“Vậy rốt cuộc bộ mặt thật sự của các ngươi là cái gì?”

Tiểu An hỏi ngược lại.

“Cám ơn ngươi tới gặp ta, ta đã nhìn thấy ngươi rồi, ngươi có thể đi đến bên cạnh Lý Thanh Sơn.”

Tiễn Dung Chỉ cúi đầu xuống, nàng có một sự thất vọng không thể nói rõ được.

Gió thổi lên hòn đảo đơn độc, cỏ cây vi vu.

Keng!

Tiểu An rút ra thanh đao Trảm Phiền ra rồi giơ lên ​​cao:

"Ngươi đã từng vượt qua ta, hãy để ta vượt qua ngươi một lần đi!”

Tiễn Dung Chỉ đột nhiên ngẩng đầu lên, những con rắn địa ngục khắp người đồng thời phát ra tiếng xì xì cảnh báo. Nàng đột nhiên mỉm cười, nhắm mắt lại:

"Được thôi!"

Ánh đao như tuyết như điện, sáng chói trơn bóng, chợt lóe lên rồi biến mất.

Thật lâu sau, Tiễn Dung Chỉ từ từ mở mắt ra, nàng phát hiện mình vẫn còn sống, trên người không có vết thương nhưng vết đao còn lưu lại trên tim đã chặt đứt xé rách cái gì đó.

Những ký ức đã bị bỏ quên từ lâu lần nữa hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng hiểu ra rốt cuộc cái gì đang làm tổn thương mình.

Cho dù quá khứ đã bị bóp méo, nghiền nát phai mờ nhưng có một vài thứ được rèn luyện ngưng kết giống như một hạt cát vàng rực rỡ.

Nếu như muốn làm bạn với bầy rắn thì nên biến thành rắn, như vậy mới có thể coi cái nơi như địa ngục này là bình thường, thậm chí là chỗ vui chơi, nếu không sẽ không ngừng chịu đựng sự đau khổ nơi địa ngục này.

Đây cũng là điều khiến nàng phiền não, mà ngay cả đao Trảm Phiền cũng không thể chặt đứt được bởi vì trong đó không chỉ là ký ức đối với những chuyện trong quá khứ mà còn là niềm hy vọng tốt đẹp của toàn bộ nhân loại, mong muốn được hạnh phúc, mong muốn được yên vui.

So với tất cả ý niệm tham sân si của nhân loại thì chuyện này càng thêm ăn sâu bén rễ, tất cả là thần phật sống ở chín tầng mây.

Nàng nhìn lên không trung, sắc mặt trở nên mờ mịt, tự lẩm bẩm một mình:

“Rốt cuộc bộ mặt thật sự của chúng ta là cái gì?”

Không ai trả lời, chỉ có tiếng gió thì thào.

...

Thiên Long Thiền Viện. Trước điện Trấn Ma.

Vẻ mặt Nhạc Vũ Dương tha thiết nhìn Lý Thanh Sơn. Lý Thanh Sơn cũng không có lý do cự tuyệt nên đã đồng ý.

"Nhưng mà binh hồn này không dễ đầu hàng đâu, nếu làm không tốt thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.”

Lý Thanh Sơn không hề nghi ngờ chuyện Nhạc Vũ Dương có thể lấy ra được nhiều binh khí hiến tế hơn hắn. Hơn nữa thực lực của hắn cũng không yếu hơn đối phương bao nhiêu. Ít nhất thì đối phương cũng không thể giao chiến với hồn đao Cuồng Hoa được, chỉ có thể dựa vào phép thần thông thiên bẩm để áp chế.

"Ta sẽ cẩn thận, nếu như có nguy hiểm gì, đến lúc đó xin đạo hữu chỉ giáo một chút.”

Nhạc Vũ Dương thay đổi thái độ, không hề có chút không tự nhiên nào. Mặc dù hắn còn chưa phải là A Tu La nhưng cũng tuân theo nguyên tắc tôn trọng kẻ mạnh. Có thể luyện hóa được hồn đao Cuồng Hoa, chứng tỏ thực lực của Lý Thanh Sơn tuyệt đối không chỉ đơn giản như trong trận chiến với Tự Khánh được.

