Lúc trước khi Lý Thanh Sơn còn ở đây thì chỉ cần nghe được một câu không đúng đã trực tiếp tung một cước, dù sao sức sống của hài tử này cũng kinh người, vết thương nhỏ bình thường chẳng tính là gì. Phượng Tê Ngô còn cảm thấy cách giáo dục này quá thô bạo, thường xuyên ngăn cản Lý Thanh Sơn, nhưng hiện tại hắn cũng sắp không nhịn nổi mà muốn ra tay rồi.

Mọi người đều nói “gấu con” khó dạy dỗ, nhưng một “phượng con”*

có sức mạnh to lớn và đầu óc thông minh thực sự là ác mộng của phụ thân. Mà hắn không biết rằng tiểu phượng hoàng thà rằng chịu mấy cước của Lý Thanh Sơn chứ cũng không muốn nghe Phượng Tê Ngô thao thao bất tuyệt, nên lúc này vừa gặp đã xúc động rớt nước mắt.

*“Gấu con” với nghĩa bóng chỉ những đứa trẻ nghịch ngợm, còn “phượng con” là nghĩa đen chỉ Lý Phượng Nguyên.

Phượng Tê Ngô thấy Lý Thanh Sơn thì như nhìn thấy khổ chủ:

“Lý Thanh Sơn, đều do ngươi, ngươi đừng giả bộ ngủ nữa! Ồ, luồng khí tức này, ngươi độ kiếp rồi?!”

---

“Ồn ào quá!”

Lý Thanh Sơn lẩm bẩm, hai tay đấm mạnh ra ngoài.

“Ui da!”

Lý Phượng Nguyên còn chưa kịp làm ra bất cứ phản ứng gì đã bay ngược ra ngoài, đập mạnh lên vách tường, cơ thể run rẩy liên tục.

Phượng Tê Ngô thay đổi sắc mặt, vung tay áo lên đỡ, một luồng sức mạnh cực lớn không thể nào chống đỡ được truyền đến, bên trong đó còn ẩn chứa lực chấn động huyền diệu, hắn phải lui liên tục ra sau vài chục bước mới dùng lại được, lại ngẩng đầu nhìn Lý Thanh Sơn, hắn ta vẫn chưa từng mở mắt ra, giống như vẫn còn đang ngủ say, trong lòng vô cùng nghi ngờ thắc mắc, rốt cuộc thì hắn ngủ thật hay đang giả vờ ngủ, nếu như chỉ là ra tay theo bản năng trong lúc mơ ngủ mà đã có được uy lực như thế thì quá kinh khủng rồi.

Trước kia hắn ta cũng coi như là đã đánh giá cao Lý Thanh Sơn, không đối xử với hắn như những yêu soái bình thường, nhưng tuy rằng hắn ta cảm thấy Lý Thanh Sơn có tương lai sáng lạn, nhưng nếu như muốn ngồi ngang hàng với hắn ta thì ít nhất cũng cần một trăm hay tám mươi năm, không ngờ chỉ mới mấy tháng không gặp, vậy mà hắn đã độ kiếp trở thành yêu vương, hơn nữa vừa ra tay đã làm cho hắn ta khiếp sợ.

“Các ngươi đừng làm ồn phiền đến hắn, để hắn nghỉ ngơi đi!”

Tiểu An đỡ Lý Thanh Sơn để hắn nằm thẳng xuống, gối đầu lên đùi nàng.

Ánh lửa đột nhiên lóe lên, Lý Phượng Nguyên lau máu tươi trên khóe miệng, lại nhào lên, hắn có được huyết mạch phượng hoàng tinh thuần nhất, lực sinh mệnh và khả năng khôi phục của hắn còn hơn cả bán yêu vương, kêu lên:

“Đại phụ thân, ngươi mạnh quá, nhị phụ thân cũng không phải là đối thủ của ngươi, không còn ai có thể cản được ngươi nữa rồi...”     

