“Hình như rất hiếm có người họ Mặc.”
Lý Thanh Sơn vẫn có chút hiểu biết về các đại tu sĩ ở Thanh Châu, chưa bao giờ nghe nói đến tên này, trong lòng hắn chấn động, đột nhiên nhớ đến một tên đối thủ họ Mặc, thái tử Mặc Vũ của yêu tộc ở Thanh Châu, không khỏi cẩn thận ngắm nhìn kỹ nam tử ở trước mặt, không lẽ...
“Đúng là không có quá nhiều người họ Mặc.”
Mặc Vô Ngân lạnh nhạt đáp, hướng đôi mắt không có tròng mắt nhìn về phía Lý Thanh Sơn:
“Chúng ta từng gặp nhau ở nơi nào sao?”
Tuy rằng trong mắt hắn không có con ngươi, nhưng lại không phải chỉ có màu trắng đục như những người mù khác, mà càng giống như một vệt trắng trong tranh, ẩn chứa một không gian sâu xa vô tận, chiếu rọi toàn bộ vạn vật của thế gian vào bên trong.
Lý Thanh Sơn đột nhiên có cảm giác như bản thân đang trần truồng giữa trời băng giá tuyết, không có chút che đậy nào, đôi mắt trống rỗng kia xuyên thấu qua thân hình và hồn phách của hắn, hình như đang tìm kiếm gì đó, hắn gần như theo bản năng thôi động mới có thể xóa bỏ cảm giác này, cười nói:
“Chắc là chưa từng gặp, nếu không ta chắc chắn sẽ có ấn tượng sâu sắc!”
Tuy rằng Lý Thanh Sơn đã có phỏng đoán nhưng lại không dám xác định, dù sao suy đoán kia thật sự quá đáng sợ, sao lại có thể trùng hợp đến thế chứ? Hơn nữa cảm giác cũng không quá giống.
“Cũng đúng.”
Mặc Vô Ngân nói.
Không biết từ khi nào, tiếng hạc kêu và tiếng đàn đã biến mất, chỉ còn lại tiếng tuyết rơi rào rạc, hai người nam nhân đánh giá lẫn nhau, chứng thực hoài nghi nào đó trong lòng, tuy rằng đều cảm thấy nghi ngờ của bản thân có chút đáng kinh ngạc, nhưng lại có một loại cảm ứng cực vi diệu.
Ngay tại khoảnh khắc này, sợi dây vận mệnh đã từng bị tách ra lại bắt đầu quấn quanh trở lại.
“Sư phụ của ta đã lánh đời nhiều năm, Thanh Sơn ngươi không biết cũng là chuyện thường.”
Chử Đan Thanh cảm thấy bầu không khí có chút khác thường, vừa hòa giải đôi bên, vừa cầm lấy cây dù đỏ trong tay Mặc Vô Ngân, đón hắn vào trong đình.
“Mặc đạo hữu có từng nghe đến tên của ta?”
Lý Thanh Sơn xoay người ngồi xuống, trong bất tri bất giác, đã không còn gọi hắn là tiền bối nữa.
“Lý Thanh Sơn, là tên hay.”
Mặc Vô Ngân cũng ngồi xuống, vạt áo và ống tay áo cực dài uốn lượn cong xuông, tóc dài buông xõa gần như muốn chạm đến mặt đất.
“Thanh Sơn, ta rất thường hay nhắc đến ngươi với sư phụ!”
Chử Đan Thanh cố gắng làm dịu bầu không khí.
“Ta cũng cảm thấy cái tên này rất hay, mai cốt hà tu tang thậm địa, nhân sinh hà xử bất thanh sơn*.”
*Sau khi chết cần gì phải chôn cất quê hương, khắp tổ quốc đều là non sông xinh đẹp, đều là nơi thích hợp đều an giấc ngàn thu.
Lý Thanh Sơn ngân nga ngâm nói.
“Thơ hay.”
Dường như Mặc Vô Ngân có chút kinh ngạc.
“Thanh Sơn, ta còn không biết thì ra tên của ngươi bắt nguồn từ câu thơ này đó!”
