“Sư phụ!”
Vu Vô Phong tiến lên vài bước rồi quỳ một gối xuống, tay phải chống kiếm.
“Đứng lên đi!”
Diệp Đoạn Hải nghiêm túc đến mức gần như lạnh lùng, ngay cả ý đỡ Vu Vô Phong cũng không có, nhưng Phân Hải kiếm ở trong lòng lại vang lên tiếng rung rõ ràng, cho thấy nội tâm hắn không hề bình tĩnh.
“Đệ tử vô năng, phụ sự kỳ thác, xin sư phụ trách phạt!”
Vu Vô Phong cúi đầu, Bạch Hồng kiếm trong tay lấp lóe bạch quang.
“Tu vi khá tốt, ngươi cũng không để uổng phí thời gian mấy năm này, chờ trở lại tự mình tới Kiếm Hình các lĩnh phạt.”
“Vâng!”
Vu Vô Phong đứng dậy.
Lúc này Diệp Đoạn Hải mới rời mắt khỏi đệ tử mình, thậm chí vị đại kiếm tu tràn đầy khí chất quyết tuyệt này không hề lãng phí một giây nào để nhìn Cộng Uyên và Kê Trường Phong, lập tức khóa chặt ánh mắt vào Lý Thanh Sơn.
“Ngươi chính là Lý Thanh Sơn?”
Lý Thanh Sơn cảm thấy nơi bị tầm mắt của hắn lướt qua như bị mũi kiếm cắt trúng, vì khoảng cách của hắn và Diệp Đoạn Hải chỉ còn có mười bước. Dù cho đối với kiếm khách bình thường mà nói thì khoảng cách này đã đủ trí mạng, chớ nói chi trước mặt chính là đại kiếm tu hiếm có trong thiên hạ.
Kiếm tu lấy kiếm làm tâm, ngay cả nguyên anh cũng là kiếm anh. Đánh giết chi đạo, ngạo quyết thiên hạ. Khi tu vi ngang nhau thì gần như kiếm tu hoàn toàn có thể đánh bại những tu sĩ khác.
Tựa như có một thanh danh kiếm tuyệt thế đang được đặt ngang ở cổ Lý Thanh Sơn, chỉ cần dùng một suy nghĩ thì chính là đầu một nơi thân một nẻo.
Mà Lý Thanh Sơn tin rằng Diệp Đoạn Hải cực kỳ muốn làm như vậy, không có ai thích bị uy hiếp, hơn nữa còn là bị một kẻ yếu uy hiếp. Lý Thanh Sơn vô cùng vui mừng vì lúc trước đã khai chiến với Vạn Độc lão tổ, mà không phải là vị ở trước mặt, chỉ e rằng người này sẽ tự bạo kiếm anh không chút do dự, đồng quy vu tận với mình.
“Không sai.”
Lý Thanh Sơn bình tĩnh không sợ mà đối mặt, trên mặt vô thức hiện ra ý cười. Nếu nói cảm giác đối diện với nữ vương giao nhân khiến Linh Quy vô cùng thoải mái, hiện tại chính là tình huống mà Hổ Ma thích nhất, kẻ địch mạnh mẽ, ẩn giấu sát cơ, uy hiếp trí mạng.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy Lý Thanh Sơn, Diệp Đoạn Hải biết chuyện này phiền phức rồi. Với sự từng trải nhiều năm như vậy của hắn, liếc mắt một cái đã nhìn ra Lý Thanh Sơn này là một người dũng cảm quyết đoán hiếm có trên đời, bình thường không bị sinh tử uy hiếp.
Mà trong lời nói này thì hắn lại phát hiện chuyện kinh ngạc hơn:
“Người này cũng không sợ chiến đấu với ta, thậm chí còn có chút khát vọng loáng thoáng!”
Đây không phải là chuyện có thể giả vờ, nhưng một tu sĩ thiên kiếp thứ hai đối mặt với một đại kiếm tu mà có thể duy trì chiến tâm đã là cực kỳ hiếm thấy. Tình huống chiến ý càng ngày càng dồi dào này là thế nào đây, chẳng lẽ hắn thật sự không sợ chết, hay là có sức mạnh gì?
Kế hoạch của Diệp Đoạn Hải là trực tiếp khống chế Lý Thanh Sơn, rồi tìm ra Huyết Thệ Thư. Đơn giản trực tiếp! Dù không thể khống chế Lý Thanh Sơn kịp thời, hắn cũng không tin có người không quý tính mạng của mình, cùng lắm thì liều mình đồng quy vu tận. Nhưng khi thấy biểu cảm của Lý Thanh Sơn thì hắn không khỏi do dự một hồi.
Tuy nhiên điều này chỉ diễn ra trong nháy mắt, tâm thần của hắn lập tức khôi phục sự bình tĩnh, gần như là lạnh lẽo, thậm chí còn bỏ qua sự quan tâm đối với đồ đệ yêu quý để tránh bị loạn, dùng lý trí tuyệt đối để xử lý chuyện này.
Phân Hải kiếm gần như sắp ra khỏi vỏ, đại chiến hết sức căng thẳng!
Bỗng một bóng người đứng ra ngăn cách hắn và Lý Thanh Sơn.
“Sư phụ, xin hãy cân nhắc!”
Sau khi Vu Vô Phong được Lý Thanh Sơn hứa hẹn thì toàn thân ung dung hơn nhiều, đồng thời cũng quyết định không thể để Nam Hải Kiếm Các trở thành địch với Lý Thanh Sơn, chỉ có hắn mới biết đây sẽ là một kẻ địch khủng bố thế nào.
Diệp Đoạn Hải nhíu mày một cái, biết rõ đồ đệ chỉ có sư phụ, xưa nay vị đệ tử này không phải hạng người ham sống sợ chết, sẽ không vì tính mạng của mình gặp nguy hiểm mà không dám đánh cược một lần.
“Rất tốt.”
Diệp Đoạn Hải tiếc chữ như vàng mà phun ra hai chữ, sau đó xoay người bước về phía đài cao. Chuyện này liên quan đến đệ tử của hắn, thậm chí là tương lai của toàn bộ Nam Hải Kiếm Các, sau khi được nhắc nhở rõ ràng như thế thì hắn cũng không bảo thủ, nhất định phải đánh cược, chuẩn bị nghĩ biện pháp đối phó. Nhìn thế cuộc thì dù sao Lý Thanh Sơn và Vu Vô Phong cũng ở ngay đây, chuyện sẽ không thể tệ hơn được, hắn tự tin về điều này.
Tầm mắt của hắn thoáng dừng lại trên người Tiểu An một hồi, dĩ nhiên đoán được thân phận của nàng, cũng cảm nhận được một cố kiếm ý cao thâm biến hóa thất thường. Với tuổi của nàng thì không thể có kiếm ý như vậy, lại nói nàng cũng không phải kiếm tu, lẽ nào là cất giấu một thanh bảo kiếm.
Cảm giác của hắn rất chuẩn nhưng cũng không phát hiện sự tồn tại của Thí Phật kiếm, sau khi Lý Thanh Sơn từ bỏ kiếm đạo thì dứt khoát cho Tiểu An luyện hóa Tam Tuyệt Thư, tăng thêm sức mạnh cho thanh kiếm kia.