Tiếng nói đột nhiên im bặt, một bàn tay trắng nõn bóp chặt lấy cổ hắn, làm hắn trôi lơ lửng trên không trung, lại từ từ siết chặt lại.

 Dưới ánh nhìn chằm chú của đôi mắt linh hoạt kỳ ảo kia, vẻ mặt của tiểu phương hoàng giống như nhìn thấy quỷ, liều mạng giãy dụa.

“Ngươi cũng độ kiếp rồi? Mau buông hắn ra!”

Phượng Tê Ngô giật mình hoảng sợ, tuy rằng tiểu phượng hoàng chỉ đạt đến cảnh giới yêu soái, nhưng lại có được sức mạnh cực lớn, trong khoảng thời gian được hắn ta dạy dỗ, thực lực đã mạnh đến không hề thua kém yêu vương, nhất là về phương diện tốc độ, vậy mà lại bị khống chế trong vòng một chiêu, không thể nào phản kháng được. Hơn nữa Tiểu An không lộ ra bất cứ dấu hiệu nào đã ra tay, không ngờ lại làm cho hắn ta có cảm giác khó có thể nắm bắt, vẻ mặt của nàng vào lúc này đến cả hắn ta cũng cảm thấy lành lạnh.

“Suỵt...”

Tiểu An dựng thẳng ngón trỏ đặt bên môi, Lý Phượng Nguyên liều mạng gật đầu, nàng mới chịu buông tay ra.

Lý Phượng Nguyên lập tức trốn ra xa xa, tránh ở phía sau lưng Phượng Tê Ngô, có một khoảnh khắc nào đó, Phượng Tê Ngô cảm thấy cách giáo dục như thế này cũng không phải là không thể áp dụng, nhưng lại lập tức quăng suy nghĩ này ra sau đầu, hỏi:

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”

“Chờ hắn tỉnh lại rồi nói tiếp!”

“Vậy được rồi! Để ta đánh cho hắn một khúc đàn vậy.”

Phượng Tê Ngô vung tay áo, trên bàn cầm có đủ loại cầm dao, lư hương phun ra làn khói nhẹ, hắn ta ngồi quỳ đánh đàn, tiếng đàn du dương.

Nghe được tiếng đàn này, vẻ mặt Lý Thanh Sơn lại càng thêm yên bình, dường như toàn bộ thần mộc ngô đồng đều biến thành một cây đàn, cành lá lắc lư, tiếng đàn vang vọng.

Tiểu An gật đầu cảm ơn Phượng Tê Ngô, quả nhiên ổ phượng hoàng này chính là nơi nghỉ ngơi tốt nhất, có thể làm Lý Thanh Sơn ngủ ngon, nhanh chóng khôi phục.

Lý Thanh Sơn ngủ một giấc hơn nửa tháng, mơ một giấc mơ thật dài, trong mộng thay đổi rối loạn, đã có đoạn thời gian lãng phí ở kiếp trước, cũng có những lúc phấn đấu ở kiếp này, kẻ địch bạn bè tình nhân lần lượt xuất hiện rồi lại biến mất.

Cuối cùng là một đám ma vương vây xung quanh, vặn vẹo dung hợp tạo thành cái đầu lâu với nụ cười quái dị của Cùng Kỳ, liên tục lặp đi lặp lại nói “năm trăm năm...năm trăm năm...năm trăm năm...”

Bối cảnh của giấc mơ lại là con sông hư không dài uốn lượn, đầu lâu càng lúc càng lớn, giống như muốn nuốt chửng lấy hắn.

Hắn nhíu mày, cắn chặt răng, giống như rơi vào ác mộng, cảm giác còn khó khăn sốt ruột hơn cả lúc bị Long Vương Mặc Hải đuổi giết.

Ầm..ầm, hình ảnh vỡ vụn!

Một bóng dáng hùng hồn không hề quay đầu lại nói:

“Không, là một vạn năm!”