Nàng vừa mới bước ra khỏi động phủ thì núi non mây khói đã quấn lại, mưa rơi trên núi không ngớt, núi non lại trở nên xanh mởn tươi tốt.

“Ẩn núp lâu như vậy, đúng là khó cho ngươi, đi ra đi!”

Giọng nói du dương của Tiểu An vang vọng ở trong núi.

Bỗng một giọng nói khàn khàn tàn nhẫn vang lên:

“Nghe nói ngươi là đạo lữ của Lý Thanh Sơn, lại còn là đệ tử ưu tú nhất của Thiên Long thiền viện?”

Tiểu An tung người nhảy lên đỉnh núi, trở tay rút Trảm Phiền đao ra rồi giơ lên thật cao.

“Trảm Phiền đao ư?”

Giọng nói kia lại vang lên với vẻ kinh ngạc.

“Đúng là Trảm Phiền đao.”

Tiểu An bình tĩnh lặp lại.

“Ngươi có được thanh đao này từ đâu?”

Mây mù đột nhiên tản ra, một con châu chấu to cỡ chiếc chiến hạm khổng lồ đáp xuống từ giữa bầu trời, tiếng đập cánh vang lên đinh tai nhức óc, tạo nên tiếng gió chói tai.

Ầm!

Ngọn núi mà Tiểu An đang đứng chợt sụp đổ tung tóe, đá tảng bắn ra bốn phương tám hướng, nhưng nàng đã đi tới một ngọn núi khác rồi.

Đôi mắt kép to lớn của yêu soái châu chấu phản chiếu ra vô số bóng dáng của Tiểu An, trong lòng hắn tràn ngập cảm giác nghi ngờ lẫn ngạc nhiên, bởi vì thực lực của nàng đã vượt ra ngoài dự liệu của hắn. Nhưng lời nói kế tiếp của Tiểu An lại khiến hắn không rảnh lo những thứ này.

“Ngươi muốn biết vị trí của Kim Thiền Linh Vương sao?”

“Kim Thiền Linh Vương!”

Phi Thiên Hoàng Vương nghiến răng nghiến lợi nói, trong vô số ngày đêm bị nhốt ở Trấn Ma điện, hắn đều suy nghĩ xem phải báo thù thế nào, mà cũng không có bất kỳ loại thù hận nào sâu đậm và cấp thiết hơn mối thù này.

“Kim Thiền Linh Vương.”

Tiểu An bình tĩnh lặp lại một lần nữa.

“Nói rõ cho ta biết hắn đang ở đâu? Ta có thể tha cho ngươi một mạng!”

Phi Thiên Hoàng Vương nói.

“Ngay ở Như Ý quận này, hơn nữa chỉ vài ngày nữa thôi sẽ phi thăng, nếu như ngươi muốn ngăn cản hắn thì chuẩn bị sẵn sàng đi!”

Tiểu An nói không chút cảm xúc.

“Chỗ nào ở Như Ý quận!”

Phi Thiên Hoàng Vương truy hỏi đến cùng, khắp Như Ý quận cũng lên tới vạn dặm, nếu như muốn tìm một đại yêu vương đang ẩn núp thì không khác gì mò kim đáy biển.

“Đợi khi thiên kiếp giáng lâm thì ngươi sẽ tự biết.”

Tiểu An đáp lại.

“Ta muốn ngươi nói rõ cho ta biết ngay lập tức!”

Phi Thiên Hoàng Vương gầm lên, lại nhắm về phía Tiểu An lần nữa.

Tiểu An đứng sừng sững trên đỉnh núi, chiếc miệng đàn hương hơi nhếch lên, bỗng quần sơn bị Phật quang rọi sáng, tiếng rồng ngâm vang vọng khắp trời đất.

“Tăng vương!”

