“Đây là rượu đan thanh, bình thường ta còn không nỡ uống nữa đó!”

Chử Đan Thanh nói.

“Không lẽ rượu này là dùng máu của ngươi để ủ sao?”

Lý Thanh Sơn nhớ rõ Chử Đan Thanh có huyết mạch cực kỳ đặc biệt tên là Bích Huyết Đan Thanh, không khỏi nghi ngờ, hắn đã từng uống máu của một người bạn, không muốn uống của người thứ hai.

“Ta không ủ được loại rượu như thế, mau nếm thử đi!”

Chử Đan Thanh ra lệnh cho những người đẹp từ trong tranh bước ra rót rượu, rượu rơi vào ly, mùi hương lại càng thêm nồng đậm, giống mực lại không phải mực, như rượu lại không phải rượu.

Lý Thanh Sơn thử nếm một chút, hai mắt sáng rực lên, hương vị thơm ngào ngạt kỳ lạ lan tràn trong khoang miệng, rượu chảy đến nơi nào là máu thịt ở nơi đó giống như bị hòa tan, không cay độc nhưng lại hơn cả cay độc, bên trong còn ẩn chứa linh khí cực kỳ tinh thuần, không phải chỉ có thể thỏa mãn ham muốn miệng lưỡi mà thôi.

Hắn uống sạch rượu trong ly, lục phủ ngũ tạng đều giống như thành một mớ hỗn độn, nhắm mắt lại cảm nhận trong chốc lát mới có thể luyện hóa hết ly rượu này, khen ngợi:

“Rượu ngon!”

“Sao nào, ta không lừa ngươi đúng không!”

Chử Đan Thanh cũng từ tốn nếm rượu.

“Chẳng trách tốc độ tu hành của ngươi lại nhanh như thế, ngươi lấy đâu ra loại rượu này thế!”

Lý Thanh Sơn ngạc nhiên nói, nhưng loại linh tửu thuộc cấp bậc như thế này, dù là đại tu sĩ vượt qua ba lần thiên kiếp cũng chưa chắc có thể uống được, Chử Đan Thanh cũng đã nói không phải do hắn tự ủ.

“Sư phụ của ta tặng cho ta.”

Trên mặt Chử Đan Thanh lộ ra vẻ kính trọng xuất phát từ sâu trong nội tâm.

“Chử đại sư để lại cho ngươi?”

Lý Thanh Sơn nói, nhưng Chử Sử Đạo sống cả đời cũng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.”

“Không phải, là một vị sư phụ khác.”

“Ngươi lại bái sư, không biết lại là vị tiền bối cao nhân nào!”

Lý Thanh Sơn có chút kinh ngạc, hắn biết rất rõ tình cảm mà Chử Đan Thanh dành cho Chử Sư Đạo, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bái người khác làm thầy.

“Chắc hôm nay sư phụ sẽ đến, đến lúc đó gặp mặt là biết thôi.”

“Vậy ta cũng phải gặp mặt tìm hiểu thử mới được, nào, cụng ly!”

Lý Thanh Sơn cố kềm cơn tò mò này lại, trò chuyện cùng Chử Đan Thanh, kể ra vô số khung cảnh kỳ dị ở Vụ Châu, Chử Đan Thanh cũng lộ ra vẻ mặt hâm mộ:

“Sau này ta nhất định phải rời khỏi nơi này, đi tham quan khắp nơi, vẽ lại tất cả cảnh đẹp của cửu châu!”

“Mấy năm nay ngươi đều ở nơi này sao?”

“Đúng vậy, sư phụ của ta muốn ta tập trung tu hành học vẽ, đến cả những người quen cũ ở bách gia cũng là phải cách một đoạn thời gian mới được gặp một lần, lấy tranh vẽ mà ta vẽ ra để đối phó với nạn châu chấu.”

“Không có châu chấu đến quấy rầy ngươi sao?”

Lý Thanh Sơn hơi, tuy rằng nơi đây là núi sâu rừng già, nhưng ở trong Thanh Châu cũng không coi như quá hẻo lảnh, vậy mà xung quanh lại không có bất cứ dấu vết bị châu chấu gặm cắn nào cả.

“Có lẽ là vì Hoàng Vương Phi Thiên còn chưa rảnh để ý đến nơi này.”

“Ngươi cũng may mắn thật đó, còn có thể tránh đi đủ loại đấu tranh, ẩn cư ở nơi đây!”

Lý Thanh Sơn nói, trong lòng đột nhiên cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu nhìn lên, không biết từ khi nào đã có một bóng hình xuất hiện ở ven bờ hồ cách đó không xa, người kia mặc trường bào màu đen, thoáng lộ ra màu chàm, vạt áo dài, ống tay áo cũng dài, kéo dài trên mặt tuyết trắng tinh, giống như một vết bút thừa trên nền giấy trắng.

Loáng thoáng có thể thấy được một gương mặt mơ hồ không rõ trong gió tuyết, chỉ biết đó là một người nam tử có dáng người thon dài, người kia cầm một cây dù giấy đỏ như lá phong, từ từ đi về phía bên này.

“Sư phụ của ta đến rồi!”

Chử Đan Thanh đứng dậy đón chào.

Trong nháy mắt, nam tử đi vào trong đình, Lý Thanh Sơn cẩn thận quan sát, nam tử có gương mặt tao nhã trong sáng, hốc mắt cực sâu, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím, tóc dài đen như mực hơi xoăn, xõa tung lộn xộn đến thắt lưng.

Không hiểu sao Lý Thanh Sơn lại nhớ đến những mặc khách tao nhân thất ý trong thơ cổ, có cảm giác như hào sảng tiêu điều, từ trong đông tuyết đi đến, nhưng lại mang theo cảm giác như thời tiết của cuối mùa thu.

Đến nỗi tu vi hiện tại của hắn ngược lại lại bị bỏ qua, dù muốn xem thì cũng mơ hồ không rõ. Hắn trông còn giống như người trong tranh hơn cả những thị nữ trong đình.

Lý Thanh Sơn đột nhiên chú ý đến, hai mắt hắn trống rỗng, không có con ngươi, thầm nghĩ:

“Không lẽ hắn là người mù sao? Không đúng, dựa vào thị lực của mình, dù là một con muỗi ở ngoài mười dặm cũng có thể thấy rõ, sao lại có thể vì cơn gió tuyết nho nhỏ mà không thấy rõ mặt hắn chứ!”

“Sư phụ, đây là Lý Thanh Sơn mà ta từng nói đến.”

Chử Đan Thanh giới thiệu.

“Kính đã lâu.”

Nam tử nhẹ nhàng giũ sạch tuyết đọng trên dù, dường như cũng không kinh ngạc với tu vi của Lý Thanh Sơn, hoặc cũng có thể là vì quá thất ý mỏi mệt nên thờ ơ với tất cả mọi chuyện trên thế gian.

“Xin hỏi tôn tính đại danh của tiến bối.”

Lý Thanh Sơn chắp tay hỏi, trong lòng có chút kỳ quái, rõ ràng chưa từng gặp mặt, sao lại có cảm giác quen thuộc đến khác thường thế này.

“Mặc Vô Ngân.”

Nam tử hơi gật đầu, vẫn cứ kiệm lời như cũ.