Nếu là người bình thường, dù không cần Vu Vô Phong thì cũng sẽ không buông tha hắn một cách đơn giản, sợ sau khi hắn vượt qua thiên kiếp thứ ba thì sẽ trả thù. Nhưng Lý Thanh Sơn không sợ, khí phách chí khí bắt nguồn từ sự tự tin tuyệt dối, chờ sau này hắn vượt qua thiên kiếp thứ ba, dù Vu Vô Phong trở mặt thành thù thì cũng chỉ là đánh giết một quyền mà thôi.
“Chỉ mong không phải là trả thù.”
Lý Thanh Sơn cười nói, hắn tin vào ánh mắt của mình. Thân là một thiên tài kiếm tu, Vu Vô Phong cũng không phải loại tiểu nhân như vậy. Nếu là Thiên Phì Lang Quân hoặc là ma tu nào khác ở vị trí này thì hắn sẽ không làm vậy rồi, dù hứa hẹn thì có lẽ cũng là dọa dẫm.
“Chắc chắn là không, ta có thể lấy kiếm tâm của mình ra thề, chắc chắn sẽ không thành kẻ địch của ngươi! Thật ra chúng ta vốn không nên là kẻ địch, thật sự là do duyên phận ý trời trêu ngươi. Chẳng qua điều này cũng chưa chắc là chuyện xấu, dù ta nóng lòng quay về Nam Hải Kiếm Các nhưng thật ra tỷ lệ độ kiếp thành công cũng không lớn lắm, được đòn cảnh cáo này nên được mài giũa nhiều hơn, có lẽ ngược lại còn là may mắn của ta. Ta chỉ hi vọng đến lúc chúng ta có thể luận bàn ngang hàng thì không cần gọi ngươi là vương thượng nữa.”
Vu Vô Phong bộc bạch từ tận đáy lòng.
Nếu xóa bỏ mâu thuẫn giữa đôi bên thì những chuyện mà Lý Thanh Sơn làm ở Vụ Châu như hàng phục động chủ Dã Nhân Sơn, càn quét quần ma Nam Cương, đại phá Vạn Độc giáo, giết chết mười vạn vu dân Thực Cốt...tất cả đều là chuyện hắn muốn làm mà không làm được. Dù hắn vượt qua thiên kiếp thứ ba, trở thành một đại kiếm tu thì cũng không thể hàng phục Vạn Độc lão tổ, cũng không dám tùy tiện kết thù với Thực Cốt Vu Vương. Nếu có thể lựa chọn, hắn rất sẵn lòng kết giao với Lý Thanh Sơn.
“Được, thật ra ta cũng không muốn đạp trên người khác mà làm mưa làm gió, chẳng qua có vài người, ngươi không giẫm hắn thì hắn cũng không coi ngươi là người!”
Lý Thanh Sơn lắc đầu một cái, bởi vì từng cưỡi trên lưng Ngưu Ca nên hắn không muốn cúi đầu với bất kỳ ai. Cũng vì từng chứng kiến sức mạnh của Ngưu Ca nên hắn biết rõ chín tầng trời xa xôi nhường nào, vì thế hắn khó mà hình thành cái gọi là tâm thái cường giả coi phàm nhân như giun dế. Nhìn từ trên chín tầng trời thì hắn cũng chỉ là một con kiến hơi cường tráng, mới vừa có chút sức mạnh đã tự cho là ghê gớm, túm 258 vạn*, tự mình cũng cảm thấy mất mặt.
*bắt nguồn từ chơi mạt chược, dùng để hình dung một người tự nhận là đáng gờm, trâu bò.
Chỉ nói mấy câu bình thường trước mặt nữ vương giao nhân mà đã bị cho là điên rồ. Chỉ gọi Chúc Diễm một tiếng đạo hữu mà đã bị trào phúng trắng trợn, đến cùng là ai điên?
Vu Vô Phong cảm thấy xấu hổ, nếu lúc trước hắn có thể giao lưu một hồi với thái độ bình đẳng thì chuyện sẽ không đến bước này. Hắn cũng tự cậy mình mạnh, lại chiếm ưu thế nên địa hình nên không thèm để Lý Thanh Sơn ở trong mắt, còn trách Lý Thanh Sơn phá hoại kế hoạch ở Dã Nhân sơn. Cuối cùng, khi bị đạp ở dưới chân rồi thì mới muốn kết giao với hắn, có thể coi là ứng với câu nói này của Lý Thanh Sơn.
“Ngươi đi xuống cho ta!”
Lam trưởng lão giận tím mặt.
“Ta đâu có nói ngươi, được rồi, vậy thì xuống!”
Lý Thanh Sơn chợt nhận ra, đứng trên đầu Lam trưởng lão và nói như vậy chẳng khác gì chỉ tên trọc mà mắng hòa thượng, khiến trưởng lão nằm không cũng trúng đạn.
“Quả nhiên lời đồn là sự thật, bây giờ tu vi của hắn còn mạnh hơn một chút so với dự đoán của ta, đúng là thiên tài kiếm tu. Đệ tử như vậy thì ai có thể khinh thường mà từ bỏ chứ, nếu trong chúng ta có một truyền nhân như vậy, chỉ sợ Lý Thanh Sơn đưa ra điều kiện gì thì cũng phải đáp ứng, thế cũng đã đủ bảo đảm Vân Phàm tông uy phong ngàn năm không ngã. Diệp Đoạn Hải phải đau đầu rồi.”
Kê Trường Phong suy nghĩ, rồi liếc mắt ra hiệu với Kê Khinh Vũ.
Kê Khinh Vũ lập tức bay lên:
“Tại hạ Kê Khinh Vũ, phụng lệnh tông chủ đến mời ba vị lên đài cao.”
Nói xong lại không nhịn được mà liếc mắt nhìn Tiểu An một cái, sau khi đối diện với đôi mắt âm u sau mặt nạ đồng thau thì lập tức rời ánh mắt.
Lý Thanh Sơn bỗng nhìn lại thì thấy một ánh kiếm khoáng đạt như tinh tú dâng lên từ mặt biển, còn có mấy chục ánh kiếm kết thành kiếm trận theo sát ở phía sau.
…
“Xem ra sư phụ ngươi vẫn rất quan tâm ngươi.”
Lý Thanh Sơn cười rồi nói với Vu Vô Phong.
Vu Vô Phong nắm chặt chuôi kiếm theo bản năng, “ừ” một tiếng nhỏ đến mức không thể nhận ra, kia thật sự là sư phụ của hắn!
Dường như ánh kiếm khoáng đạt tựa tinh tú kia cũng để ý tới sự tồn tại của Vu Vô Phong, bỗng tăng tốc tựa như một tinh tú băng cắt ngang bầu trời, kéo theo một chiếc đuôi ánh sáng thật dài, chạy như bay tới.
Tất cả mọi người trên bờ biển đều ngẩng đầu lên, ngóng nhìn tinh tú này giáng lâm. Hào quang óng ánh nhanh chóng bành trướng trong tầm nhìn, chỉ chớp mắt một cái mà tinh tú đã đáp xuống, hóa thành một nam tử trung niên. Hắn có một bộ râu màu xám đen, người mặc áo khác, đầu đội cao quan, đều được tổ điểm bằng hoa văn màu vàng đậm, vạt áo dài trùng điệp ở trước ngực, ôm lấy một thanh trường kiếm cổ xưa.
Cả người và kiếm đều tỏa ra khí tức sát phạt lẫm liệt, đây không phải ai khác ngoài chủ nhân Kiếm Các Diệp Đoạn Hải.