Lúc trước, ngay cả danh hiệu “Dã Nhân vương” của Lý Thanh Sơn cũng khiến ngươi ta cảm thấy có tiếng mà không có miếng, hiện tại “Bắc Việt Vương” lại chẳng đáng nhắc tới đối với họ. Lý Thanh Sơn từ bỏ Ma Vực rộng lớn, cho dù là toàn bộ Cửu Châu thì cũng không thể sánh bằng, vừa nói vừa cười vừa lập ra ước hẹn năm trăm năm với một vị thần linh. Cho dù năm trăm năm sau hắn thật sự thất bại thì cũng là một trong số ít đại nhân vật ở Ma Vực, ra lệnh một tiếng đã đủ quyết định vận mệnh của một thế giới.
So sánh ra thì mối thù giữa Vụ Châu và Thanh Châu chẳng đáng nhắc tới, cũng khá giống tranh cãi về sừng ốc sên*.
*ẩn dụ tranh chấp lớn vì một điều rất nhỏ.
Bởi vậy nên hắn càng khâm phục trí tuệ và ánh mắt của Đại Dung Thụ Vương, vốn dĩ còn không hiểu tại sao Đại Dung Thụ Vương lại nhìn một tiểu tử hậu sinh bằng con mắt khác như vậy, thậm chí còn xưng hô đạo hữu. Bây giờ nhìn lại thì quả thực là vô cùng có ích.
Lý Thanh Sơn ngủ say không tỉnh, tuy rằng Tiểu An thoáng thay đổi phương thức tu hành, nhưng vẫn yên tĩnh lạnh lùng, không nói quá nhiều với người ngoài. Lý do nàng leo lên “Ngân Long vương” cũng chỉ là để đối phó tình hình, không muốn vì vấn đề thái độ mà rước lấy phiền phức không đáng có.
Bắc Việt Vương thấy tâm trạng người ta còn chưa bình phục thì không không giao lưu tâm sự quá nhiều, không phải do tâm tính tu vi của họ không đủ, mà do họ kinh hãi như ếch ngồi đáy giếng nhìn thấy thế giới ở bên ngoài, lại có thêm một phen thể ngộ trên con đường tu hành của mình.
“Các ngươi muốn đi đâu? Ta đưa các ngươi đi một đoạn đường!”
“Cảm ơn, Hỏa Dung sơn.”
Tiểu An lẳng lặng nói, nhưng lại có một vài suy nghĩ hiện lên:
“Đây chính là kẻ thù to lớn nhất của Sở vương phủ, không biết một chiêu kiếm của ta có thể khiến hắn ngã xuống hay không?”
Lúc trước nàng sẽ không bao giờ có suy nghĩ như vậy, thậm chí đối với nàng thì Bắc Việt Vương và Sở Liệt vương chẳng có gì khác nhau. Tuy nhiên hiện tại lại có sự biến đổi về căn bản, những ký ức và trải nghiệm năm xưa không còn là thứ vô nghĩa nữa, nhưng nàng cũng không biết đến cùng là tốt hay xấu, là nơi theo con đường Bạch Cốt Bồ Tát từng đi qua, hay là tu sai phương hướng trong Chu Nhan Bạch Cốt Đạo, tất cả đều cần thời gian để chứng minh.
Đương nhiên, cũng chỉ là muốn nghĩ mà thôi, chứ nàng chắc chắn sẽ không mang an nguy của Lý Thanh Sơn ra mạo hiểm, cũng không cho rằng mình cần tham gia vào trong mối ân oán này.
Lúc này, Tu La trận ở trong ngực Lý Thanh Sơn rung rung một trận, hóa ra là Cộng Uyên ở trong đò chờ lâu đến sốt ruột.
Tiểu An mở Tu La trận rồi thả Cộng Uyên ra.
Tất nhiên Cộng Uyên đã xử lý dung nhan cho tốt, khôi phục điệu bộ lạnh lẽo kiêu ngạo, đôi mắt màu lam thẫm liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn thật sâu rồi lập tức chuyển hướng, sau đó lại chào hỏi từng người trong đám Bắc Việt Vương.
Tuy nàng ở trong Tu La trận nhưng vẫn để cho Ân Tinh dò xét tình trạng bên ngoài, nên nàng cũng hiểu rõ mọi chuyện xảy ra trước mắt. Thậm chí còn hiểu rõ những chuyện mà đám người Bắc Việt Vương không biết, ví dụ như ý chí nào đó trong Tu La đạo đã từng mời Lý Thanh Sơn gia nhập.
Dạ Vị Ương nhìn Cộng Uyên với ý tứ sâu xa, cười nói:
“Ánh mắt của muội muội thật tốt, câu về tay được một chàng rể kim quy!”
Cộng Uyên lạnh lùng liếc mắt lườm Dạ Vị Ương, sau đó nói với Tiểu An một câu:
“Nếu hắn tỉnh thì bảo hắn đến Nam Hải một chuyến.”
Sau đó nàng cũng rời khỏi Ngân Long vương, thậm chí còn không thu hồi lại chiếc Thâm Uyên Chi Tâm kia.
“Ngân Long vương” dừng lại trên bầu trời Hỏa Dung sơn, Tiểu An ôm Lý Thanh Sơn mà cáo từ với họ.
Bắc Việt Vương nói:
“Nếu Thanh Sơn đạo hữu tỉnh lại thì cũng mới hắn đến Vụ Đô thành uống một chén.”
Sau đó Ảnh Hậu cũng gửi lời mời tới.
Diệp Đoạn Hải cũng lên tiếng, nhưng không mời Lý Thanh Sơn mà là Tiểu An:
“Ta chưa từng thấy kiếm đạo của đạo hữu, nếu có cơ hội thì còn muốn thỉnh giáo một, hai.”
“Ta sẽ truyền đạt lại hết, chỉ là mong Diệp các chủ thứ lỗi, ta cũng không phải kiếm tu nên không thể chỉ giáo.”
Diệp Đoạn Hải cũng không nhiều lời nữa, kiếm đạo vốn bí mật không truyền ra ngoài, hắn cũng chỉ là thấy hàng mà sáng mắt nên mới nhịn không được mà hỏi một câu, nếu không được thì cũng dễ hiểu, cũng không thể nói là không vui. Lại nói giờ đứng ở trước mặt nàng mà hắn còn chẳng có lấy một chút tự tin sẽ giành được phần thắng, cho dù không vui thì có thể làm gì đây?
Tiểu An gật đầu từ biệt rồi ôm Lý Thanh Sơn đáp xuống Thần Mộc Ngô Đồng ở trên ngọn núi chính Hỏa Dung sơn, sau đó tiến vào trong tổ phượng.
Một thân ảnh nho nhỏ lập tức xông lên, ôm chặt lấy Lý Thanh Sơn mà khóc nức nở:
“Đại phụ thân, cuối cùng ngươi cũng trở về rồi, ngươi dẫn ta đi đi, ta không ở lại nơi này được nữa, nhị phụ thân thật sự không phải người mà! Đại phụ thân, ngươi đừng chết nhé, ngươi chết rồi thì ta biết phải làm sao!”
“Lý Phượng Nguyên!”
Phượng Tê Ngô gầm lên đầy giận dữ rồi xách cái cổ của tiểu phượng hoàng lên, phong thái quân tử trên người đã bị phai mờ gần hết rồi, sau khi trải qua quãng thời gian khổ cực giáo dục này thì hắn mới nhận ra trứng phượng hoàng đáng yêu nhường nào.