Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1688. Nhân Sinh Như Mộng

Tuy Chu Nhan Bạch Cốt Đạo bao hàm rất nhiều pháp môn luyện đan luyện khí, nhưng cũng không có mị thuật, nó diễn hóa ra sinh tử đạo, sắc không hỗ tương, chu nhan làm sắc, bạch cốt làm không. Hai chữ “chu nhan” ẩn chứa nhan sắc cực hạn nhân gian, thế mới có thể làm nổi bật bạch cốt không tướng mạo.

Không phải mị thuật mà lại vượt xa mị thuật, bắt nguồn từ bản chất, nhắm thẳng vào bản tâm.

“Gia hỏa của Kiếm Các chậm quá, có lẽ lại là cái gọi là ra oai phủ đầu. Hừ, lẽ nào là ta cầu xin ngươi sao? Có bản lĩnh thì ngươi đừng đến!”

Lý Thanh Sơn tìm một cái mặt nạ bằng đồng thau ra để Tiểu An đeo, rồi lại quay lên trời mà gào:

“Vu Vô Phong!”

Nam Hải Kiếm Các vốn là một nước đi nhàn rỗi của hắn, dù sao hắn cũng không cầu mong chủ nhân Kiếm Các giúp đỡ gì nên không tới làm phiền hắn thì càng tốt.

Vu Vô Phong đứng thẳng trên trời cao, nhìn chằm chằm không chớp mắt về phía Nam Hải Kiếm Các, nhưng từ đầu đến cuối cũng chẳng có ánh kiếm bay tới. Khi nghe thấy Lý Thanh Sơn kêu gào thì đành lộ ra vẻ bất đắc dĩ, hóa thành một đạo bạch quang đi tới trước mặt Lý Thanh Sơn, nhưng cũng không đáp xuống thân cá voi, chắp tay nói:

“Vương thượng có gì sai bảo?”

“Cứ chờ như thế cũng không được việc, vị lão huynh ở bên dưới không bằng lòng. Nếu sự phụ ngươi muốn đến thì tự nhiên sẽ đến, chúng ta lên bờ trước đi!”

Lý Thanh Sơn nói.

“Vâng.”

Vu Vô Phong đáp lại.

“Ngươi là Vu Vô Phong!?”

Lam trưởng lão giật mình nói, tuy rằng chỉ gặp một lần vào nhiều năm trước nhưng bất kể là ánh kiếm Bạch Hồng, hay là mái tóc trắng kia đều để lại ấn tượng sâu sắc cho người khác.

“Từ biệt mấy năm, không ngờ Lam trưởng lão còn nhớ ta.”

Vu Vô Phong mỉm cười khẽ.

Sau khi Tiểu An đeo mặt nạ xong, khiến mọi người thất vọng tràn trề thì sự xuất hiện của Vu Vô Phong lại lập tức gây nên náo động lớn hơn.

“Quả nhiên là hắn, Bạch Hồng kiếm khách Vu Vô Phong!”

“Không phải hắn đã phản bội Nam Hải Kiếm Các sao? Sao còn dám tới Nam Hải!”

“Tin tức của ngươi quá lạc hậu rồi, đó là kế hoạch của Nam Hải Kiếm Các, để hắn tới cướp đoạt Dã Nhân sơn. Chẳng qua không ngờ lại bị Lý Thanh Sơn này đánh một đòn chặn ngang, không chỉ không lên làm Dã Nhân Vương được, mà còn kéo cả chính mình vào đó.”

Vu Vô Phong nghe những tiếng nghị luận mà thở dài trong lòng, tiếp tục ngoái đầu nhìn lại, có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc trong đám tu sĩ Nam Hải ở trên bờ biển. Lúc nãy hắn không muốn đáp xuống cũng là bì dưới này có quá nhiều người quen, giờ phút này ngược lại cũng thản nhiên, đứng chắp tay xa xa, coi như đã chào hỏi.

Gần như tất cả tu hành giả đều đáp lễ từ xa xa, nếu bàn về tên tuổi trong tu hành đạo ở Nam Hải thì tên tuổi Vu Vô Phong vang dội hơn Lý Thanh Sơn nhiều. Thiên tài tuyệt thế năm xưa, trên người có pháp bảo Bạch Hồng kiếm, một mình vung kiếm ngao du Nam Hải, danh tiếng có một không hai một thời. Sau đó hắn phản bội lại Nam Hải Kiếm Các, trở thành đại động chủ của Dã Nhân Sơn, lại càng tăng thêm sắc thái truyền kỳ.

Tối nay hắn quay về Nam Hải, ánh kiếm Bạch Hồng vẫn như cũ, mà tu vi thì đã nâng cao một bậc, gần như còn còn cách thiên kiếp thứ ba một bước. Đây vốn nên là một chuyện thật đáng mừng, nhưng lại chịu quản chế của Huyết Thệ Thư mở trở thành nô bậc của người khác, sao lại không khiến người ta cảm khái thốn thức cho được.

Một vài bằng hữu cũ của Vu Vô Phong nhìn thấy hắn nên tiến lên, nhưng thấy hắn gọi Lý Thanh Sơn là vương thì lại lặng lẽ đứng ở phía sau hắn, tất cả đều dừng bước do dự không tiến lên, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, thà rằng chính mình không thấy cảnh này còn hơn.

“Nhân duyên của Vô Phong ngươi ở Nam Hải rất khá đấy.”

Lý Thanh Sơn cười nói.

“Bẩm báo vương thượng, đừng thấy ta hiện tại như vậy, chứ ta cũng từng là kiếm hiệp đấy! Từng cứu người từ tai họa dầu sôi lửa bỏng bằng thanh trường kiếm ba thước này.”

Vu Vô Phong nói, sau khi trải qua đủ loại chuyện thì hắn đã tâm phục khẩu phục đối với Lý Thanh Sơn. Đặc biệt là kết cục của Vạn Độc lão tổ khiến hắn thấy rất sảng khoái, cũng không còn địch ý với Lý Thanh Sơn.

Đây không phải là vì sợ sức mạnh của Lý Thanh Sơn. Thân là một tên kiếm tu, nếu không có chút tính tình kiên cường thà gãy không cong, không màng sống chết thì tu vi của hắn không thể đạt tới mức này. Hắn chịu phục bởi vì công nhận và khâm phục.

“Ừm, ta thấy ngươi không giống người trong ma đạo, yên tâm, dù sư phụ ngươi không đến thì sau này ta cũng sẽ giải trừ huyết thệ.”

Lý Thanh Sơn vỗ vỗ vai hắn, nhân vật như thế lại không chủ động trở thành địch với hắn, mà cũng không phải ma tu tội ác đầy trời. Nếu có thể thì hắn cũng tình nguyện để người này tiếp tục tiến bước trên tu hành đạo.

“Thế thì...Thế thì đa tạ vương thượng, nếu có thể may mắn vượt qua thiên kiếp thứ ba, tất cả báo đáp!”

Vu Vô Phong sợ nhất là Lý Thanh Sơn dùng Huyết Thệ Thư áp chế hắn cả đời, bỗng nhiên được hứa hẹn thế này nên không khỏi ngẩn ra. Biết người này chắc chắn không phải kẻ hứa suông, nên hắn không khỏi khâm phục lòng dạ của Lý Thanh Sơn.