Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2005. Ăn Cây Táo Rào Cây Sung

“Ta thấy là ngưu tầm ngưu mã tầm mã thì có! Ngươi nên mau chóng thu hồi đao này đi, đừng để Đại Tướng quân vương quá khó xử.”

Bất Nộ tăng khuyên nhủ.

“Nếu ta làm như vậy thì chẳng phải thể hiện là Đại Tướng quân vương còn không chiến thắng nổi một thanh đao nào sao.”

Lý Thanh Sơn nói, lão gia này luôn lên mặt trước mặt mình, không biết nếu như thất bại thì sẽ có vẻ mặt thế nào nhỉ.

Tất nhiên Bất Nộ tăng không tin lý do của Lý Thanh Sơn, chẳng qua trong tình cảnh này thì đúng là không tiện nhúng tay vào.

Đột nhiên, ánh đao như cầu vồng xẹt qua bên cạnh Nhạc Vũ Dương, để lại một vết máu trên mặt hắn, bởi vì thèm muốn một đao này mà thoáng chậm lại.

“Đừng chạy!”

Đôi mắt Nhạc Vũ Dương lóe lên, vườn lên ôm lấy thân đao, nắm ngón tay xòe ra nắm chắc lấy chuôi đao, muốn trấn áp Mạt Lộ Cuồng Hoa đao.

“Đúng là tự tìm đường chết, đao của lão tử dễ tóm như vậy sao!”

Lý Thanh Sơn tâm linh tương thông với Cuồng Hoa đao, cho nên hắn cảm nhận được rằng nàng cố ý làm vậy để bố trí cạm bẫy.

Nhạc Vũ Dương cũng bất đắc dĩ mà thôi, hắn tuyệt đối không có sức mạnh chém gãy Cuồng Hoa đao, muốn giành được chiến thắng thì chỉ có cách trực tiếp công kích đao hồn. Tuy nhiên hắn lại không biết, mặc dù Cuồng Hoa đao hồn có hồn không phách nhưng cũng được biến thành từ một đao ý thuần túy, thậm chí còn mạnh hơn thân đao.

Đúng như dự đoán, sắc mặt Nhạc Vũ Dương lập tức thay đổi, sững người lại, toàn thân nứt ra.

Cuồng Hoa đao hồn đột nhiên hiện ra, áp đảo Mạt Lộ Cuồng Hoa đao, vừa chém một đao về phía Nhạc Vũ Dương vừa cười như điên, nói:

“Chết đi!”

Những chiêu thức mà nàng thí nghiệm thất bại ở trên người Lý Thanh Sơn thì đều được dùng ở trên người Nhạc Vũ Dương rồi.

Gay go rồi, nếu như Cuồng Hoa đao hồn thật sự giết chết Nhạc Vũ Dương thì xong rồi!

Lý Thanh Sơn đang định ra tay ngăn cản thì Nhạc Vũ Dương gào lên một tiếng, một vòng tròn sóng khí lấy hắn làm trung tâm mà bao phủ cả trăm dặm, Mạt Lộ Cuồng Hoa đao cũng bị lay động bay ra ngoài.

Hai mắt Nhạc Vũ Dương đỏ ngầu, bắp thịt toàn thân co thắt, các vết thương trên người nhanh chóng khép lại, tiến vào một loại trạng thái bùng nổ tựa như “Hổ Ma Cuồng Nộ”, không khác gì một A Tu La vương chân chính. Hắn bỗng vồ về phía Mạt Lộ Cuồng Hoa đao, tốc độ còn nhanh hơn một chút so với lúc nãy, giáo chém vùn vụt.

Luồng nhuệ khí kia như chớp giật, phá hủy tất cả mọi thứ ở ven đường tựa như bẻ cành khô.

“Cuối cùng cũng có chút thú vị.”

Cuồng Hoa đao hồn cười nói, đang định vung đao nghênh đón thì đột nhiên biến mất không thấy.

“Nhạc đạo hữu, ta thấy dừng ở đây được rồi!”

Lý Thanh Sơn chìa tay bắt lấy Mạt Lộ Cuồng Hoa đao từ trong Tu La tràng.

Cuồng Hoa đao hồn hét lên đầy giận dữ:

“Lý Thanh Sơn, ta đã cảnh cáo ngươi là không được lo chuyện không đâu rồi mà!”

“Ngươi không giết được hắn đâu.”

Lý Thanh Sơn nói chắc nịch.

“Nói bậy!”

Mạt Lộ Cuồng Hoa đao dao động kịch liệt.

“Đừng khinh thường người khác quá, người ta không đánh lại ngươi thì chẳng lẽ không chạy được sao?”

“Câm miệng, ở trong Tu La tràng này thì hắn có thể chạy đi đâu?”

“Ta chưa bao giờ nói sẽ nhốt hắn lại giúp ngươi.”

“Ngươi là cái đồ khốn khiếp ăn cây táo rào cây sung!”

“Tiện nhân câm miệng! Đây là trận chiến của ngươi, không phải trận chiến của ta!”

Một người một đao mắng nhau, Bất Nộ tăng ở bên cạnh nghe mà thẹn thùng, lại càng kinh hãi về uy lực của thanh Mạt Lộ Cuồng Hoa đao này. Có đao này trong tay, phàm nhân cũng giết được đại tu sĩ, ở trong tay Lý Thanh Sơn thì sẽ có uy lực như thế nào chứ.

Lồng ngực Nhạc Vũ Dương phập phồng dữ dội, hai mắt vừa mới khôi phục màu sắc bình thường. Trận chiến này đả kích hắn không nhỏ, vậy mà suýt thua bởi một thanh đao. Dù vậy nhưng nó càng khơi gợi khát vọng trong lòng hắn hơn, nếu có được một món binh khí như vậy thì thực lực của hắn sẽ có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất. Chỉ thấy hắn lắc mình đi tới trước Tu La tế binh đài, nhìn bệ đá loang lổ kia mà đôi mắt sáng rực rạng rỡ.

Chưa được bao lâu, Nhạc Vũ Dương đã đi ra khỏi Tu La tràng, cũng đã chỉnh lại y phục, nghiêm mặt nói:

“Lý đạo hữu, xin hãy cho ta mượn Tu La tế binh đài này để dùng một lúc!”

Lúc hắn hắn đã hoàn toàn công nhận thực lực của Lý Thanh Sơn, không còn coi Lý Thanh Sơn là hậu bối mà đối xử nữa.

Liên Nhạc sơn mạch, Thanh Tiểu động phủ.

Ba mươi ba viên khô cốt niệm châu qua chung quanh vùn vụt, biến ảo trận địa không ngừng, luôn luôn duy trì Khô Cốt Ma trận, làm dấy lên cuồng phong gào thét ở trong lòng núi, chỉ thấy bộ tăng bài màu xanh nhạt của Tiểu An tung bay phất phới.

Nàng chìa tay vẫy một cái, từng chiếc đầu lâu lập tức biến thành từng viên niệm châu, nối liền thành một chuỗi rồi trở về trên cổ tay trắng ngần của nàng.

Nàng trầm tu trong chốc lát, rồi trên người chợt tỏa ra Phật quang màu vàng nhạt, dáng vẻ trang nghiêm, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy tôn kính.

Nàng giơ cánh tay đeo khô cốt niệm châu lên, chỉ thấy những tia sáng tụ lại trên đó, dát một tầng ánh sáng màu vàng nhạt lên niệm châu óng ánh, trông không còn một tia tà khí nào mà như là một món báu vật của Phật môn.