trường Phong, mặc dù có chút ngoài ý muốn nhưng cũng đã được mục đích, nhìn thì thấy loại thừa nhận này chỉ là hư danh, nhưng thật ra vô cùng quan trọng, liên quan trực tiếp đến một loạt kế hoạch.
“Không thể không nói, dù đều là vương của bộ tộc này, nhưng lòng dạ của bệ hạ hơn hẳn Chúc Diễm kia.”
“Đợi đã, ngươi từng gặp Chúc Diễm sao?”
Lý Thanh Sơn nói một câu, đang định rời đi thì cuối cùng Cộng Côn vẫn luôn bày ra vẻ lạnh như băng cũng thay đổi sắc mặt.
“Có gặp một lần, đáng tiếc không phải chuyện vui vẻ gì.”
Lý Thanh Sơn nhún vai một cái.
Cộng Côn đăm chiêu như có điều suy nghĩ, nhìn Lý Thanh Sơn một cái thật sâu:
“Lý Tiểu Nhị ngươi cũng ở lại đây đi, nhập cảng cùng với bọn ta!”
“Hết sức vinh hạnh! Nhưng nếu ngài có thể đổi cách xưng hô, ta cũng…”
“Nhập cảng!”
Cộng Côn ra lệnh một tiếng, cá voi xanh to lớn lập tức bơi về phía hải cảng.
Lý Thanh Sơn lắc lắc đầu rồi xoay người tiến tới đầu cá voi xanh to lớn, đứng đón gió.
Giao tiếp với nữ vương giao nhân này suôn sẻ hơn nhiều so với Thôn Hỏa nhân Vương, dị nhân vừa được trời cao ưu ái nhưng cũng chịu ảnh hưởng của thuộc tính bẩm sinh, đặc biệt là bảy đại chủng tộc dị nhân này. Dạ Du nhân âm tính âm tà bí hiểm, Thôn Hỏa nhân hỏa tính nóng nảy dễ tức giận, mà giao nhân thủy tính lại ôn hòa bao dung hơn một chút.
Đương nhiên đó chỉ là tương đối mà nói, tính tình vị nữ vương giao nhân này lạnh lẽo lại trầm lắng tựa như biển sâu, chắc chắn không phải một nhân vật dễ đối phó. Phần lớn là nhờ thực lực và bối cảnh của hắn nên nàng mới bằng lòng bao dung cho sự “vô lễ” của hắn, hơn nữa kết quả của trận chiến với Vạn Độc giáo cũng có tác dụng mang tính quyết định.
Nếu không có thể nàng đã thể hiện một mặt biển rộng điên cuồng thất thường rồi.
…
Nếu lúc trước hắn gặp Chúc Diễm sau trận chiến này thì có lẽ Chúc Diễm cũng không nóng nảy như thế. Nếu hắn vượt qua thiên kiếp thứ ba, Chúc Diễm nhất định sẽ nghe hắn dùng thần mộc Ngô Đồng làm điều kiện trao đổi, dù trong lúc tức giận cũng sẽ không trực tiếp trở mặt.
Nếu hắn đạt đến cảnh giới kia của Đại Dung Thụ Vương thì Chúc Diễm cũng phải suy tính xem có nên giao dịch hay không, dù từ chối thì cũng sẽ khá khách khí, thế hiện ra một bộ mặt khác của Thôn Hỏa nhân tộc.
Nói tới nói lui, kẻ yếu lưỡi xán hoa sen* cũng không sánh bằng cường giả ăn nói linh tinh.
*chỉ việc ai đó rất giỏi ăn nói, lời nói rõ ràng lưu loát.
Một đám tu hành giả lấy Kê Trường Phong dẫn đầu. chỉ thấy Lý Thanh Sơn đạp sóng đạp gió mà tới, chỗ ngồi nghiễm nhiên lại là nơi cao nhất giao nhân, cứ như hắn mới là nhân vật chính của Hải Thị lần này.