“Tên tiểu tử nhà người, đứng trên lưng lão phu thì cũng thôi đi, lại dám đứng trên đầu ta, có biết kính trọng người già không hả?”

Lý Thanh Sơn hơi ngẩn ra, sau đó lập tức hiểu ra là do cá voi xanh to lớn ở dưới chân nói chuyện, thế là không khỏi cười nói:

“Kính trọng người già là ý nghĩ của nhân loại, nếu dùng tuổi thọ để luận bàn cao thấp thì yêu tộc đã đứng đầu chúng sinh rồi. Sao đạo hữu lại chịu đựng để dị nhân điều động, mà không học theo Đại Kình Ngư Vương ngao du biển sâu.”

“Hừ, miệng lưỡi sắc nhọn, đợi đến lúc Hải Thị mở ra thì lão phu phải tranh tài với ngươi, so sức lực một lần!”

Lam trưởng lão không quá cam lòng mà nói.

“Được!”

Trong lòng Lý Thanh Sơn biết có lẽ là do Cộng Uyên ra lệnh, muốn dò xét thực lực chân chính của hắn, chỉ dựa vào hư danh thì không áp chế được nàng. Chẳng qua hắn đã tỏ rõ một chút địch ý đối với Thôn Hỏa nhân tộc, nên nàng không tiện đích thân ra tay. Để cho Lam Kình yêu soái ra tay mà cũng chỉ nói là tranh tài, chứ không phải đối nghịch.

“Hừ, vậy thì thử xem! Còn nhỏ tuổi mà cũng dám trên danh Đại Kình Ngư Vương ở ngoài miệng, ngươi có biết dáng vẻ Đại Kình Ngư Vương như thế nào không?”

Mặc dù bản năng Lam trưởng lão cảm thấy Lý Thanh Sơn khó đối phó, nhưng nghe hắn đáp nhanh chóng như vậy thì trong lòng vẫn run lên.

“May mắn từng được nghe một khúc kình ca.”

“Ồ, ngươi thật may mắn.”

“Ngươi cũng may mắn!”

“Hừ, đương nhiên ta đã từng nghe kình ca rồi!”

“Ta cũng đâu nói chuyện này.”

“Thế là chuyện gì?”

“Là chuyện gặp được ta.”

“Vậy mà tính là may mắn gì?”

“Sau này ngươi có thể nói với người khác rằng từng được cõng ta, còn tán gẫu với ta, người khác nhất định sẽ khen ngươi một câu, thật may mắn!”

“Thằng nhóc thối, dám đùa giỡn ta hả, có tin bây giờ ta ném ngươi xuống không!”

“Ai đùa giỡn ngươi chứ, ta nói thật đó.”

“Nghiêm túc…”

Lam trưởng lão hơi sửng sốt, vì hắn nghiêm túc như đang nói một sự thật hiển nhiên sẽ xảy ra, tựa như chuyện mặt trời mọc đằng đông lặn đằng tây, hay thủy triều lên xuống trên biển rộng vậy:

“Ôi! Suýt chút nữa bị ngươi dọa rồi, nhóc con nhà ngươi chờ đó cho ta!”

Lý Thanh Sơn cười ha hả, tiếng cười vang vọng toàn bộ vịnh. Vì hắn và Lam trưởng lão truyền âm nói chuyện với nhau nên tất cả mọi người đều không biết hắn đang cười cái gì, ai nấy cũng nhìn hắn đầy kinh ngạc, không biết hắn cười chuyện gì.

Khi bầy cá voi tới gần biển thì sắc trời đã tối hoàn toàn, bầu trời sao trên biển vô cùng sáng lạn, từng đám mây lớn tựa như những hòn đảo trên biển sao, chốc chốc lại che khuất mặt trăng, tạo nên một vùng tối tăm.

