Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2008. Pháp Hội Thiền Tâm

"Ngươi tiến vào điện Trấn Ma, nhưng lại tu thành “Trấn Ma đồ lục”. Công pháp tu ma của ngươi lại không sa vào ma đạo, dĩ nhiên là do trong lòng có phật. Ban đầu là do ta nhìn nhầm, ngược lại sư đệ Bất Nộ Tăng có con mắt tinh tường, thu ngươi làm đồ đệ.”

Bất Nộ Tăng cười ha ha một tiếng, sắc mặt cũng trở nên tươi tỉnh hơn.

"Nghe ngươi nói, ta đột nhiên cảm thấy rất có đạo lý, nhưng mà ngươi sẽ không bảo ta làm hòa thượng đâu nhỉ!”

Lý Thanh Sơn cảnh giác nói.

"Phật môn rộng lớn, mặc cho người tới người lui, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi. Ngươi muốn làm đệ tử tục gia thì cứ làm đệ tử tục gia đi!”

"Lúc đầu ngươi không có nói như vậy.”

Lúc trước, Vô Úy Tăng vì để đề phòng hắn làm ảnh hưởng đến việc tu hành của Tiểu An nên đã tập trung hết toàn lực để hắn tới tứ đại Giai Không.

"Lúc đầu là tạm thời thích nghi, bây giờ là Phật pháp.”

"Vậy được thôi, ngươi bảo ta tới đây là vì những lời nói này?”

“Mặc dù là đệ tử tục gia, cũng là đệ tử của Thiên Long Thiền Viện. Mặc dù trong tâm ngươi có Phật tính nhưng nếu như không tiến hành dẫn dắt cũng sẽ bị ma niệm ăn mòn, cuối cùng biến thành Ma Vương chân chính. Cho nên ta đã chuẩn bị một pháp hội cho ngươi rồi.”

“Dừng lại, ta vừa nghe niệm kinh là nhức đầu.”

Lý Thanh Sơn vừa nghe đến hai chữ pháp hội liền muốn rời đi, nhưng lại bị Bất Nộ Tăng kéo lại:

“Yên tâm, không cần ngươi nghe hiểu kinh văn, hơn nữa pháp hội này có thể dẫn dắt linh tính tuệ căn của ngươi. Pháp hội Thiền Tâm này cũng không phải ai cũng có thể hưởng thụ được.”

"Pháp hội Thiền Tâm!"

Lý Thanh Sơn mơ hồ nhớ rằng Tiểu An đã từng nói rằng trong thời gian nàng tu hành ở Thiên Long Thiền Viện cũng đã từng trải qua pháp hội Thiền Tâm, hình như chỉ có đệ tử ưu tú nhất của Thiên Long Thiền Viện mới có thể hưởng thụ. Đối với nàng mà nói, tu hành “Chu Nhan Bạch Cốt Đạo” vô cùng hữu ích, hiệu quả có chút giống với quả Trí Tuệ nhưng Thiền tông lại có cảnh giới và giác ngộ của Thiền tông.

Hóa ra hòa thượng đó thấy không trấn áp được hắn cho nên đã chuyển thành lôi kéo. Nhưng mà đối với chuyện chiếm tiện nghi này, dĩ nhiên hắn sẽ không từ chối rồi, liền chắp hai tay lại nói:

“Vậy thì đa tạ sự ưu ái của phương trượng.”

---

Trên núi Đại Phật, chuông và khánh cùng nhau vang lên dâng lên một vòng Phật quang, trong đó có hình ảnh của Phật Thích Ca Mâu Ni và Bồ Tát ẩn hiện, thiên nữ Già Lam bay múa ở giữa, tiếng tụng kinh có thể vang xa ngàn dặm.

Chúng tăng của Thiên Long Thiền Viện đều chắp tay trước ngực hướng về phía bảo điện Đại Hùng trên đỉnh núi, thì thầm:

“A di đà phật.”

"Pháp hội Thiền Tâm! Không biết vị đệ tử nào có phúc khí như vậy?"

