“Ý ngươi là ngươi bị Tu La đạo lôi kéo?”
Nhạc Vũ Dương vô cùng kinh ngạc, hắn còn hiểu rõ về Tu La đạo hơn Bất Nộ tăng, hơn nữa còn coi Tu La đạo là miền đất hứa cuối cùng.
“Nếu thế thì đúng là bị Tu La đạo lôi kéo đấy.”
Lý Thanh Sơn buông tay và nói.
“Mà sau khi ngươi từ chối lại còn được một chiếc Tu La tế binh đài, ngươi không được nói dối gạt người khác đâu đó! Chỉ có linh hồn của người chết trận mới nhận được lời kêu gọi từ Tu La đạo!”
Về phần thống nhất Tu La đạo thì lại càng giống lời nói điên khùng, căn bản không đáng được nhắc tới.
“Có lẽ do ta khá lợi hại!”
Lý Thanh Sơn nhún vai một cái, chẳng muốn giải thích gì thêm, ngươi thích tin hay không thì tùy.
“Có thể cho ta xem qua Tu La tế binh đài được không?”
Nhạc Vũ Dương quyết định trước hết cứ mặc kệ cái trò ăn nói linh tinh của Lý Thanh Sơn, xem Tu La tế binh đài trong truyền thuyết đã rồi lại nói sau.
“Tùy ngươi!”
Lý Thanh Sơn hơi suy nghĩ, lập tức thấy Tu La tràng tràn ra một vòng xoáy màu đỏ ngòm, Nhạc Vũ Dương không thể chờ thêm nữa nên lập tức bước vào trong, bỗng một vệt ánh đao gào thét mà đến trước mặt, hóa ra là Cuồng Hoa đao hồn hung hãn ra tay.
“Đao pháp hay!”
Nhạc Vũ Dương hết lời khen ngợi, phất tay nắm chặt lấy một cây giáo, khoác thêm một bộ bảo giáp rồi đánh nhau với Cuồng Hoa đao hồn.
Chỉ một thoáng đã thấy ánh đao tung hoành ngang dọc, cây giáo thì khua loạn, tiếng binh khí như tiếng sấm sét vang lên liên miên.
“Nhạc đạo hữu, để ta khống chế đao này.”
Giọng nói của Lý Thanh Sơn truyền đến từ bên ngoài Tu La tràng.
“Không cần, ta đang muốn thử xem thủ đoạn binh hồn này thế nào!”
Nhạc Vũ Dương nói, sau khi giao đấu phút chốc thì hắn cảm thấy đao pháp của cuồng hoa đao hồn không tầm thường, võ kỹ còn thấp thoáng trên cả mình, không khỏi muốn thử xem thế nào.
“Lý Thanh Sơn, ngươi không được lo chuyện không đâu!”
Cuồng hoa đao hồn cũng hò hét, nàng bị Lý Thanh Sơn cậy mạnh hàng phục, trong lòng vốn nghẹn cơn tức nên đang muốn nhân cơ hội này mà trút hết một phen.
“Được rồi!”
Đất đá bay mịt mù trong Tu La tràng, vòng xoáy đỏ ngòm giữa bầu trời nhanh chóng xoay tròn.
Cuồng Hoa đao hồn càng đánh càng hăng, dù cho nàng không thể thi triển toàn bộ đao pháp ở thế giới hiện thực này giống như trong hư không đao ý, nhưng vẫn làm cho Nhạc Vũ Dương càng đánh càng sợ. Hắn là môn đồ binh gia, khổ cực tu luyện ngàn năm, tự tin võ kỹ không hề kém A Tu La vương bình thường là bao, nhưng không ngờ lại bị hạn chế khắp nơi khi đứng trước Cuồng Hoa đao hồn này.
“Quả nhiên truyền thuyết không phải là giả, mỗi một binh hồn trong Tu La đạo đều trải qua muôn vàn thử thách và vô số cuộc chém giết, võ kỹ lại càng đạt tới đỉnh cao, nếu như có được một cái thì như bái được danh sư.”
Trong lòng Nhạc Vũ Dương lại càng sốt ruột, nhưng vấn đề lớn nhất hiện tại là nên làm gì để chiến thắng được binh hồn này!
Hiện tại, thậm chí Cuồng Hoa đao hồn còn mạnh hơn lúc mới đi ra từ trên Tu La tế binh đài. Sau khi Lý Thanh Sơn luyện hóa Cuồng Hoa đao rơi vào đường cùng thì tự nhiên sản sinh ra một mối liên kết giữa đôi bên, từ đó nàng có thể hấp thụ lực lượng từ chỗ Lý Thanh Sơn, điều này đã xóa tan được nỗi lo về sau lớn nhất của Cuồng Hoa đao hồn.
Mặc dù Lý Thanh Sơn có thể từ chối Cuồng Hoa đao hồn, nhưng thứ hắn không bao giờ thiếu chính là thú vui tàn ác, vì vậy hắn còn tích cực chủ động cung cấp lực lượng cho Cuồng Hoa đao hồn, cũng cung cấp tài nguyên để Tu La tràng lên cấp.
“Được, tiểu tử ngươi vẫn còn chút tác dụng đấy, không quay cùi chỏ ra bên ngoài (1)!”
(1) Không quay cùi chỏ ra bên ngoài: ẩn dụ không đứng về phe người ngoài.
Cuồng Hoa đao hồn truyền âm nhưng trong lại cũng hơi cảm thán, cuối cùng thì binh khí vẫn bị người ta sử dụng, chung quy lại đao có chủ vẫn hơn đao vô chủ, mặc dù tiểu tử này hơi yếu nhưng vẫn được coi là tiềm lực phi phàm, đáng để dạy dỗ một phen.
Lý Thanh Sơn cười đắc ý, Bất Nộ Tăng thì hết sức hiếu kỳ, hỏi:
“Ngươi cười cái gì?”
Lý Thanh Sơn vung tay lên, một mảnh huyết quang lập tức chiếu ra hình ảnh trận chiến ác liệt trong Tu La tràng.
Bất Nộ tăng cũng khiếp sợ, binh gia là bên giỏi đánh đấm chém giết nhất trong bách gia rồi, Nhạc Vũ Dương cũng thể hiện ra tài nghệ kinh người của mình, thực sự không hổ thẹn với danh xưng Đại Tướng quân vương của hắn, nhưng vậy mà vẫn bị một thanh đao áp chế, điều này sao không khiến người ta kinh ngạc cho được.
Cuồng Hoa đao hồn chiến đến say sưa, trực tiếp hòa vào Mạt Lộ Cuồng Hoa đao, chỉ thấy một vệt ánh đao tung hoành ngang dọc, thân thể là thân đao kiên cố nhất, căn bản không có cái gọi là chỗ hiểm hay nhược điểm, còn khó đối phó hơn A Tu La vương nhiều.
Trái lại bộ bảo giáp trên người Nhạc Vũ Dương đã rách tả tơi, thương tích khắp người, mặc dù đều tránh né chỗ hiểm, không bị tổn thương căn nguyên nhưng trông cũng có vẻ vô cùng chật vật.
“Đến cùng ngươi đã hàng phục đao này như thế nào?”
Bất Nộ tăng kinh hãi mà hỏi, ngay cả hắn cũng không tự tin mình có thể hàng phục được thanh đao này.
“Sức hấp dẫn!”
Lý Thanh Sơn nở nụ cười.