Nếu bàn về giá trị thì những nữ giao nhân này đúng là “hàng hóa” quý giá nhất ở đây, nếu bán một nữ giao nhân đến Long Châu thì giá trị chắc chắn lớn hơn hàng hóa mà một con cá voi vận chuyển.
Nước mắt của các nàng có thể hóa thành giao châu quý giá, đôi mắt của các nàng có thể chế tạo thành Ngưng Bích Châu giá trị liên thành, vảy của các nàng là dược liệu quý giá, ngay cả đuôi cá của các nàng cũng là mỹ vị tối cao, là món ăn không thể thiếu trong thịnh yến của Hoàng đình.
Vì để được nếm món thịt giao ngon nhất mà một vài thực khách sành điệu nhất đã giam cầm nữ giao nhân trên mâm gỗ đặc chế, sau đó lại dùng băng đao cực sắc bén cắt từng miếng thịt cực kỳ mỏng, không thêm bất kỳ gia vị gì mà ăn ngay lập tức. Băng đao tỏa ra khí lạnh sẽ đông cứng vết thương, không để chảy máu.
Nữ giao nhân buộc phải tỉnh táo, không chỉ phải chịu nỗi khổ lăng trì mà còn phải chịu sự thống khổ to lớn về mặt tinh thần. Những tiếng khóc thảm thiết tuyệt vọng hòa vào tiếng nước mắt rơi lên mâm ngọc, đó là bản nhạc đẹp nhất thế gian. Sau đó lại thưởng thức thân thể và dung nhan tuyệt đẹp của các nàng, để thực khách có được nhiều tầng thưởng thức về vị giác, thính giác và thị giác, món ăn này tên là “Minh Nguyệt Lưu Châu”.
Lúc đó Lý Thanh Sơn nghe xong mà không khỏi cảm khái:
“Nếu không có tâm địa sắt đá thì sao mà ăn được, chớ nói chi là thưởng thức.”
Như Tâm lại nói:
“Đồng loại cực kỳ đói bụng còn muốn ăn lẫn nhau, huống chi là dị tộc. Ngoài trừ những chủng tộc Thôn Hỏa nhân, Cự Mộc nhân...không ăn thịt, đám thần nhân thượng cổ cũng có một pháp pháp thuật ăn thịt người đấy! Còn có một loại chuyên ăn hài nhi mới hình thành trong bụng người mẹ, tên là Tử Hà Xa Phu. Đơn giản là thắng làm vua thua làm giặc, cá lớn nuốt cá bé thôi.”
…
Tuy dị nhân và nhân loại đều có một chữ “nhân”, nhưng mối thù hận giữa hai bên cực sâu, vượt xa hơn hẳn yêu tộc ăn thịt người nhiều nhất. Có lẽ là vì yêu tộc ăn mà không nhiều đạo lý như vậy, bị giết bị ăn cũng là tình trạng bình thường.
Điều làm Lý Thanh Sơn ngạc nhiên hơn là thái độ của Như Tâm, có câu nói là một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, nhưng nàng lại lạnh nhạt một cách kỳ lạ đối với giao nhân, dường như không coi mình là giao nhân, đồng thời cũng không coi mình là nhân loại.
Nghĩ tới đây, Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn một vòng trên bờ biển, vẫn chưa phát hiện ra bóng dáng Như Tâm. Họ tách ra hành động, vì thế hiện tại hắn cũng không biết nàng đang ở đâu, chỉ là hắn cũng không lo lắng, có Vạn Độc lão tổ bảo vệ thì chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì.
Mà thời gian giao nhân Hải thị không cố định, ngắn thì một đêm mà lâu thì mấy ngày, e rằng thời gian lần này sẽ khá dài vì Cộng Uyên đích thân tới, thế nên cũng không sợ bỏ lỡ.
“Tiểu tử, đến bờ rồi mà ngươi còn không xuống?”
Lam trưởng lão nổi nóng, còn đong đưa chiếc đuôi tạo nên sóng thần.
Cộng Uyên đã dẫn đầu các trưởng lão xuống khỏi lưng cá voi, giờ đang hội ngộ với Kê Trường Phong ở trên đài cao, thỉnh thoảng hai người đó lại liếc mắt nhìn về phía này.
Hiện tại, trên lưng một con cá voi xanh to lớn chỉ còn mỗi mình Lý Thanh Sơn đứng, dường như đang đợi gì đó.
Hắn nở nụ cười tươi với Kê Trường Phong và Cộng Uyên, sau đó trực tiếp khoanh chân ngồi xuống rồi vỗ vỗ cái đầu bóng loáng của Lam trưởng lão.
“Ngài đừng nóng nảy, ta đợi người mà!”
“Này, tiểu tử nhà ngươi thật sự coi ta là vật cưỡi của ngươi à, mau cút xuống cho ta!”
Nếu không phải Lam trưởng lão sợ quấy nhiễu Hải thị thì hiện tại đã muốn đại chiến ba trăm hiệp với Lý Thanh Sơn rồi.
Họ đang nói chuyện thì có một bóng người bay tới từ chân trời phía Vân Sơn, mục tiêu chính là cái đầu của Lam trưởng lão.
“Ta xem còn ai dám đến, ồ, tiểu nha đầu đẹp ghê!”
Lam trưởng lão kinh ngạc một lúc, quên luôn cả nổi giận, tùy ý để Tiểu An đáp xuống đầu hắn.
“Kia là…”
Trong con ngươi của Kê Trường Phong lóe lên một vệt sáng. Khi còn trẻ hắn cũng chăng hoa khắp nơi, cực kỳ phong lưu. Đến cái tuổi này, tuy đã quăng suy nghĩ này lên chín tầng mây từ lâu, nhưng cũng tự nhận là từng duyệt vô số mỹ nhân, sẽ không có cảm giác kinh diễm gì nữa, vậy mà giờ phút này cũng không khỏi cảm thán trong lòng:
“Không ngờ thiên hạ còn có mỹ nhân như thế, sao mà Cửu Châu nhiều nhân tài vậy!”
Kê Khinh Vũ và đám tu hành gia có tu vi định lực kém càng nhìn đến sững sờ, không thể rời mắt.
Các nữ giao nhân mỹ lệ là đương nhiên, nhưng so sánh với nàng thì cũng chênh lệch tựa như minh châu và trăng sáng, không thể nào tranh giành được. Trên người nàng không có bất kỳ trang sức gì, đơn giản như chỉ có hai màu đen trắng, tóc đen mắt đen, da trắng đồ trắng, thế nhưng lại hơn một bậc so với nữ vương giao nhân.
“Nàng chính là Tiểu An, tiếng rồng ngâm lúc nãy phát ra từ miệng nàng, nghe nói còn trẻ hơn Lý Thanh Sơn, hiện tại vẫn chưa tới ba mươi tuổi mà tu vi như thế thì thật sự là khủng bố. Tuy rằng phần lớn nhân loại đều tầm thường, nhưng trong trăm triệu người lại ngẫu nhiên có một kỳ tài, khiến cho thần nhân cũng không sánh kịp, vì thế mới có thể thống nhất Cửu Châu.”
Cộng Uyên thầm nghĩ:
“Chẳng qua là đệ tử Phật môn thôi, chẳng lẽ cũng tu mị hoặc thuật sao? Nhưng lại không giống mị thuật đơn giản.”