Yêu soái châu chấu khiếp sợ nói, yêu soái châu chấu khổng lồ vỡ vụn trong tiếng rồng ngâm, cùng lúc đó còn có một tia Tam Muội Bạch Cốt Hỏa cuốn ra rồi thu vào trong Phật quang chói mắt, thu nạp món tài nguyên này.

Hào quang dần mờ nhạt, núi non mây mù quấn quýt tụ lại.

“Ta cũng không cần ngươi tha mạng.”

Tiểu An thu đao vào vỏ rồi xoay người xé không mà đi.

Cách đó mấy ngọn núi, Như Tâm đi ra khỏi động phủ, bên cạnh còn có một con ôn quỷ dữ tợn. Chỉ thấy nàng xoa cằm suy tư trong chốc lát, sau đó bay lên mây xanh, theo sát phía sau.

Trên Long Xà hồ, có một hòn đảo hoang nhỏ đến mức không thể gọi là đảo. Các đệ tử qua lại giữa bách gia đều tránh xa khỏi hòn đảo này, không chỉ vì nơi này là chỗ tĩnh tu của Bạch Lang thống lĩnh, mà hơn cả là vì ở đó thường vang lên những tiếng hí khủng bố.

Bất kể là ban ngày hay đêm tối, trời đông giá rét hay mùa hè nóng bức, tiếng vang kia như truyền đến từ nơi sâu xa của địa ngục, chiếm giữ trong lòng người ta.

Mấy tháng trước, một đệ tử pháp gia muốn tới gần hòn đảo này, muốn đạt được một cơ duyên từ trên người tiền bối pháp gia kia. Chẳng qua còn chưa bước lên hòn đảo đó thì đã trở lại chỗ ở với khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu, không bao lâu sau phát điên mà chết, thế là không còn ai dám tới gần nơi này nữa.

Lúc này, tiếng hí lại vang lên lần nữa, một nữ tử trần truồng quỳ gối trên bùn đất ở trung tâm của hòn đảo xanh um cây cỏ, trên người nàng có những con rắn nhỏ mỹ lệ quấn quanh, chu du khắp da thịt nàng, chốc chốc lại ngẩng đầu trên làn da kia, phun chiếc lưỡi rắn màu xanh lè ra. Khuôn mặt vốn được cho là mỹ lệ của nàng đang vặn vẹo vì đau đớn, trong mắt tràn ngập vẻ căm hận nên càng trông xấu xí hơn, tựa như ác quỷ sa vào ngục sâu.

Đột nhiên, Địa Ngục Chi Xà trở nên xao động, ngẩng cao đầu lên về cùng một phương hướng, tràn ngập địch ý.

Tiền Dung Chỉ ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy một bóng người đang đi về phía nàng, tay áo tung bay bồng bềnh, bước chân nhẹ nhàng không một tiếng động tựa như cưỡi gió mà bay, khiến nàng không khỏi nín thở. Thân ảnh kia ngày càng đến gần thì Địa Ngục Chi Xà cũng dần bình tĩnh lại, lặn xuống dưới da thịt của nàng, liên kết với nhau tạo thành một hình xăm diễm lệ quỷ dị.

Tiểu An nói:

“Ngươi muốn gặp ta?”

---

Tiễn Dung Chỉ há miệng ra định nói nhưng dường như đã bị mất tiếng, nàng phát ra âm thanh trống rỗng vô nghĩa, hơi giống với tiếng rắn.

Tiểu An khẽ thở dài một hơi, lấy ra một bộ quần áo mặc thêm cho nàng.

"Ngươi thay đổi rồi."

Ánh mắt Tiễn Dung Chỉ chợt lóe lên, có chút kinh ngạc. Trong trí nhớ của nàng, đối phương luôn dùng ánh mắt trong veo trống rỗng nhìn chằm chằm mọi thứ, không yêu không hận, không buồn không vui, tuyệt đối sẽ không có hành động thân thiết như vậy. Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên lửa giận, ba chữ này của đối phương cũng giống như đang chất vấn nàng vậy.