Hồn đao Cuồng Hoa hiển nhiên không thuận theo Lý Thanh Sơn nhưng cho dù chửi ầm lên như thế nào thì từ đầu đến cuối hắn đều không thật sự ra tay. Đây được coi như là một loại thừa nhận hiếm thấy.

Chút bất mãn của Lý Thanh Sơn đối với Nhạc Vũ Dương đã biến mất, dù sao đối phương vẫn là sư phó của Hàn Quỳnh Chi, liền khiêm tốn nói:

"Không dám nói chỉ giáo gì, chỉ là có chút kinh nghiệm mà thôi. Chúng ta trước tiên đi đến phủ Đại Tướng Quân đi?”

"Được!"

“Chờ một chút!”

Bất Nộ Tăng đột nhiên nắm lấy bả vai của Lý Thanh Sơn.

“Còn có chuyện gì?”

Lý Thanh Sơn hỏi.

“Chuyện tốt!”

Bất Nộ Tăng ha ha cười nói.

"Nghe không giống vậy.”

"Vi sư còn có thể hại ngươi sao. Nhạc đạo hữu xin chờ mấy ngày. Lý Thanh Sơn ngươi trước tiên đi theo ta đến núi Đại Phật, thu liễm hết ma khí của ngươi lại cho ta trước đã!”

Bất Nộ Tăng nắm lấy vai của Lý Thanh Sơn, bước lên đỉnh núi Đại Phật, đi đến phía trước bảo điện Đại Hùng.

Vô Úy Tăng ngồi xếp bằng trước mặt Đức Phật, đầu cũng không quay lại, nói:

“Ngươi xuất quan rồi”

Âm thanh vang vọng trong Phật đường rộng lớn tịch mịch, cùng với mùi đàn hương lượn lờ tạo nên một cảm giác uy nghiêm.

“Phương trượng đang đợi ta sao?”

Lý Thanh Sơn kinh ngạc nói.

"Không sai."

"Để làm gì?"

"Bởi vì ngươi có Phật tính."

“Phụt!”

Lý Thanh Sơn cười phá lên, bị Bất Nộ Tăng nhìn chằm chằm mới ngừng không cười nữa:

“Khụ khụ, xin lỗi, nãy nhịn không được, ngươi nói ta có cái gì?”

"Phật tính."

"Khi nào?"

Lý Thanh Sơn cảm thấy có chút buồn cười. Trước đây không lâu, Vô Úy Tăng còn hận không thể coi hắn như Ma Vương mà trấn áp, bây giờ lại đột nhiên nói hắn có cái gì mà Phật tính.

“Phật luôn ở trong tâm.”

"Nghịch đồ ngươi còn dám cười!"

Khóe miệng Lý Thanh Sơn mới vừa nhếch lên, liền bị Bất Nộ Tăng quở trách hạ xuống, hắn giơ hai tay lên:

"Được được được, ta không cười nữa là được chứ gì. Nhưng mà phương trượng à, làm sao mà ngươi nhìn ra được vậy? Ta sớm đã nói rồi, người như ta cả đời không tu thiện quả, chỉ thích giết người phóng hỏa...”

Hắn còn chưa nói xong, Vô Úy Tăng đã cắt ngang:

"Lời này có Phật tính!"

"Nếu như ta nhớ không lầm, ban đầu bởi vì câu nói này mà ngươi mới bị đánh vào trong điện Trấn Ma.”

Lý Thanh Sơn lắc đầu, lời nói này đương nhiên đến từ miệng của một vị đại hòa thượng. Pháp danh của hòa thượng đó là Trí Thâm, còn về cái gì mà Phật tính trong đó, hắn chẳng hiểu chút nào cả, chỉ là cảm thấy nói ra vô cùng thoải mái.