"Thất Bảo sư huynh đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa được.”
Rầm một tiếng, cửa núi mở ra, từng cánh cửa trên núi lần lượt mở ra. Vô Úy Tăng tự mình ra nghênh đón, chắp hai tay lại hành lễ.
"Vô Úy sư đệ, từ khi ngươi tiếp nhận vị trí phương trượng của Thiên Long Thiền Viện 130 năm rồi chúng chưa gặp lại nhau rồi!"
Tăng Vương Thất Bảo đáp lễ, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhưng biến mất trong nháy mắt.
“Mời!”
Tay áo của Vô Úy Tăng giơ lên, hai vị tăng nhân sóng vai đi lên đỉnh núi, hành lễ chào Bất Nộ Tăng.
"Hôm nay không khéo rồi, bảo điện Đại Hùng bị chiếm dụng rồi, mời sư huynh đi đến thiền điện ngồi tạm.”
Vô Úy Tăng nói.
“Không biết người nào đang lắng nghe pháp hội Thiền Tâm vậy?”
Tăng Vương Thất Bảo chỉ vào cánh cửa đang đóng chặt của bảo điện Đại Hùng, hỏi.
“Là một vị đệ tử.”
Vô Úy Tăng không muốn nhiều lời, nhìn nhau với Bất Nộ Tăng. Bọn họ đều cảm thấy kỳ quái trước mục đích đến của hòa thượng Thất Bảo.
Ba người đi đến thiền điện ngồi xuống, tiểu sa di dâng nước trà lên. Tăng Vương Thất Bảo chỉ nhấp nhẹ môi rồi nhẹ nhàng đặt xuống.
"Trà này không hợp khẩu vị của ngươi sao?"
Vô Úy Tăng hỏi.
“Uống quen trà tam diệp bồ đề của Linh Quốc Tự rồi, những nước trà khác luôn khiến ta cảm thấy thiếu mất một phần thiền ý.”
Tăng Vương Thất Bảo nói.
“Cửa miếu nhỏ hẹp, không có trà ngon, nhưng lại có mấy vò rượu ngon, Thất Bảo sư huynh có thể uống không?”
Bất Nộ Tăng cười ha hả, một ngụm uống cạn nước trà trong chén.
"Bất Nộ sư đệ vẫn là dáng vẻ như trước đây. Mặc dù sát khí đã giảm đi rất nhiều nhưng hơi rượu thịt lại trở nên nồng hơn. Mặc dù thiền tông không hạn chế tục lễ nhưng những vẫn phải tuân theo giới luật Phật môn, bằng không thì làm sao làm gương sáng cho chúng sinh?”
Tăng Vương Thất Bảo khẽ nhíu mày.
"Chuyện làm gương cho chúng sinh này cũng chỉ có Thất Bảo sư huynh mới có thể đảm đương được. Người ngu dốt như ta chỉ có thể trông chờ thôi.”
Bất Nộ Tăng nói.
Tăng Vương Thất Bảo nghe được ý châm chọc trong đó, khẽ cười nói:
"Ta khuyên sư đệ hôm nay vẫn không nên quá càn rỡ.”
Bất Nộ Tăng nhướng mày, đang muốn nói gì đó thì Vô Úy Tăng đã ngắt lời:
“Nếu không có chuyện gì thì không lên Tam Bảo Điện, sư huynh không tĩnh tu ở Long Châu, đến Thanh Châu để làm cái gì?”
"Nói đến chuyện này có quan hệ với sư đệ Bất Nộ, ngươi có người đệ tử nào tên là Lý Thanh Sơn không?”
Tăng Vương Thất Bảo hỏi.
“Không tồi!”
"Bảy ngày trước, tam thái tử Tự Khánh của Đại Hạ đã vào triều nói rằng Lý Thanh Sơn tu luyện ma công, hóa thân thành Ma Vương, trở thành chó săn cho Ma Vực. Linh Quốc Tự ta chịu trách nhiệm giám sát chúng tăng trong thiên hạ, phong cho Tả quốc sư đặc biệt tới điều tra, không biết bây giờ Lý Thanh Sơn đang ở nơi nào, bảo hắn đi ra ngoài xem!”
Tăng Vương Thất Bảo thản nhiên nói nhưng lại có vẻ như không cho phép nghi ngờ, trực tiếp coi Thiên Long Thiền Viện này trở thành nhà sau của mình vậy. Nhớ tới lời dặn dò và lời hứa của Tự Khánh trước khi đi, hắn càng thêm có lòng tin.
Tự Khánh bị Lý Thanh Sơn phá hủy cơ thể, không dễ dàng gì hắn mới tìm được một cơ thể mới, tiêu hao rất nhiều thời gian và thần hồn phù hợp nhưng cũng khó tránh khỏi việc tu vi bị hao tổn, cho nên hận ý với Lý Thanh Sơn càng thêm thâm sâu.
Vốn làm thái tử bị người hủy diệt cơ thể, gần như rơi vào chỗ chết cũng đủ để khiến triều đình nổi trận lôi đình, nhưng hắn và Lý Thanh Sơn là chiến đấu công bằng, hơn nữa trận đấu này còn do hắn đề xuất. Nếu như làm khó dễ ở chuyện này, vậy thì chỉ có rước lấy nhục, trở thành trò cười cho thiên hạ, cho nên mới nghĩ ra biện pháp này.
Vô Úy Tăng nhíu mày, quả nhiên là khách tới không có ý tốt.
Linh Quốc Tự được xưng là ngôi chùa đệ nhất thiên hạ, đứng đầu phật môn Cửu Châu, phương trượng chủ trì của Linh Quốc Tự chính là một trong hai đại quốc sư của Đại Hạ, có danh phận là đệ tử phật môn thống soái thiên hạ. Cho dù là phương trượng của Thiên Long Thiền Viện viện thay nhau truyền thừa cũng phải báo cáo để nhận sự đồng ý từ Linh Quốc Tự. Mặc dù chỉ là một cái cảnh nổi nhưng cũng có thể nhìn thấy uy thế trong đó.
Ngoại trừ danh phận ra, còn có thực lực tương đương. Tăng Vương của các triều đại nhiều vô số kể, cho dù bây giờ Đại Hạ suy sụp thì vẫn khiến cho Vô Úy Tăng không dám khinh thường.
“Đồ khốn!”
Bất Nộ Tăng chửi ầm lên.
“Ngươi nói cái gì?”
Tăng Vương Thất Bảo lộ ra vẻ mặt khó chịu.
“Thất Bảo sư huynh, ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải nói ngươi, mà là nói tên tiểu tử Tự Khánh này. Hắn thất bại trong trận quyết đấu, không muốn khắc khổ tu luyện ngược lại còn vu tội đệ tử của ta là Ma Vương, thật sự là làm mất hết mặt mũi của hoàng tộc rồi!”
"Thiên Long Thiền Viện ta không hề truyền bí pháp “Trấn Ma đồ lục”, xem ra có lẽ có chút giống như ma công nhưng thật sự là công pháp Phật môn. Ta tu luyện công pháp này, chẳng lẽ ta cũng là Ma Vương?”
Bất Nộ Tăng nói, thi triển “Trấn Ma đồ lục”, tỏa ra ma khí cuồn cuộn nhưng lại có phật tính.
"Ngươi là ngươi, Lý Thanh Sơn là Lý Thanh Sơn, không thể là một được! Nếu hắn thật sự không rơi vào Ma Đạo, vậy thì tại sao không dám kêu hắn ra để ta gặp mặt?”
Thất Bảo Tăng Vương chất vấn.