Trên bờ biển hay thậm chí toàn bộ Tam Phàm thành đều không có một ánh lửa nào, do tính cách giao nhân ghét lửa, châm lửa ở ngay trước mặt giao nhân là một loại bất kính. Lúc đầu chỉ người tham gia Hải Thị không được làm vậy, sau đó trên Cự Hạm đảo cũng hình thành nên truyền thống này luôn. Mỗi khi đến lúc diễn ra Hải Thị là toàn bộ đảo đều không được dùng lửa.

Nhưng bên trong vịnh lại là một vùng sáng lấp lánh, có một đàn cá biển bơi qua bơi lại trong làn nước trong suốt màu xanh đậm. Toàn thân chúng tỏa ra ánh sáng rực rỡ màu xanh nhạt, ngàn vạn con sứa cũng tỏa ra tia sáng màu xanh thăm thẳm, chìm nổi trong nước biển. Ngoài ra còn có cả quái ngư với cái đầu mọc ra xúc tu, còn có con tôm như đom đóm, bơi lượn qua lại lấp lánh tựa như gắn một ngôi sao vào trong nước biển, chiếu rọi biển rộng cực kỳ mỹ lệ.

Mà trên lưng con cá voi càng chói mắt hơn, đó là những viên minh châu trang hoàng lộng lẫy cho biển sâu ở trong chiếc giỏ được làm từ san hô và hải tảo, tản ra ánh sáng trắng tinh ôn hòa, còn có những chuỗi ngọc năm màu, đua nhau khoe sắc. Thứ hấp dẫn người ta nhất là một núi san hô to cỡ một ngọn núi giả, không ngừng biến ảo màu sắc khiến cho người ta hoa mắt.

Những con cá voi to lớn như đang gánh vác trân bảo của toàn bộ thế giới, tranh giành với mặt trăng và ngôi sao trên bầu trời.

Trên mặt biển cũng có từng làn mây mù bay lên, nhóm giao nhân cưỡi mây đạp gió, chuyển những món hàng biển lách cách đầy trên lưng cá voi sang đám mây mềm mại, sau đó trôi về bãi cát theo gió biển. Mặc dù giao nhân có thể biến ra đôi chân, nhưng đa số họ đều không quen cảm giác đuôi cá tách ra.

Đệ tử Vân Phàm tông tiến lên tiếp nhận, phụ trách phân loại và kê khai hàng hóa vào trong sổ, sau đó lại chuyển đến Thiên Nhai Hải Các trên Tiểu Vân Phàm sơn, để mọi người lựa chọn.

Những cái hấp dẫn sự chú ý của mọi người nhất lại là những nữ giao nhân xinh đẹp kia, mỗi nàng ấy đều là mỹ nhân do tạo hóa ban tặng, những mỗi người đều có vẻ đẹp riêng. Không nói đến lễ pháp nhân gian, nói cười không kiêng dè, nhưng không có cảm giác phóng đáng mà có vẻ cực kỳ thuần khiết.

Bên dưới mây mù vờn quanh, trong bảo quang chiếu rọi, vịnh này như thể trở thành tiên cảnh. Đừng nói đám phàm nhân nhìn đến sững sờ, dù cho là tu hành giả thì cũng không thể rời tầm mắt.

Lý Thanh Sơn quen nhìn cảnh đẹp mà cũng phải than thở theo, đám dị nhân từng tự xưng “thần nhân” vào thời thượng cổ thật sự không phải là mèo khen mèo mèo dài đuôi, họ thật sự giống như thần nhân ở trong mắt phàm nhân!

Đặc biệt là những bộ tộc như Dạ Du nhân, Thôn Hỏa nhân và giao nhân, họ bẩm sinh đã có sức mạnh và tuổi thọ vượt xa phàm nhân thì thôi đi, ngay cả vẻ ngoài cũng đều hoàn mỹ đến rối tinh rối mù, có thể khiến người ta không thấy những đặc thù dị tộc kia, thậm chí còn biến thành một kiểu phong tình đặc biệt. Dù mỹ nữ nhân loại có thể sánh với họ về vẻ ngoài, nhưng về mặt khí chất thì vẫn thua kém trăm triệu lần.