Một vị tăng sư trung niên dừng cây chổi trong tay lại, yêu thích ngưỡng mộ nói.

"Sư huynh không cần hâm mộ, chỉ cần chúng ta nỗ lực tu hành, nhất định sẽ có một ngày như vậy."

Tăng nhân trẻ tuổi bên cạnh khuyên nhủ một câu, sau đó cúi đầu quét dọn lá rụng, không nhìn xung quanh nữa.

"Haiz, nào có dễ dàng như vậy chứ!"

Giống như Đại Dung Thụ Vương muốn ngưng kết ra quả Trí Tuệ thì phải hao phí tinh lực không nhỏ, mỗi một lần Thiên Long Thiền Viện tổ chức pháp hội Thiền Tâm cũng phải hao phí lực lượng tích lũy ngàn năm. Đối với sự lựa chọn mỗi đối tượng đều phải cực kỳ thận trọng.

"Thanh Sơn sư đệ quả thực không phải là Ma Vương."

Trong một buổi thiền định, hòa thượng Nhất Đăng mở hai mắt ra, lộ ra nụ cười vui mừng, sau đó lại nhắm mắt tiếp tục tu hành.

Ở trung tâm của bảo điện Đại Hùng, dưới cái nhìn chăm chú của tượng Phật nguy nga, Lý Thanh Sơn ngồi xếp bằng không quá chính quy, hai tay tùy tiện đặt lên đầu gối, mái tóc dài màu đen bù xù rũ xuống, trên khuôn mặt màu đồng cổ cũng tỏa ra một loại khí chất nghiêm túc.

Đột nhiên, đôi mắt hơi khép của tượng Phật dường như mở ra một chút, trong đôi môi dày màu vang phun ra thiền âm huyền diệu. Trong phút chốc, thiên hoa loạn trụy, kim liên hiện ra từ trong đất, như ảo như thật.

Thiên hoa rơi vào trong ý thức, tạo ra từng vòng gợn sóng, gợn sóng giao nhau, mở ra càng nhiều kim liên hơn.

Tư thế của Lý Thanh Sơn dần dần thả lỏng, hắn dứt khoát đổi thành tư thế ngồi xếp bằng. Một tay chống gò má, trên mặt như có điều suy nghĩ giống như đã ngộ ra điều gì đó.

Bên ngoài bảo điện Đại Hùng, vẻ mặt của Vô Úy Tăng thả lỏng:

“Quả nhiên hắn có Phật tính.”

Nếu như Ma Vương đến từ Ma Vực hưởng dụng trận pháp hội Thiền Tâm này, dĩ nhiên ý chí của hắn sẽ bị tan vỡ, không khống chế được Ma lực, chết ngay tại chỗ. Nhưng trên mặt hắn lại không có vẻ giãy giụa nào, vẫn thản nhiên chịu đựng, đủ thấy hắn không phải là Ma Vương.

“Sư huynh vẫn không yên lòng à!”

Bất Nộ Tăng cười nói.

"Nếu ngươi là phương trượng thì ngươi cũng không yên lòng được."

Vô Úy Tăng nói.

Thời gian trôi nhanh. Mặt trời ngả về tây, sắc trời dần tối chỉ có ánh hào quang trên núi Đại Phật càng ngày càng sáng, các tín đồ trong ngàn dặm đều quỳ rạp xuống đất, quỳ lạy về hướng của núi Đại Phật.

Đột nhiên, một tia sáng bảy màu từ xa tiến lại gần, xông vào trong bầu trời màu vàng, rơi xuống trước cổng sơn môn của Thiên Long Thiền Viện, hóa thành một tăng nhân sắc mặt hồng nhuận, thần thái phấn chấn, trên người khoác áo cà sa màu đỏ tơ vàng, đá quý treo lủng lẳng tỏa ra tia sáng kỳ dị, trong tay cầm cây thiền trượng chính vòng khoen. Trong lúc đi đường phát ra tiếng leng keng.