Chử Đan Thanh nói.
“Không biết hai chữ Vô Ngân lại bắt nguồn từ câu thơ nào?”
Lý Thanh Sơn thưởng thức bình rượu.
“Chỉ là hư danh mà thôi, không có thơ từ nào cả!”
Mặc Vô Ngân nói.
“Đúng là tiếc nuối thật.”
Lý Thanh Sơn lắc đầu than nhẹ, rốt cuộc là thì hư danh hay là tên giả đây?
Hắn đột nhiên nói:
“Ta lại đột nhiên nhớ đến một câu thơ, nhân tự thu hồng lai hữu tín, sự như xuân mộng liễu vô ngân*!”
*Người giống như chim nhạn bay đi lúc mùa thu, sẽ còn để lại một ít dấu vết. Nhưng chuyện xưa lại giống như một giấc mơ mùa xuân, không để lại bất cứ thứ gì.
“Nhân tự thu hồng lai hữu tín, sự như xuân mộng liễu vô ngân.”
Mặc Vô Ngân trầm giọng than nhẹ, giống như đang đắm chìm bên trong câu thơ.
“Thanh Sơn, lâu năm không gặp, không ngờ ngươi không chỉ tăng cao tu vi mà còn trở thành đại thi nhân, đúng là thất kính.”
Chử Đan Thanh kinh ngạc nói. Trong ấn tượng của hắn, Lý Thanh Sơn không có chút dính líu gì đến hai chữ “văn nhã”, sao hôm nay tự nhiên lại đổi tính, hơn nữa sư phụ cũng có chút là lạ.
“Ngươi đừng quên, ta chính là môn đồ của Tiểu Thuyết Gia.”
Lý Thanh Sơn hơi mỉm cười, nói với Mặc Vô Ngân:
“Lần đầu gặp mặt, ta không chuẩn bị quà gì, chỉ đành tặng câu thơ này cho đạo hưu coi như là quà gặp mặt, cũng coi như không phải uống không ly rượu đan thanh này!”
“Quà tặng của ngươi đúng là rất lịch sử tao nhã.”
Chử Đan Thanh cười nói, lại nghe Mặc Vô Ngân nói:
“Không nhận!”
Vẻ mặt của hắn lập tức cứng đờ, lo lắng nhìn về phía Lý Thanh Sơn.
“Vì sao lại không nhận?”
Lý Thanh Sơn lại không có vẻ kinh ngạc hay tức giận gì, chỉ chậm rãi nhấm rượu đan thanh.
“Thơ rất hay, nhưng lại lạc đề, hiện tại không phải là mùa thu nhạn bay đi, cũng không phải là giấc mộng mùa xuân.”
Mặc Vô Ngân nhìn tuyết lớn ở bên ngoài đình.
“Cái này cũng đúng.”
Lý Thanh Sơn chậm rãi bước đến mép đình, suy nghĩ một chút:
“Vậy bài thơ này thì sao? Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tung diệt, cô chu thoa lạp ông, độc điếu hàn giang tuyết.”
“Thơ hay!”
Chử Đan Thanh khen ngợi:
“Thanh Sơn, không ngờ ngươi lại có tài viết văn đến thế này!”
“Quá khen quá khen!”
Lý Thanh Sơn lặng lẽ cười.
“Tuy rằng bài thơ đã đúng đề, nhưng lại không liên quan gì đến “Vô Ngân”.”
Mặc Vô Ngân trầm ngâm một lúc rồi lại mở miệng phủ định, làm Chử Đan Thanh cảm thấy vô cùng mờ mịt, không biết vì sao sư phụ lại đột nhiên trở nên bắt bẻ như thế này, giống như đang cố ý kiếm chuyện với Lý Thanh Sơn vậy.
“Vốn là sẽ có dấu vết, lời đã nói, chuyện từng làm, trước sau gì đều sẽ để lại một ít dấu vết. Thậm chí đến cả những thứ cho rằng đã hủy diệt rồi, nói không chừng một ngày nào đó sẽ lại xuất hiện.”
Lý Thanh Sơn giống như ám chỉ gì đó nói.